Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 108:**
Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13
Edit: Thư Sách
"Thế thì tốt quá rồi. Mang theo khẩu phần lương thực đến phụ chăm cháu, lại còn là người một tay nuôi cô khôn lớn, chắc chắn là đáng tin cậy hơn cái đám người nhà họ Cố kia nhiều."
Nghe Lâm Thư nhắc vậy, mọi người chợt nhớ ra điều gì đó. Quả nhiên, một người phụ nữ lập tức lên tiếng: "Sáng nay tôi còn nghe nói Cố Mười Hai vừa bị chồng cô c.h.ử.i cho một trận ra trò đấy."
Lâm Thư ngạc nhiên: "Sao thế ạ?"
Sáng nay Cố Quân đi cùng bà nội ra vườn, chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì mà cô không biết?
"Cố Mười Hai bảo chồng cô nên mang con sang cho ông nội trông giúp. Thật là không biết ngượng mồm! Đã thế ông ta còn bênh chằm chặp Cố Lão Thất, bảo ngày xưa Cố Lão Thất đ.á.n.h đập chồng cô dã man như vậy đều là lỗi do chồng cô cả."
"Nhổ vào! Hồi trước không biết thì thôi, chứ giờ ai cũng nhìn rõ bản mặt của mụ Trần Hồng rồi. Ai mà chẳng nhìn ra hồi đó chồng cô bị đuổi ra khỏi nhà, rành rành là do mụ ta xúi giục chia rẽ. Tống cổ được thằng lớn đi rồi, mụ ta nghiễm nhiên giành trọn một gian buồng cho thằng con trai riêng mang theo, tiện đường sau này cưới vợ cho nó chứ còn gì nữa."
Lâm Thư cau mày, hỏi dồn: "Thế chồng cháu đáp trả ông ta thế nào ạ?"
Một người khác chen vào: "Tuy không nghe rõ chồng cô nói gì, nhưng thấy sắc mặt Cố Mười Hai lúc ấy đen xì khó coi lắm."
"Mà cô cũng đừng lo cho chồng cô. Trần Hồng là cái loại đàn bà ghê gớm nhường ấy mà chồng cô còn trị được, dăm ba cái người này làm sao mà đối phó được cậu ấy."
Lâm Thư phì cười: "Nhắc đến chuyện này thì cháu lại chẳng mảy may lo lắng chút nào. Xưa nay anh ấy chưa bao giờ để cháu phải bận tâm đến mớ rắc rối của nhà bên đó cả."
Đến cả mớ bòng bong cực phẩm bên nhà mẹ đẻ cô, anh ấy xử lý còn ngọt xớt nữa là. Đám người lắm mồm rảnh rỗi này mà đụng mặt Cố Quân thì đúng là gặp khắc tinh rồi.
Khuyết điểm duy nhất của Cố Quân là có thể không giỏi c.h.ử.i mắng tay đôi, nhưng được cái anh nói được làm được, nhiêu đó thôi cũng đủ khiến người ta phải dè chừng ba phần.
"Cháu chỉ lo bà nội cháu mới đến, lại không phải người gốc ở đây, lạ nước lạ cái nhỡ bị mấy kẻ hẹp hòi xấu tính bắt nạt thì khổ."
Bà lão ngồi cạnh Lâm Thư vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Vợ Cố Quân à, cô cứ khéo lo xa. Có kẻ nào dám ức h.i.ế.p bà nội cô, chúng tôi còn ngồi làm ngơ được chắc?"
Ở đây có mấy bà thím từng cùng Lâm Thư phơi thóc hồi cô còn vác bụng bầu to vượt mặt, hồi đó họ cũng hay quan tâm chiếu cố cô lắm.
Lâm Thư nhìn mấy bà thím trước mặt bằng ánh mắt đầy cảm động: "Mọi người ở đây thật sự quá tốt với cháu. Thảo nào anh Cố Quân cứ dặn đi dặn lại cháu là ra đường gặp các bậc trưởng bối trong đại đội là phải chào hỏi lễ phép. Anh ấy còn bẩu, hồi nhỏ anh ấy lớn lên nhờ ăn cơm bá tánh, nhờ tình thương của bà con xóm giềng mới cao to lực lưỡng được như bây giờ. Ơn nghĩa của các bậc bề trên, anh ấy luôn khắc cốt ghi tâm ạ."
Thực hư chuyện Cố Quân có ăn cơm bá tánh hay không thì Lâm Thư chịu, nhưng cô thừa biết mấy lời vuốt ve này rót vào tai các bà các thím thì đảm bảo mát ruột mát gan.
Cũng may nhờ cái chân trật khớp này mà cô mới có cơ hội ngồi làm việc chung với đám người già bằng tuổi bà nội, tiện thể rải sẵn con đường ngoại giao êm đẹp cho bà cụ ở đại đội sau này.
Mải mê làm việc một hồi, Lâm Thư lén lùi vào một góc khuất, móc chiếc đồng hồ trong túi áo ra xem giờ. Chừng này cũng sắp tới giờ về cho con b.ú rồi.
Chiếc đài radio ở nhà thì to lù lù, giấu giếm sao được nên ai cũng biết. Nhưng chuyện cô có đồng hồ thì hiếm người hay. Đạo lý "tài không lộ sáng" cô đã thấm thía đến tận xương tủy rồi.
Lâm Thư xin phép mọi người một tiếng rồi đứng dậy đi về, hẹn nửa tiếng nữa sẽ quay lại.
Cả một buổi sáng không phải địu con còng lưng làm việc, cô thấy nhẹ nhõm thảnh thơi vô cùng, chẳng mảy may cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Chưa kịp bước chân vào sân, Lâm Thư đã nghe thấy tiếng khóc ngằn ngặt của con gái. Cô rảo bước vội vã vào nhà, thì thấy bà cụ đang bế con bé đi lại dỗ dành. Vừa thấy cô về, bà cụ như trút được gánh nặng: "Chắc là con bé đói bụng rồi."
Bồng Bồng vừa thấy mẹ là người cứ vươn thẳng đứng lên, hai tay chới với đòi bế. Lâm Thư vừa ôm lấy con, cô bé đã rúc ngay đầu vào n.g.ự.c mẹ tìm v.ú.
Lâm Thư bế con vào trong buồng. Cho con b.ú độ chừng mười lăm phút, nhóc tỳ ăn no bụng rồi cũng ngoan ngoãn ngủ thiếp đi. Lâm Thư nhẹ nhàng rón rén bước ra ngoài.
Bà cụ hỏi nhỏ: "Cháu nó ngủ rồi hả cháu?"
Lâm Thư gật đầu, hỏi han: "Bà nội ơi, sáng nay bà trông con bé có thấy cực lắm không ạ?"
Bà cụ cười hiền hậu: "Mới sáng ra mà cực gì, bé Bồng Bồng nhà mình trộm vía ngoan lắm. Ngoài lúc ị đùn khóc ré lên mấy tiếng, với vừa nãy đói bụng hờn dỗi một tí ra thì chẳng quấy khóc gì."
"Ăn no, thay tã sạch sẽ xong là con bé chẳng cần bế ẵm gì sất. Cứ đặt nằm trên giường tự chơi với mấy cái đồ chơi lặt vặt của cháu, chơi chán rồi tự lăn ra ngủ. Đứa trẻ này dễ nuôi lắm cháu ạ."
Lâm Thư cười bảo: "Con bé ngoan ngoãn dễ dỗ thì bà cũng đỡ vất vả cực nhọc phần nào."
Bà cụ mỉm cười gật gù. Từ đợt Tết lên thành phố thăm hai đứa đến nay, hơn hai năm rồi đây mới là quãng thời gian bà cảm thấy thảnh thơi, dễ chịu nhất. Không phải còng lưng ôm đồm toàn bộ việc nhà, cũng chẳng còn phải chịu cảnh nai lưng ra làm còn bị con dâu dè bỉu chê bai.
Lâm Thư rót ngụm nước uống rồi dặn: "Cháu phải ra đồng làm tiếp đây. Nếu Bồng Bồng chưa dậy thì bà cắm nồi cơm trước giúp cháu nhé, còn đồ ăn thì để trưa cháu về nấu luôn một thể." Nấu cơm thì tốn thời gian chứ xào nấu thức ăn thì loáng cái là xong.
Bà cụ gạt đi: "Cháu cứ yên tâm đi làm đi. Nếu xoay xở không kịp bà sẽ đợi cháu về, chứ bà không cố quá sức đâu."
Có lời hứa của bà cụ, Lâm Thư yên tâm chống một cành cây nhỏ làm nạng túc tắc ra đồng. Thực ra cũng chẳng đến mức phải chống gậy, chỉ là cô muốn chân đau ít phải chịu lực hơn, tranh thủ tút tát nhanh ch.óng để tuần sau còn đi làm lại bình thường.
Trưa về đến nhà, bà cụ đã dọn sẵn mâm cơm tươm tất. Cơm trắng nóng hổi ăn kèm với canh trứng và rau cải xào.
Nhắc đến canh trứng thì đúng là món ăn quen thuộc đến phát ngán. Ở cái thời buổi thiếu thốn này, ngày ba bữa đều có canh trứng thì nói thật Lâm Thư uống đến phát ngấy rồi.
Cô múc một nửa bát canh sang cho bà nội. Bà cụ vội vàng can: "Cháu cứ uống nhiều vào cho có sữa nuôi con."
Lâm Thư mặt nhăn nhó như khỉ ăn gừng: "Đủ rồi bà ơi, dạ dày con bé bé tí teo, cháu lúc nào cũng căng tức n.g.ự.c khó chịu lắm rồi."
Nếu không nhờ dạo này mặc áo dày dặn lại cứ rú rú trong buồng cùng Cố Quân, thì không khéo cô đã ngượng chín mặt mấy phen vì bị rỉ sữa ướt đẫm áo trước mặt người khác rồi.
Bà cụ cười trêu: "Con dâu nhà người ta thì đói sữa, con dâu nhà này thì lại thừa mứa chẳng dùng hết."
Lâm Thư ngượng ngùng gãi đầu: "Chắc do đợt ở cữ cháu được bồi bổ kỹ quá."
Dăm bữa nửa tháng lại được tẩm bổ bằng canh cá, canh gà rừng, bét nhất cũng có bát canh trứng trần lót dạ. Đến nỗi mỡ bụng lèo nhèo một rổ đây này, bảo sao mà sữa không dồi dào cho được? Cái bụng ngấn mỡ này cũng phải mất hai tháng trời mới chịu xẹp xuống đôi chút đấy.
Dịp Tết vợ chồng cô về Khai Bình, bà cụ đã tinh ý nhận ra rồi. Nước da cháu gái dạo này hồng hào rạng rỡ hẳn lên, da dẻ cũng phúng phính có da có thịt hơn trước. Nhìn qua là biết cuộc sống gia đình đang vô cùng êm ấm, sung túc.
Chỉ trách ông bà thông gia vô tâm vô phế, chẳng mảy may để ý đến những thay đổi rõ mồn một này của con gái mà cứ để mặc bị cô dắt mũi xoay vòng vòng.
Tối đến, Cố Quân lại lục đục đạp xe về nhà với khung giờ quen thuộc.
Bà cụ xắn tay vào bếp đun nước nóng. Lâm Thư ngồi chơi với con trong buồng. Anh cất xe xong bước vào, vui vẻ nhấc bổng cô con gái cưng lên chơi trò máy bay lượn trên không.
Cô bé chẳng những không sợ hãi mà còn cười nắc nẻ khoái chí, tiếng cười khanh khách lanh lảnh vang vọng ra tận ngoài sân.
Lâm Thư vừa gấp gọn đống quần áo phơi khô ban chiều vừa càu nhàu: "Thôi thôi anh dừng tay lại đi. Con bé mới ăn no xong, anh cứ tung hứng thế khéo nó ọc hết sữa ra bây giờ."
Nghe vợ nhắc, Cố Quân mới vội vàng ẵm con áp vào n.g.ự.c, thôi không chơi trò máy bay nữa.
Lâm Thư thở dài: "Giờ nhà mình có thêm người đỡ đần rồi, anh cũng không cần ngày nào cũng lóc cóc đạp xe về nhà đâu. Cứ mượn xe đạp với đèn pin của anh Tề Kiệt mãi thế cũng ngại lắm."
Cố Quân đáp lấp lửng: "Sáng nay anh có mang hai cái màn thầu sang cho cậu ấy rồi." Sáng sớm anh hấp một mẻ màn thầu, lúc dắt xe đi làm tiện tay xách luôn hai cái mang biếu Tề Kiệt.
Lâm Thư cạn lời. Đúng là biết cách làm người! Tề Kiệt lại thuộc tuýp háu ăn, ngày nào cũng được anh tiếp tế đồ ăn ngon như thế, chắc cậu ta còn mong anh mượn xe đạp dài dài ấy chứ.
Ngẫm nghĩ một lúc, Cố Quân lại bàn: "Đợi hôm nào Chủ nhật được nghỉ, anh vào rừng săn con thỏ hay con gà lôi gì đấy về cải thiện bữa ăn cho cả nhà."
Nghe anh đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, Lâm Thư thừa hiểu ý anh là muốn ngày nào cũng được về nhà rồi. Cô cũng lười khuyên can thêm: "Cũng được. Dù sao bà nội mới lên, có đồ tươi bồi bổ sức khỏe cho bà cũng tốt."
Lát sau, bà cụ vọng tiếng từ ngoài sân vào: "Nước nóng đun xong rồi đây."
Lâm Thư chìa bộ quần áo đưa cho anh: "Anh đi tắm nhanh đi."
Cố Quân vừa định thả con gái xuống giường thì con nhóc lại giãy nảy lên, hai tay bám c.h.ặ.t lấy cổ áo bố sống c.h.ế.t không chịu buông. Cứ hễ anh định gỡ tay con ra là con bé lại nhăn nhó mặt mày, mếu máo kêu la vài tiếng nhưng tuyệt nhiên chẳng rơi giọt nước mắt nào.
Dù biết tỏng là con gái rượu đang "diễn sâu" ăn vạ, nhưng cả Cố Quân lẫn Lâm Thư đều đầu hàng vô điều kiện trước "tiểu yêu tinh" này.
"Để một lát nữa anh tắm cũng được, đâu vội gì." Cố Quân đành bế xốc con gái lên lại.
Thấy vậy, Lâm Thư vội gọi với ra ngoài: "Bà nội ơi, bà cứ kệ nước đấy vào nghỉ ngơi đi ạ, lát anh ấy tự lo."
Cố Quân kiên nhẫn bế con đi dạo mười mấy phút, đợi Bồng Bồng gục đầu lên vai ngủ say sưa rồi mới rón rén đặt con xuống giường, sau đó đi tắm.
Lúc Cố Quân tắm xong trở vào, Lâm Thư đang ngồi trên giường xoa dầu hến lên đùi. Một cặp đùi trắng nõn nà cứ thế phơi bày thẳng thừng trước mắt anh.
Cố Quân sững người. Chẳng biết từ bao giờ mà cô lại bạo dạn, thoải mái phơi bày trước mặt anh như vậy. Ánh mắt anh vô tình chạm phải đôi chân trắng muốt như phát sáng ấy, tựa hồ bị bỏng, anh vội vàng quay phắt mặt đi chỗ khác.
Bôi xong dầu hến, Lâm Thư ngước lên thì thấy Cố Quân đang ngó lơ đi hướng khác, hai vành tai lại đỏ lựng lên. Cô thầm nghĩ, không thể nào? Hai vợ chồng ngủ chung giường bao lâu nay, từng ôm hôn, từng đụng chạm rồi mà sao anh chàng này vẫn còn e thẹn, ngượng ngùng như trai tân thế này?
Thấy bộ dạng lúng túng đáng yêu của anh, Lâm Thư lại nổi m.á.u trêu chọc.
Nhìn dáng vẻ lóng ngóng của Cố Quân, ý đồ trêu chọc trong lòng Lâm Thư lập tức trỗi dậy. Cô vén ngược ống quần vừa buông xuống ban nãy lên cao quá đầu gối.
"Cố Quân, anh lại xem thử vết bầm trên chân em sao vẫn chưa chịu tan này?"
Đang cố tình né tránh ánh nhìn, Cố Quân hoàn toàn không nhận ra hành động táo bạo của cô. Nghe vợ gọi, anh ngoan ngoãn bước tới, cúi người xuống xem xét vết xước trên chân cô. Vết thương đã mờ đi nhiều so với hôm qua, giờ chỉ còn lại những vệt tím mờ mờ.
Lâm Thư hỏi nũng nịu: "Chân em có trắng không?"
Cố Quân trả lời thật thà như đếm: "Trắng thì có trắng, nhưng vẫn còn hơi t... tím..." Chữ "tím" vừa thốt ra khỏi miệng bỗng nghẹn ứ lại trong cổ họng. Anh bàng hoàng nhận ra câu hỏi đầy tính "gài bẫy" của cô.
Ánh mắt anh bất giác bị hút c.h.ặ.t vào cặp đùi nuột nà ấy. Rất trắng. Trắng lóa cả mắt.
Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói cũng khàn đục hẳn đi: "Em đừng có trêu anh nữa."
Lâm Thư thu chân lại, khoanh chân ngồi xếp bằng trên giường, hai tay bá lấy cổ anh, giọng điệu khiêu khích: "Em cứ thích trêu đấy, anh làm gì được em nào?"
Cố Quân im lặng không đáp, nhưng đôi mắt anh cứ dán c.h.ặ.t vào mặt cô không rời. Một cỗ khí thế bức người mang tính xâm chiếm dần lan tỏa nơi đáy mắt anh. Cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, Lâm Thư hoảng hốt định rụt tay về. Thế nhưng, cô chưa kịp phản ứng thì Cố Quân đã chồm tới, hung hăng chiếm đoạt lấy hơi thở của cô.
Nụ hôn cuồng nhiệt và mãnh liệt chưa từng có. Trái tim Lâm Thư đập loạn nhịp, thầm cảm thán trong đầu: "Cũng bảnh trai ra phết đấy chứ!"
Trong lúc đè bẹp cô xuống giường, Cố Quân không quên tiện tay kéo soạt tấm rèm lại, che chắn tầm nhìn của cô con gái nhỏ đang say giấc bên ngoài. Bị Cố Quân hôn đến mức đầu óc quay cuồng, cổ và l.ồ.ng n.g.ự.c tê râm ran, Lâm Thư vô thức bấu c.h.ặ.t lấy lớp ga trải giường.
Giữa lúc cao trào, một tiếng "phựt" vang lên chát chúa. Sợi dây thừng treo rèm mỏng manh không chịu nổi sức nặng, đứt phăng làm đôi. Cả tấm rèm hoa rớt cái oạch xuống, trùm kín mít lên đầu hai kẻ đang say đắm trong hơi men tình ái.
