Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 107

Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13

Edit: Thư Sách

Cố Quân mỉm cười: "Mệt chứ ạ."

"Nhưng mà đáng giá."

Bà cụ nhìn nụ cười thấp thoáng trên mặt anh, miệng thì than mệt nhưng bà luôn cảm thấy trong lòng anh đang ngọt ngào, mãn nguyện lắm.

Bà thầm thắc mắc, cô cháu gái của mình làm cách nào mà dỗ dành được người đàn ông to lớn này ngoan ngoãn, phục tùng đến thế?

Cháo nấu xong, Cố Quân quẩy đôi thùng nước, xách theo chiếc rổ đi ra ngoài, bà cụ cũng lững thững bước theo sau.

Trên đường gặp người trong đại đội sản xuất, ai nấy đều tò mò hỏi Cố Quân: "Ai đây cậu?"

Cố Quân đáp: "Là bà nội của vợ cháu, bà đến phụ giúp chúng cháu trông con."

Người trong đại đội ngạc nhiên: "Trước nay có thấy vợ chồng cậu nhắc tới đâu, sao tự dưng lại đến bất ngờ thế?"

Cố Quân: "Cũng mới quyết định mấy hôm nay thôi ạ."

Bà cụ đi phía sau âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu nói là rước bà tới đây để phụng dưỡng tuổi già, bà cũng thấy ngại ngùng chẳng còn mặt mũi nào.

"Thế sao không nhờ bố cậu phụ trông một tay, dạo này hình như ông ấy cũng chẳng ra đồng làm việc mấy, vả lại nói gì thì nói, ông ấy cũng là bố ruột của cậu mà." Người vừa lên tiếng là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi.

Nghe thấy câu này, sắc mặt Cố Quân lập tức sầm xuống.

Người đàn ông kia bị người bên cạnh huých nhẹ một cái, ông ta lại gân cổ cãi: "Tôi nói sai chỗ nào đâu, sau này Cố Lão Thất kiểu gì chẳng phải cậy nhờ Cố Quân phụng dưỡng, bảo ông ấy trông cháu nội một tí thì có sao?"

Cố Quân lạnh lùng đáp: "Khỏi cần, cháu sợ ông ta lại bạo hành cháu nội, hệt như cái cách ông ta cầm roi da quất cháu năm xưa vậy."

Người nọ nghe vậy bèn xoa dịu: "Nói gì thì nói, đó cũng là chuyện của mười mấy năm trước rồi. Lúc đó cậu còn nhỏ, không hiểu chuyện, phạm lỗi thì bị đòn là lẽ đương nhiên, trẻ con trong đại đội này có đứa nào lớn lên mà không bị đòn đâu?"

Bà cụ nghe nói cháu rể từ bé đã bị chính bố ruột cầm roi quất thì sửng sốt đ.á.n.h thót.

Cố Quân nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên, hỏi: "Chú Mười Hai, ngày trước cháu có ăn muối nhà chú, ăn gạo nhà chú hạt nào không?"

Người đàn ông trung niên ngớ người, lắc đầu: "Chắc là không."

Cố Quân: "Vậy chú lấy đâu ra cái quyền rảnh rỗi lo chuyện bao đồng nhà cháu?"

Cố Quân mặt đen như đ.í.t nồi, đặt đôi thùng xuống, tay lăm lăm đòn gánh bước tới trước mặt ông ta.

"Cháu không phải là người tính tình hiền lành gì cho cam. Cháu cực kỳ ghét kẻ nào mở miệng ra là nói đỡ cho cái gia đình của bố cháu. Lời nào chướng tai gai mắt, dù là bề trên, cháu cũng xắn tay áo lên đ.á.n.h lộn như thường."

Người đàn ông trung niên thấy Cố Quân hùng hổ sát khí tiến tới, vội vàng lùi lại mấy bước.

Giọng ông ta mang theo vẻ dè chừng: "Không nói thì thôi, làm gì mà phải nổi trận lôi đình lên thế?"

Cố Quân bước tới sát sạt ông ta, gằn từng chữ: "Rất đáng là đằng khác."

Nói đoạn, anh hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho mấy người đàn ông xung quanh và vợ ông ta nghe thấy:

"Bố cháu đối xử với cháu ra sao, cả cái đại đội này ai mà không tỏ. Chú cứ khăng khăng nói đỡ cho ông ấy, có phải là Trần Hồng lén tìm chú to nhỏ chuyện gì rồi không?"

Cô vợ đứng cạnh nghe vậy, lập tức trừng mắt nhìn chằm chằm ông chồng nhà mình.

Cố Mười Hai trợn trừng mắt: "Cậu đừng có mà ngậm m.á.u phun người!"

Cố Quân nhếch mép cười nhạt: "Chú không ăn nói hàm hồ, thì cháu cũng chẳng ngậm m.á.u phun người làm gì, đúng không?"

Nụ cười tắt lịm, khuôn mặt anh lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng.

Anh quay người trở lại bên cạnh bà cụ, nhẹ nhàng nói: "Có những kẻ ra đường không thèm mang theo não, mở miệng là nói bừa, bà nội đừng để bụng làm gì ạ."

Bà cụ bấy giờ mới hoàn hồn, lắc đầu: "Bà không sao."

Vừa nhìn cái bộ dạng khi nãy, đứa cháu rể này quả thực giống hệt cái khí thế ác bá hồi ở Khai Bình, trông oai phong lẫm liệt đến lạ.

Cơ mà, nghe cháu gái kể lướt qua, anh mười hai tuổi đã bị đuổi ra khỏi nhà, phải tự bươn chải sống một mình, nếu mà tính tình cứ hiền lành thật thà cam chịu thì chẳng phải đã bị người ta chèn ép bắt nạt cho đến c.h.ế.t rồi sao.

Cố Quân dẫn bà cụ ra vườn rau, cất tiếng chào hỏi thím Năm chú Năm đang làm ở luống kế bên, tiện thể giới thiệu bà cụ với họ.

Thím Năm lại có suy nghĩ khác hẳn người bình thường, cười rạng rỡ bảo: "Thế thì tốt quá rồi, có người giúp trông nom con cái, vợ cháu cũng đỡ vất vả cực nhọc phần nào."

"Mấy hôm trước làm việc chung, thím còn nghe vợ cháu than đau lưng nhức mỏi đấy. Giờ có bà cố ngoại trông giúp đứa nhỏ thì nhẹ gánh đi nhiều rồi."

Thím Năm quay sang nhìn bà cụ, xởi lởi hỏi: "Bác gái ơi, bác nghe có hiểu tiếng vùng cháu không ạ?"

Bà cụ điềm đạm, rộng rãi cười đáp: "Khẩu âm hơi khác một xíu, nhưng tôi vẫn nghe hiểu được cô ạ."

Thím Năm vỗ tay: "Nghe hiểu được thì quý hóa quá."

"Lúc nào rảnh rỗi bác cứ bế chắt ra gốc cây đa đầu làng mà ngồi chơi. Mấy người trông trẻ trong đại đội mình toàn tụ tập ở gốc đa buôn chuyện thôi. Bác chịu khó ẵm cháu ra đó đi dạo giao lưu là không thấy buồn chán đâu."

Bà cụ cảm nhận được sự thân thiện chân thành, cõi lòng cũng nhẹ nhõm đi hẳn, mỉm cười gật đầu: "Vâng, lúc nào rảnh tôi sẽ hay bế cháu ra ngoài hóng mát."

Cố Quân chỉ cho bà cụ biết mảnh ruộng nào là của nhà mình rồi mới xách thùng đi gánh nước.

Thím Năm thấy anh đi khuất liền tiến lại gần mép ruộng, bắt chuyện buôn dưa với bà cụ.

"Đứa cháu rể này của bác được lắm đúng không?"

Bà cụ mỉm cười gật đầu.

Thím Năm tấm tắc: "Vừa tháo vát, lại đẹp trai sáng sủa, tính nết cũng chiều vợ, hạng người này có thắp đèn l.ồ.ng đi tìm đỏ mắt cũng chẳng ra đâu."

"Khuyết điểm duy nhất là thằng bé mất mẹ sớm, chẳng có bậc trưởng bối nào trong nhà đỡ đần, việc lớn việc nhỏ gì cũng phải tự thân vận động. Cũng may là nay có bác đến, trong nhà có người lớn đứng mũi chịu sào, ít ra cũng giúp vợ chồng chúng nó chăm nom đứa nhỏ, giảm bớt gánh nặng phần nào."

Bà cụ dõi mắt nhìn theo bóng dáng cháu rể đang gánh nước đằng xa, trầm ngâm hỏi: "Bố thằng bé... ngày xưa đối xử với nó tệ bạc lắm hả cô?"

Thím Năm hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: "Đâu chỉ là tệ bạc, nói thẳng ra cứ như thể không phải bố đẻ vậy. Lão ta cưới người vợ sau về, bà vợ kế bơm vá cái gì lão cũng tin sái cổ. Bà ta bảo thằng bé không nghe lời, lão tin, đè ra đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t."

"Bà ta vu oan thằng bé ăn cắp tiền, lão cũng chẳng hỏi han nửa lời, rút luôn cành roi tre quất túi bụi. Trên người thằng bé chẳng còn chỗ nào lành lặn, nhìn mà xót xa đứt ruột."

"Hồi xưa cũng có người bị lời nói của bà mẹ kế kia đ.á.n.h lừa, nhưng mười mấy năm trôi qua, bản chất thằng bé ra sao, con người bà mẹ kế kia thế nào, cả làng cả tổng ai mà chẳng có mắt để nhìn, rõ rành rành nguyên cớ là thế nào rồi."

Bà cụ nghe mà cũng thấy xót xa, thương cảm theo thím Năm.

Bà kể: "Lúc nãy đi ra ruộng, gặp cái người tên chú Mười Hai gì đó, còn mạnh miệng xúi để bố nó phụ trông chắt, lại còn khuyên cháu rể tôi đừng ghim hận chuyện cũ nữa. Lúc ấy tôi chưa biết ngọn ngành mấy chuyện này, chứ nếu biết thì tôi đã c.h.ử.i thẳng mặt ông ta rồi."

Thím Năm nghe bà cụ nói vậy liền bật cười. Có vẻ như đứa cháu dâu đã tìm được một bậc trưởng bối bênh vực mình rồi.

"Bác để tâm ông ta làm gì, cái ông Mười Hai đó với Cố Lão Thất là anh em nối khố lớn lên cùng nhau, đương nhiên là phải bênh vực anh em họ hàng nhà mình rồi. Bác cứ coi như ông ta đang nói nhảm đi cho nhẹ tai."

Cố Quân gánh nước quay lại, thấy hai người phụ nữ rôm rả liền hỏi: "Hai bác cháu đang trò chuyện gì thế ạ?"

Thím Năm cười toe toét: "Đang khen đứa cháu rể như cậu đây này, vừa đẹp trai sáng láng lại còn siêng năng giỏi giang."

Cố Quân chỉ cười trừ không đáp lại, chuyên tâm múc nước tưới rau.

Phải đến hơn sáu rưỡi họ mới làm xong xuôi đi về.

Lúc về đến nhà, Lâm Thư đã đặt nồi hấp màn thầu lên bếp rồi.

Lâm Thư giao con cho Cố Quân bế, tự mình xới một bát cháo húp vội. Thấy sắp tới giờ ra đồng làm việc, cô bèn vớ lấy một chiếc màn thầu, định bụng vừa đi vừa gặm dọc đường.

Lâm Thư cẩn thận dặn dò bà cụ: "Tã lót của Bồng Bồng cháu để sẵn trên giường rồi, trong phích cũng có sẵn nước nóng, cái chậu tráng men dưới gầm bàn là dùng riêng cho con bé đấy ạ."

"Tầm hai tiếng nữa cháu sẽ tranh thủ tạt về cho con bé b.ú. Bữa trưa bà không cần phải nấu đâu, đợi cháu tan làm về cháu nấu luôn thể."

Bà cụ ghi nhớ kỹ từng lời cháu dặn, vẫy tay: "Cháu đi thong thả thôi, đừng có vội vàng vấp ngã đấy."

Cố Quân bế con trao lại cho bà cụ, nói: "Cháu đưa cô ấy ra đồng trước, một lát nữa sẽ về gánh nước phụ bà sau."

Bà cụ ôm chắt ngoại trong lòng, đưa mắt dõi theo bóng dáng người cháu rể dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng, để vợ ngồi vắt vẻo trên yên sau, còn mình thì kiên nhẫn đẩy xe đi dọc đường đất.

Gương mặt già nua nở một nụ cười hiền hậu, mãn nguyện.

Vợ chồng đồng cam cộng khổ, nâng đỡ bao dung lẫn nhau, thế là tốt, quá tốt rồi.

Chân Lâm Thư bị bong gân, trong đại đội chẳng có việc nặng nhọc nào phù hợp cho cô, đành phải ngồi một chỗ cùng đám người già và trẻ con bóc vỏ đậu tương.

Đậu nành đã được phơi khô nỏ, chỉ cần bóp nhẹ một cái là lớp vỏ ngoài khô giòn tách làm đôi, những hạt đậu vàng ươm rơi ra. Thu hoạch xong, đại đội sẽ giữ lại một phần, phần còn lại đem nộp lên công xã để đổi lấy thu nhập.

Công việc này nhàn hạ, nên người ta tính điểm công dựa trên số cân nặng bóc được, nhưng dù có làm quần quật cả ngày thì kịch trần cũng chỉ được năm điểm công.

Đang mải miết bóp vỏ đậu, một bà thím ngồi kế bên tò mò hỏi Lâm Thư: "Nghe đồn cái bà cụ chuyển đến nhà cô hôm qua là bà nội ruột của cô hả?"

Lâm Thư cười tủm tỉm: "Là ruột thịt chứ ạ, trên đời này làm gì có bà nội giả được hả thím?"

Bà thím kia tò mò không dứt, gặng hỏi tiếp: "Đón cả người già tới tận đây ở, người nhà đẻ cô làm sao mà chịu gật đầu đồng ý thế?"

Đám đông xung quanh nghe vậy cũng dỏng vểnh tai lên hóng hớt, muốn biết ngọn ngành cơ sự ra sao.

Đại đội sản xuất ở vùng sâu vùng xa vốn tù túng khép kín, hiếm hoi lắm mới có nhà sắm được cái đài radio, người biết đọc báo lại càng đếm trên đầu ngón tay, thế nên thú vui giải trí duy nhất của họ chỉ có mỗi chuyện lê la đưa chuyện nhà Đông nhà Tây.

Nụ cười vẫn tươi rói trên môi Lâm Thư, cô chẳng hề bực dọc trước thói tọc mạch của thiên hạ.

Cô thong thả đáp: "Cháu cũng chẳng rõ bố mẹ cháu tính toán thế nào. Cháu chỉ than thở một tiếng là nhà cửa neo người không ai trông con, thế là bà nội – người đã một tay bế ẵm nuôi nấng cháu từ thuở bé tí – lập tức khăn gói thu xếp lên đây với cháu liền."

Nghe những lời bâng quơ của Lâm Thư, bộ não "nhiều chuyện" của đám đông tự động chắp vá ra nguyên một bộ phim gia đình bi đát "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh".

Những người ngồi làm việc chung với Lâm Thư lúc này, ngoài đám ranh con bảy tám tuổi và một chị bụng mang dạ chửa ra, thì đa phần đều là các ông cụ, bà lão đã có tuổi.

Mà cứ động chạm đến chủ đề con trai con dâu bất hiếu, cánh người già rất dễ sinh ra đồng cảm và chung mối thù hận.

"Nói vậy thì bố mẹ cô sống lỗi quá rồi. Người già cất bước về vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh thế này, thế mà cấm thấy có một mống nào đưa tiễn, chẳng nhẽ họ không sợ bà cụ đi đường lạ lẫm lạc mất hay sao."

Xem chừng bố mẹ vợ của Cố Quân cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì cho cam, cá mè một lứa với cái đám con cái bất hiếu tệ bạc với cha mẹ trong đại đội này thôi.

Lâm Thư nở nụ cười chua chát: "Dẫu sao họ cũng là đấng sinh thành ra cháu, phận làm con cháu đâu có tư cách gì trách cứ."

Trông dáng vẻ nhẫn nhịn cam chịu của cô lúc này hệt như một cô vợ nhỏ uất ức đáng thương.

"Hơn nữa, cháu quả thực không thể nào bứt ra để ôm đồm việc trông con được. Nếu cháu cứ ở nhà ôm con không đi làm kiếm điểm công, chỉ dựa dẫm vào sức lao động của một mình bố đứa nhỏ, thì cuộc sống gia đình mệt mỏi eo hẹp lắm."

Có người lên tiếng hỏi vào trọng tâm: "Thế khẩu phần lương thực của bà nội cô thì tính sao?"

Lâm Thư cười đáp: "Bà nội cháu đã chuyển hộ khẩu tạm trú lên đây rồi, hàng tháng Công xã sẽ cấp sổ mua lương thực. Dù bố mẹ cháu có sống lỗi đến đâu thì vẫn phải trích tiền chu cấp phụng dưỡng người già."

"Vấn đề ăn uống của bà cháu đã có các khoản đó lo, không cần vợ chồng cháu phải bù đắp nhiều, lại càng không ảnh hưởng đến số suất lương thực được chia của đại đội mình đâu ạ. Có bà đỡ đần trông trẻ, vợ chồng cháu không những không phải lo nghĩ nặng gánh, mà cũng chẳng gây phiền toái, thiệt thòi gì cho bà con đại đội mình. Bà đến phụ giúp chăm cháu chắt, cuộc sống của vợ chồng cháu nhàn hạ, dễ thở hơn nhiều."

Đám đông nghe rõ rành rành bà cụ không chiếm mất một suất ăn nào từ quỹ lương thực chung của đại đội thì lập tức trút được hòn đá tảng trong lòng, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Quan sát phản ứng thái độ của mọi người, Lâm Thư thầm đắc ý với sự tính toán khéo léo của mình.

Cô mượn chính cái miệng hay lê la buôn chuyện của bọn họ để loan tin cho cả đại đội biết: Bà nội cô chuyển đến sống là hoàn toàn tự túc, không hề ăn bám hay đụng chạm đến quyền lợi của bất kỳ ai trong làng.

Chỉ khi không có xung đột về miếng ăn, lợi ích, những người xung quanh mới có thể vui vẻ mở lòng đón nhận và đối xử hòa nhã với bà cụ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.