Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 158
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:16
Chút hi vọng quay về vốn có trong lòng cô hoàn toàn bị đập tan, cô không thể quay về được nữa, ngay lúc nước mắt cô rơi càng dữ dội hơn thì nghe thấy có người đang gọi tên mình, tiếng này đến tiếng khác, giọng nói đó rất quen thuộc, ngay lúc cô muốn phân biệt kỹ hơn thì ý thức dần mờ đi rồi nhắm mắt lại.
Thẩm Mỹ Khiết khó khăn mở mắt ra, nước mưa từng giọt từng giọt rơi trên mặt cô, có giọt rơi cả vào mắt, cô chớp chớp mắt để đẩy nước mưa ra, nhìn cảnh tượng trước mắt cô vẫn còn đang bị kẹt trong văn phòng đã sụp đổ này.
Ngón tay cô vừa cử động một cái đã nghe thấy tiếng đồ đạc bị di chuyển, còn có người gọi tên cô, tiếng này đến tiếng khác, đó là giọng của Triệu Nguyên, ở phía sau cô, cô từ từ xoay đầu, xoay đầu sang bên phải, qua khe hở chỉ thấy cánh tay bị nước mưa thấm ướt, cánh tay lộ ra m.á.u hòa lẫn với nước mưa chảy xuống.
"Triệu Nguyên." Cô cất tiếng gọi, giọng rất yếu ớt.
Giọng cô vừa dứt, đã thấy người anh khẽ động, gương mặt anh xuất hiện trước mắt.
Nước mưa theo tóc anh chảy xuống, gương mặt áp sát vào khe hở nhìn cô.
Trên mặt là vẻ mặt cô chưa từng thấy bao giờ, giống như là... giống như là tìm lại được báu vật đã mất, ánh sáng trong mắt rực rỡ đến thế.
Nghe anh bảo cô đừng sợ, đừng nhắm mắt, cô gắng gượng gật đầu với anh, nỗ lực mở to mắt, qua khe hở nhìn anh đang khuân đồ bên ngoài, nhìn m.á.u trên tay anh hòa cùng nước mưa nhỏ xuống đất, lòng cô thắt lại, cảm thấy khó thở.
Mưa vẫn không ngừng rơi, cô cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, sợ anh biến mất trước mắt mình.
Không biết qua bao lâu, ngay lúc cô không chịu nổi nữa, mí mắt sắp nhắm lại thì người nhẹ bẫng, tảng tường đè trên lưng đã được dời đi, cả người cô được bế lên, đặt nhẹ nhàng xuống mặt đất bên cạnh.
Nước mưa đ.á.n.h vào mặt cô, cô nhìn anh vẻ mặt lo lắng cởi áo khoác ngoài đắp lên mặt cô, bế cô bước chân có chút hỗn loạn chạy về phía trước.
Khoảnh khắc chiếc áo đắp lên, ý nghĩ cuối cùng trong đầu cô là cô không muốn chấp nhất vào cốt truyện trong sách nữa.
Khi Thẩm Mỹ Khiết mở mắt ra lần nữa thì nghe thấy tiếng Thiết Đầu khóc, giọng đã khàn đi, cô nhìn về phía tiếng khóc.
Triệu Nguyên đang quay lưng về phía cô dỗ dành Thiết Đầu trong lòng.
"Mẹ." Thiết Đầu ôm cổ cha, thấy người trên giường đã tỉnh, cái miệng nhỏ trễ xuống, khóc càng thêm đau lòng, tay nhỏ vỗ vỗ cha, bảo cha đi tới bên giường.
Triệu Nguyên nghe thấy Thiết Đầu trong lòng gọi mẹ, cả người cứng đờ, quay người lại thấy người trên giường đang mở mắt nhìn anh và con.
"Có còn đau chỗ nào không con." Triệu Nguyên bế con nhanh bước tiến lên, khẽ hỏi.
Thấy anh vẻ mặt lo lắng nhìn mình, sống mũi cô thấy cay cay, định nói không đau, nhưng mở miệng ra lại thành: "Chỗ nào cũng đau."--
Lời cô vừa dứt không lâu, nước mắt đã rơi xuống.
Thấy cô khóc, anh bế Thiết Đầu vẫn đang khóc tiến tới, đưa tay lau nước mắt cho cô.
"Ráng nhịn một chút, anh đi gọi bác sĩ." Triệu Nguyên nói xong định bế Thiết Đầu ra ngoài.
Thiết Đầu thấy cha định bế mình đi ra ngoài, cái miệng nhỏ gào khóc càng dữ dội, ngọ nguậy đòi xuống.
"Anh đặt Thiết Đầu xuống đất đi, bảo Đại Sinh trông em." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu quấy đòi xuống bèn nói.
Triệu Nguyên nhìn Thiết Đầu trong lòng đang quấy dữ dội, lại nhìn người đang đỏ hoe mắt trên giường: "Thằng bé ở trong phòng sẽ làm phiền em, anh bế nó ra ngoài, lát nữa sẽ quay lại."
Nói xong không đợi cô trả lời, anh bế Thiết Đầu đi gọi bác sĩ.
Đại Sinh đứng một bên nghe cô nói còn nhớ lời cô dặn lúc trước là đau, bèn bò sát vào mép giường cô, tay nhỏ bám vào mép giường nói: "Thổi thổi là hết đau ngay ạ."
Nói xong cái miệng nhỏ "phù phù" thổi về phía cô, trước đây khi cậu đau, mẹ đều thổi thổi cho cậu như vậy.
Vốn đã nén được nước mắt, nhìn hành động của Đại Sinh, mắt cô lại cay cay, cô chớp chớp mắt ép nước mắt ngược vào trong, hôm nay cô hở chút là muốn khóc, cô khẽ ho hai tiếng, định đưa tay xoa đầu cậu, vừa nhấc tay mới phát hiện tay phải đã bó bột không cử động được, tay trái vừa động là đau thấu xương.
Thử cử động chân một chút, chân không có vấn đề gì.
Đại Sinh thấy cô định nhấc tay bèn lắc đầu với cô: "Cha dặn rồi, mẹ không được cử động đâu ạ." Nói xong tay nhỏ định lau nước mắt cho cô.
"Cảm ơn Đại Sinh, Cẩu Đản đâu con?" Thẩm Mỹ Khiết sụt sịt mũi, giọng khàn khàn hỏi Đại Sinh.
Cô tỉnh dậy không thấy Cẩu Đản, bình thường thằng bé này toàn bám sát bên Đại Sinh thôi.
"Cẩu Đản đi nhà vệ sinh rồi ạ." Đại Sinh thấy cô tìm Cẩu Đản bèn trả lời.
Ngay lúc hai mẹ con đang nói chuyện, Triệu Nguyên dẫn bác sĩ vào, Thiết Đầu trong lòng anh vẫn khóc mãi, vươn tay đòi mẹ bế.
Vị bác sĩ nam trung niên đi phía trước, bước tới kiểm tra cho cô một lượt.
"Cô ấy tỉnh lại là không có vấn đề gì lớn nữa đâu, còn chuyện đau thì do cô ấy bị thương vào xương, cũng là bình thường thôi." Bác sĩ hơi thở dốc, trả lời đoàn trưởng Triệu bên cạnh.
Ông đang đi kiểm tra phòng thì y tá tới tìm ông, nói đoàn trưởng Triệu đang tìm ông, ông xem nốt bệnh nhân trên tay, về văn phòng chưa kịp thở ra hơi đã nghe đoàn trưởng Triệu nói vợ anh tỉnh rồi, lại vội vội vàng vàng theo đoàn trưởng Triệu tới đây.
"Một lát nữa là có thể đưa cô ấy xuất viện rồi, nhớ chăm sóc tay cô ấy cho cẩn thận." Bác sĩ thấy đoàn trưởng Triệu không nói gì, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp.
Vợ đoàn trưởng Triệu hôn mê suốt ba ngày, một ngày ông bị gọi tới kiểm tra vợ anh mấy lần, hễ ra tay hơi nặng một chút là ánh mắt đoàn trưởng Triệu bên cạnh lại lạnh lùng nhìn ông mà chẳng nói lấy một lời.
Còn đứa trẻ trong lòng đoàn trưởng Triệu mấy ngày qua cũng khóc suốt, lần nào ông tới cũng nghe thấy tiếng nó khóc.
Viện trưởng cũng dặn dò ông mấy lần, bảo ông phải kiểm tra cho kỹ, giờ người tỉnh rồi chỉ mong đoàn trưởng Triệu mau ch.óng đưa người về cho.
Triệu Nguyên cảm ơn bác sĩ rồi tiễn ông ra ngoài.
"Anh đặt Thiết Đầu lên cạnh giường cho em." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu khóc đến khản cả giọng, đau lòng nói.
Triệu Nguyên đặt Thiết Đầu xuống đất, Thiết Đầu vừa chạm đất là hai chân đã bước về phía giường, bám lấy mép giường nức nở gọi: "Mẹ."
Thẩm Mỹ Khiết bị tiếng gọi mẹ nghẹn ngào của Thiết Đầu làm nước mắt lại chực trào ra, lại nghĩ tới việc sau này cô không bao giờ được gặp mẹ mình nữa, nước mắt lại rơi lã chã.
