Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 157

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:16

Xem ra Ôn Tĩnh tối qua mệt rã rời rồi.

"Ôn Tĩnh, dậy đi con, đến giờ lên lớp rồi." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay đẩy đẩy Ôn Tĩnh đang nằm bò trên bàn.

"Chị Mỹ Khiết." Ôn Tĩnh mơ màng mở mắt nhìn chị Mỹ Khiết.

"Đi rửa mặt đi em, còn mấy phút nữa là đến tiết của em rồi đấy." Cô đặt xấp bài tập đã thu được sang một bên.

Vương Ôn Tĩnh chống tay vào bàn đứng dậy, eo và chân cô cảm giác như không còn là của mình nữa vậy.

"Ôn Tĩnh, hay là mai em xin nghỉ đi, chị thấy em hình như không khỏe." Thẩm Mỹ Khiết nhìn Ôn Tĩnh có vẻ đau nhức khắp người, khéo léo mở lời.

"Chắc là hôm qua đào khoai lang mệt quá thôi ạ, tối nay về ngủ một giấc là khỏe ngay ấy mà." Ôn Tĩnh bảo chị Mỹ Khiết đừng lo lắng, cầm sách giáo khoa đi lên lớp dạy bọn trẻ.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn dáng đi cứng nhắc của Ôn Tĩnh, thằng nhóc Viễn Quốc tối qua dày vò con bé bao lâu thế không biết, chậc chậc, tuổi trẻ đúng là tốt thật.

Trong đầu bỗng nhiên nghĩ tới đêm Triệu Nguyên uống say đó, cuốn sách trong tay cầm không vững rơi xuống đất, cô lắc lắc đầu, mình đang nghĩ cái gì thế này, uống ngụm nước trấn tĩnh lại rồi nhặt cuốn sách dưới đất lên.

Trưa ăn cơm xong, bên ngoài bắt đầu nổi gió lớn rồi mưa tầm tã, tiếng sấm đì đùng hết tiếng này đến tiếng khác.

Mưa bên ngoài cứ rơi mãi, Thẩm Mỹ Khiết dạy xong tiết vừa bàn giao xong với Ôn Tĩnh đã thấy Tạ Hương tìm tới.

"Cô Thẩm ơi, Thiết Đầu từ chiều đến giờ cứ lừ đừ, bây giờ khóc dữ dội lắm, cô qua dỗ thằng bé với." Tạ Hương vẻ mặt lo lắng nói với cô Thẩm.

Bình thường thằng bé Thiết Đầu tuy thỉnh thoảng cũng gào lên vài tiếng, nhưng hôm nay cứ khóc mãi không thôi.

Thẩm Mỹ Khiết nghe Thiết Đầu khóc vội vàng đi theo sau dì Tạ, vừa tới cửa đã nghe tiếng Thiết Đầu khóc, thấy cô là vươn tay đòi bế.

Bế Thiết Đầu vào lòng, thằng bé gục đầu lên vai cô khóc nức nở, cô dỗ dành mãi mới thôi khóc.

"Dì Tạ ơi, Thiết Đầu bị làm sao thế ạ?" Thẩm Mỹ Khiết lau nước mắt cho Thiết Đầu, đưa tay sờ trán thằng bé, không nóng, không sốt, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn trông rất mệt mỏi.

"Sáng ra vẫn còn chơi đùa vui vẻ với đám trẻ khác mà, chiều bắt đầu thỉnh thoảng lại thút thít vài tiếng." Tạ Hương trả lời cô Thẩm.

"Thiết Đầu ơi, con đau ở đâu?" Thẩm Mỹ Khiết khẽ hỏi Thiết Đầu trong lòng.

Thiết Đầu không nói gì, tay nhỏ ôm c.h.ặ.t cổ cô, mặt lại áp vào vai cô.

Thấy thằng bé không nói gì, cô lại sờ trán lần nữa, xác định không sốt, bế thằng bé đi đi lại lại trong phòng.

Thiết Đầu trong lòng cô thút thít ngọ nguậy người, Thẩm Mỹ Khiết đưa tay xoay người Thiết Đầu ra phía trước.

Thiết Đầu vừa rời khỏi vai cô là cái miệng nhỏ đã trễ xuống chực khóc.

Thẩm Mỹ Khiết thấy vậy lòng nóng như lửa đốt, khẽ hỏi Thiết Đầu: "Thiết Đầu ơi, có phải đau bụng không?"

Thiết Đầu sụt sịt mũi, lắc đầu với cô.

"Đau đầu không con?" Cô hỏi tiếp.

Lời cô vừa dứt, Thiết Đầu trong lòng đã muốn áp mặt vào vai cô, lắc lắc đầu.

Thiết Đầu không nói, lòng cô cứ treo lơ lửng không yên, ôm thằng bé trong lòng dỗ dành.

Tiếng chuông tan học vang lên, cô bế Thiết Đầu tới lớp của Cẩu Đản, gọi hai anh em ra, đưa ô cho chúng, cô bế Thiết Đầu che ô đi ra cửa thì thấy Triệu Nguyên đang cầm ô đứng đợi.

"Sao anh lại tới đây." Thẩm Mỹ Khiết đi tới bên cạnh anh.

"Tới đón mẹ con em." Triệu Nguyên bế lấy Thiết Đầu trong lòng cô, hôm nay mưa to quá anh không yên tâm.

Thẩm Mỹ Khiết dắt Đại Sinh đi theo sau anh về nhà, đi được một đoạn đột nhiên nhớ ra cô chưa mang bài tập của bọn trẻ về, xấp bài tập đó mai phải phát cho bọn trẻ làm bài.

Bọn trẻ chỉ có một cuốn vở bài tập, cô phải chấm xong ngay trong tối hôm đó, nếu không mai bọn trẻ không có vở làm bài.

"Triệu Nguyên, anh cứ dẫn các con về trước đi, em quay lại lấy xấp bài tập đã." Thẩm Mỹ Khiết nói.

"Anh đợi em ở đây." Triệu Nguyên bế Thiết Đầu trong lòng nói.

"Thiết Đầu không khỏe, anh cứ dẫn các con về trước đi, em lấy xong bài tập là về ngay." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu trong lòng anh vẫn có vẻ mệt mỏi, giục anh dẫn các con về trước.

Nói xong không đợi anh trả lời, cô xoay người chạy về phía trường học.

Cô quay lại trường, mọi người đã về hết, cửa văn phòng cũng đã khóa, cô lấy chìa khóa mở cửa, gió thổi vù vù, khóa vừa mở cửa đã bị gió thổi tung ra.

Xấp bài tập chất trong phòng bị gió thổi rơi vài cuốn xuống đất.

Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nhặt xấp bài tập dưới đất lên, đang định nhặt nốt mấy cuốn dưới cửa sổ thì nghe thấy một tiếng "rầm", cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, chỉ thấy bức tường phía trên đổ sụp xuống.

Sau một hồi tiếng động ch.ói tai, văn phòng nằm ở rìa ngoài cùng đã sụp đổ thành một đống đổ nát.

Tiếng ho khục khặc vang lên, Thẩm Mỹ Khiết cử động tay phải, sau lưng truyền tới cơn đau nhói, lúc tường đổ xuống cô tránh không kịp nên bị đè vào lưng.

Cả người cô nằm bò trong một khoảng trống hình tam giác ở góc tường, trên lưng đè một tảng đá, cô vừa cử động một cái là nghe thấy tiếng động, bức tường bên cạnh có dấu hiệu muốn sụp thêm, cô nén đau không dám cử động nữa.

Nước mưa theo khe hở trên tường nhỏ xuống người cô, quần áo thấm nước dính c.h.ặ.t vào người, càng lúc càng lạnh, ý thức dần dần mờ đi, trong đầu lướt qua rất nhiều hình ảnh, có cha mẹ, Thiết Đầu, Đại Sinh, Cẩu Đản, và cả Triệu Nguyên.

Mí mắt càng lúc càng nặng, cô từ từ nhắm mắt lại.

Sau này khi Thẩm Mỹ Khiết nhớ lại ngày này, bức tường này sụp xuống, lòng cô cũng sụp đổ theo.

Tác giả có lời muốn nói: Chương 2 mười hai giờ trưa tới xem nhé.

Thẩm Mỹ Khiết đi bộ trong một màn sương mù trắng xóa, cô đang ở đâu thế này, bộ sắp được quay về rồi sao?

Thẩm Mỹ Khiết đi vài bước phát hiện màn sương phía trước tan đi, hiện ra một khung cảnh, cha mẹ cô đang ngồi ăn cơm trong nhà, chuông cửa reo lên cha cô ra mở cửa, "cô" xuất hiện ở cửa, thân mật khoác tay cha cô, đi tới bàn ăn lại ngọt ngào gọi mẹ cô, mẹ cô vội vàng vào bếp lấy thêm bát đũa, ba người ngồi trên bàn nói cười vui vẻ.

Cô chưa c.h.ế.t, nguyên chủ đã chiếm lấy cơ thể cô, cô muốn quay về, cô chạy về phía khung cảnh trước mắt, muốn nắm lấy cha mẹ mình, tay vừa chạm vào khung cảnh thì mọi thứ biến mất trước mắt, cả người cô ngã nhào trên đất.

Ngã trên đất nước mắt cô rơi xuống, rồi từ từ òa khóc nức nở, cô muốn quay về, cô không muốn ở đây, cô nhớ cha mẹ mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 157: Chương 157 | MonkeyD