Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 120

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:21

Triệu Nguyên thấy người trên giường cứng miệng, không tranh cãi với cô, liền hỏi: "Vậy tại sao từ hợp tác xã về, cô vẫn luôn không nói chuyện với tôi?"

"Không có gì để nói ạ." Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên, không biết tại sao anh lại hỏi vậy, bình thường lời nói giữa hai người họ cũng rất ít, anh cơ bản là không nói năng gì.

"Tại sao lại không có gì để nói?" Triệu Nguyên tiếp tục hỏi.

Tại sao không có gì để nói? Cô bị câu hỏi này của Triệu Nguyên làm cho có chút muốn cười, nói: "Tất nhiên là bởi vì..." Lời nói đến nửa chừng thì khựng lại.

Tại sao? Tất nhiên là bởi vì cô thấy Triệu Nguyên nói chuyện với Lưu Tĩnh, cô không vui, một lời cũng không muốn nói.

Ý nghĩ này vừa xẹt qua, lời nói dở dang của cô dừng lại.

Tại sao cô lại không vui khi thấy Triệu Nguyên nói chuyện với Lưu Tĩnh chứ, trước đây cô đâu có như vậy, thấy nam nữ chính ở bên nhau cô còn vui mừng cơ mà, lẽ nào cô đối với Triệu Nguyên... Nghĩ tới khả năng như vậy, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên bên giường.

Triệu Nguyên thấy cô nói nửa chừng rồi không nói tiếp nữa, liền hỏi: "Bởi vì cái gì?"

"Bởi vì hai người là đồng nghiệp, hai người là đồng nghiệp thì tôi ghen tuông cái gì chứ, thời gian không còn sớm nữa, tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ sớm đi." Thẩm Mỹ Khiết nói xong bảo anh tắt đèn, rồi quay lưng về phía anh nằm xuống ngủ.

Triệu Nguyên thấy cô ra vẻ không muốn nói gì cả, nhìn bóng lưng cô một lúc rồi vươn tay tắt đèn nằm xuống giường.

Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường trong đầu toàn là câu hỏi "Tại sao lại không có gì để nói?" của Triệu Nguyên, lại nghĩ tới ý nghĩ xẹt qua của mình.

Nghĩ tới tất cả những chuyện đã xảy ra kể từ khi tới đảo, lẽ nào cô thực sự có ý với Triệu Nguyên, nghĩ tới đó, lòng cô có chút rối loạn.

Trong sách Triệu Nguyên và Lưu Tĩnh mới là một cặp, cô thì không phải, ý nghĩ này vừa nảy ra, trong đầu lại vang lên một giọng nói khác.

Triệu Nguyên không muốn ly hôn với cô, không ly hôn thì anh không thể ở bên Lưu Tĩnh được.

Thẩm Mỹ Khiết lắc lắc đầu, xua tan ý nghĩ này đi, trước đây cô đã đề nghị ly hôn, Triệu Nguyên không đồng ý ly hôn, bây giờ không đồng ý ly hôn không có nghĩa là sau này không đồng ý, vừa nãy Triệu Nguyên cũng nói Lưu Tĩnh hiện giờ đã được điều tới đơn vị của họ, sau này sẽ phải sớm tối ở cùng Triệu Nguyên.

Trong đầu lại vang lên một giọng nói khác.

Sẽ không đâu, Triệu Nguyên không phải hạng người như vậy.

Cả một đêm Thẩm Mỹ Khiết đều không ngủ được, đủ loại giọng nói cứ liên tục vang lên trong đầu.

Trời vừa sáng, Thẩm Mỹ Khiết vừa chống tay ngồi dậy, Triệu Nguyên bên cạnh đã tỉnh, mở mắt nhìn cô.

"Chào buổi sáng." Thẩm Mỹ Khiết nén lại những cảm xúc hỗn loạn trong lòng, mở miệng nói.

"Chào buổi sáng."

Triệu Nguyên thấy cô có vẻ không có tinh thần, liền nói: "Cô nằm thêm lát nữa đi, buổi sáng tôi qua đơn vị ăn."

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy anh định qua đơn vị ăn, như vậy cô không cần dậy sớm thế này, còn có thể nằm thêm lát nữa, bèn gật đầu với anh.

Triệu Nguyên đợi cô nằm xuống hẳn mới đứng dậy thay quần áo rồi đóng cửa phòng vội vàng qua đơn vị.

Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường một lát rồi vào bếp đổ gạo và nước vào nồi nấu, quay về phòng nằm trên giường suy nghĩ chuyện của mình.

"Cháo bị trào ra rồi ạ." Đại Sinh đẩy cửa phòng cô gọi to.

Bệ bếp trong nhà bếp cao, Đại Sinh không với tới nắp nồi.

"Mẹ tới đây." Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy cháo trào ra, vội vàng từ trên giường bò dậy chạy về phía nhà bếp.

Cháo trong nồi lớn đã trào ra không ít, cô cầm giẻ lau lau sạch bệ bếp.

Đại Sinh đứng một bên thấy cô dùng xong giẻ lau, đưa tay lấy miếng giẻ trong tay cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu bé lấy giẻ lau của mình, cậu bé lấy giẻ làm gì chứ, bèn hỏi: "Đại Sinh?"

Đại Sinh không trả lời cô, cầm giẻ lau đi giặt sạch rồi đưa cho cô.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn miếng giẻ lau đã được giặt sạch trước mặt, lòng cô trào dâng một luồng ấm áp, đưa tay xoa đầu Đại Sinh.

"Cảm ơn Đại Sinh nhé."

Đại Sinh nhìn cô một cái không nói gì, khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên, cậu bé né đầu khỏi tay cô rồi chạy khỏi nhà bếp.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh thẹn thùng chạy đi, mỉm cười nhìn bóng lưng cậu bé, đợi đến khi không thấy bóng dáng nữa mới quay người lo cho nồi cháo của mình.

Dưa củ cải trong nhà đã ăn hết, cô lấy số cải thảo còn sót lại từ vụ gói sủi cảo hôm qua trong tủ ra, xào một đĩa cải thảo cay, nghĩ tới Đại Sinh bọn chúng không ăn được cay nên cô chỉ cho một chút để lấy vị.

Múc cháo đã chín vào bát lớn bưng lên bàn, gọi bọn trẻ bên cạnh ra ăn cơm.

Cánh cửa mở ra, đi phía trước là Thiết Đầu hay khóc nhè, cậu bé sải đôi chân ngắn cũn cười hớn hở đi về phía cô, Đại Sinh và Cẩu Đản đi theo sau.

Mấy người vây quanh bàn húp cháo, Thẩm Mỹ Khiết gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, Thiết Đầu bên cạnh há miệng đòi ăn.

Thẩm Mỹ Khiết gắp một sợi cải thảo bỏ vào miệng Thiết Đầu, Thiết Đầu há miệng ngậm rau trong miệng, chưa đầy vài giây, chân mày đã nhíu lại, khuôn mặt nhỏ cũng nhăn nhó thành một cục, miệng há ra nhè rau ra, "oa" một tiếng khóc rống lên.

Thẩm Mỹ Khiết đang ăn cơm, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu ngẩng đầu lên thấy cậu bé đã nhè rau ra, há miệng khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Sợi cải thảo đó cô chỉ cho một mẩu ớt nhỏ còn chưa dùng hết, cô đã nếm qua rồi, chẳng cay chút nào cả, cô đã bỏ qua việc có lẽ Thiết Đầu lần đầu tiên ăn ớt nên hương vị khá nhạy cảm.

Vội vàng thổi nguội cháo trong bát rồi đút vào miệng cậu bé.

Thiết Đầu vừa khóc vừa há miệng ăn cháo, thấy cô dỗ dành mình, khóc thêm hai tiếng rồi nước mắt dần ngừng lại, vừa ăn vừa đung đưa đôi chân ngắn cũn.

Thẩm Mỹ Khiết đút cho Thiết Đầu ăn hết nửa bát cháo còn lại trong bát, bế cậu bé xuống ghế để cậu bé tự chơi quanh bàn.

Đợi Đại Sinh và Cẩu Đản ăn xong cháo trong bát, cô thu dọn bát đũa vào bếp rửa sạch sẽ rồi cất đi.

Đại Sinh dắt Thiết Đầu chơi trong sân, cô bỏ quần áo bẩn của bọn trẻ vào chậu rồi xách thùng nước giếng đổ vào chậu ngâm sẵn, định vào phòng lấy gậy giặt đồ thì thấy cổng sân bị đẩy ra.

Thím Quyên vội vàng chạy về phía cô.

"Thím?" Thẩm Mỹ Khiết gọi thím Quyên một tiếng.

"Mỹ Khiết này, tối mai nếu cháu không bận, thím muốn nhờ cháu đi cùng để xem giúp thím một chút." Ngô Quyên kéo lấy cánh tay Mỹ Khiết.

"Cháu không bận ạ, thím có việc gì cần giúp đỡ ạ?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên bảo xem giúp, việc gì mà thím Quyên lại kích động như vậy chứ.

"Chẳng phải hôm kia thím nói với cháu là lo lắng cho thằng lớn nhà thím sao? Thím nghe cha tụi nhỏ nói, tối mai bên đơn vị họ tổ chức xem mắt cho mấy cậu thanh niên còn độc thân đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 120: Chương 120 | MonkeyD