
Nha Hoàn Xung Hỷ, Nắm Cả Kho Của Hầu Gia
Phụ thân ta thường nói, đời này ta chẳng cần vất vả bon chen, chỉ cần tìm một nhà biết nói đạo lý, ăn ngon ngủ kỹ, vậy cũng đủ sống những ngày yên ổn.
Khi Trấn Bắc Hầu phủ tìm một cô nương xung hỷ cho thế tử đang bệnh nặng, phụ thân nhận sính lễ rồi đưa ta vào Hầu phủ.
Sau khi thế tử tỉnh lại, Hầu phủ quên bẵng ta trong thiên viện, suốt bao ngày liền hộp cơm chỉ có cháo trắng với dưa muối.
Cho đến khi vị thế tử phi tương lai chỉ vào mũi ta, hỏi một nha đầu xung hỷ dựa vào đâu mà ngồi đây ăn tiệc.
Ta lau nước sốt bên khóe miệng, nhìn móng tay nàng ta đã hơi xanh, nói: “Tiểu thư vẫn nên mời đại phu xem trước đi, đứa trẻ trong bụng người, e rằng chẳng phải của thế tử.”
Ta tên Nguyễn Thanh Hòa, sau khi vào Trấn Bắc Hầu phủ liền trở thành di nương nhàn nhã nhất trong phủ.
Di nương nhà khác bận học đàn thêu hoa, cũng có người ngày ngày bưng canh bổ đến tiền viện.
Còn ta mỗi ngày chỉ canh hộp cơm nhà bếp đưa tới, mong bên trong có được một miếng thịt còn nguyên bì.












