Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 174
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:06
Vương Ôn Tĩnh chăm chú lắng nghe, ghi nhớ trong lòng. Trong lòng cô thực ra có chút lo lắng khi dạy lớp 5, sợ mình không thể đảm đương nổi.
Thẩm Mỹ Khiết cũng giảng giải rõ ràng những điểm cần lưu ý cho Ôn Tĩnh.
Ngay lúc cô vừa dặn dò xong, liền nghe thấy Đại Sinh trong nhà gọi to.
"Cha ơi, nước trong nồi sôi rồi ạ." Đại Sinh gọi với ra cho cha ở ngoài sân.
Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy, lời định nói bỗng khựng lại, liếc nhìn Triệu Nguyên ở ngoài sân, anh đặt đồ đạc trong tay xuống định đi vào nhà.
Thấy chân anh vừa cử động, Thẩm Mỹ Khiết vội vàng nói với Ôn Tĩnh bên cạnh: "Ôn Tĩnh, lát nữa em có bận gì không?"
"Dạ không ạ." Ôn Tĩnh lắc đầu, lát nữa cô không có việc gì, mẹ bảo cô ở đây bầu bạn với chị Mỹ Khiết thêm lúc nữa.
"Nếu không bận thì em giúp chị tắm cái nhé, Triệu Nguyên chân tay lóng ngóng..."
Triệu Nguyên vừa đi ngang qua chỗ họ, nghe thấy bốn chữ "chân tay lóng ngóng" từ miệng cô, chân khựng lại một cái, cúi đầu liếc nhìn người đang ngồi bên cạnh.
Chân tay lóng ngóng? Triệu Nguyên lại liếc nhìn người phụ nữ vẫn đang nói huyên thuyên thêm cái nữa, rồi đi thẳng vào nhà.
Vương Ôn Tĩnh nghe là việc này, không đợi chị Mỹ Khiết nói xong đã lập tức gật đầu, việc này cứ để cô lo.
Đàn ông làm mấy việc này đúng là vụng về, trước kia chị Mỹ Khiết ở bệnh viện cũng là cô và mẹ giúp chị lau người.
"Chị Mỹ Khiết, bao giờ chị tắm ạ?" Vương Ôn Tĩnh hỏi.
"Đợi tóc khô đã." Tóc cô còn một lát nữa là khô hẳn.
"Vậy em đi pha nước ạ." Vương Ôn Tĩnh thấy tóc chị Mỹ Khiết đã gần khô, giờ cô đi pha nước, xong xuôi là chị Mỹ Khiết có thể tắm luôn.
Nói xong không đợi chị Mỹ Khiết nói hết lời đã đứng dậy đi vào bếp, vừa vào bếp đã thấy anh Triệu đang bận rộn trong đó.
"Anh Triệu, em pha nước cho chị Mỹ Khiết tắm ạ."
"Nước đã pha xong xách vào bồn rửa mặt rồi, vất vả cho cô quá." Triệu Nguyên nói với người đang đứng ở cửa.
Vương Ôn Tĩnh xua tay lia lịa, quay lại sân đỡ Thẩm Mỹ Khiết dậy.
"Chị Mỹ Khiết, anh Triệu đã pha xong nước rồi, em đỡ chị vào." Vương Ôn Tĩnh đỡ Thẩm Mỹ Khiết đi vào nhà.
Bố cục nhà Mỹ Khiết giống hệt nhà cô, điểm khác biệt duy nhất giữa hai nhà là một cái lớn hơn một chút còn một cái nhỏ hơn một chút.
"Pha xong rồi à?" Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn cái thùng gỗ lớn ngoài sân, cái đó không phải chuẩn bị cho cô tắm bồn sao?
"Xong rồi ạ, anh Triệu xách nước vào rồi." Vương Ôn Tĩnh đỡ Thẩm Mỹ Khiết vào bồn rửa mặt rồi đóng cửa lại, đưa tay cởi quần áo cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn nước đã pha sẵn trong phòng, được rồi, cô cứ tưởng Triệu Nguyên cọ cái thùng gỗ kia là để cho cô ngâm bồn chứ.
Vương Ôn Tĩnh cởi quần áo cho Thẩm Mỹ Khiết, ánh mắt vô tình rơi trên n.g.ự.c chị, mặt đỏ bừng lên. Ngực chị Mỹ Khiết thật lớn, vừa trắng vừa tròn trịa, không giống như của cô bé xíu.
"Sao thế?" Thẩm Mỹ Khiết vừa hoàn hồn đã thấy Ôn Tĩnh đỏ mặt đứng sững bên cạnh không nhúc nhích.
Vương Ôn Tĩnh nghe thấy tiếng của chị Mỹ Khiết, đỏ mặt nói: "Dạ không có gì ạ." Rồi cầm gáo dội nước lên người Thẩm Mỹ Khiết, cầm lấy miếng vải kỳ lưng cho chị.
Hai người loay hoay tắm xong thì đã giữa trưa, Triệu Nguyên vừa làm xong bữa trưa.
Tắm xong Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
"Ôn Tĩnh, trưa nay ăn cơm xong hãy về nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy Ôn Tĩnh tắm xong cho mình định về liền lên tiếng mời.
"Mẹ em còn đang đợi em về ăn cơm ở nhà ạ, em về trước đây." Vương Ôn Tĩnh thấy chị Mỹ Khiết giữ mình lại ăn cơm, nói xong không đợi chị nói hết lời đã đi luôn.
"Ôn..." Thẩm Mỹ Khiết còn định gọi người lại, thì thấy Ôn Tĩnh đã thoắt cái biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Đợi khi nào khỏe hẳn, cô sẽ cảm ơn Ôn Tĩnh thật chu đáo mới được.
"Ăn cơm thôi." Triệu Nguyên bảo Đại Sinh và các em ăn cơm, liếc nhìn người phụ nữ vẫn đang đứng ở cửa, lên tiếng gọi.
"Đến đây." Thẩm Mỹ Khiết nghe Triệu Nguyên gọi mình, xoay người đi đến bàn ngồi xuống ăn cơm.
Thẩm Mỹ Khiết ăn được hai miếng cơm, liếc nhìn Triệu Nguyên đang đút cho mình mặt không cảm xúc, không nói lời nào. Bình thường anh đút cô ăn tuy cũng không nói chuyện nhưng ít ra cũng không đến mức mặt lạnh như tiền thế này.
Anh hình như có gì đó không đúng? Mãi cho đến khi ăn xong cơm, Triệu Nguyên đút cô ăn xong cũng không hề mở miệng, đợi lũ trẻ ăn xong liền thu dọn bát đũa đi rửa.
"Các con làm cha giận à?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi Đại Sinh và Cẩu Đản bên cạnh.
Đại Sinh và Cẩu Đản lắc đầu lia lịa, họ không hề làm cha giận.
Thẩm Mỹ Khiết thấy hai đứa lắc đầu liền không hỏi tiếp nữa, vậy rốt cuộc là anh bị làm sao?
Cả buổi chiều anh lẳng lặng làm việc ngoài sân, cho đến tận lúc tối đi ngủ cũng không mở lời.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường nhìn Triệu Nguyên đang ngồi trên giường lên dây cót đồng hồ, chiều nay cô đã suy nghĩ kỹ và đại khái đoán ra nguyên nhân khiến anh phản ứng bất thường rồi.
Chắc chắn là chuyện cô bảo Ôn Tĩnh giúp cô tắm.
"Triệu Nguyên, đồng hồ của em không được chuẩn lắm, anh giúp em lên dây cót cho cái đồng hồ đó với." Thẩm Mỹ Khiết suy nghĩ một lát rồi lên tiếng.
Triệu Nguyên nghe thấy lời cô, vẫn tiếp tục lên dây cót cho cái đồng hồ trong tay, thản nhiên nói: "Chân tay lóng ngóng, không lên được."
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Quả nhiên là vì chuyện tắm rửa kia.
"Thật sự không lên à?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi lại.
Đáp lại cô là tiếng anh lặng thinh vặn vặn chiếc đồng hồ trong tay.
Thẩm Mỹ Khiết thấy dáng vẻ đó của anh, khóe môi không kìm được mà nhếch lên. Không biết từ lúc nào, cô lại đặc biệt thích nhìn bộ dạng anh vì mình mà ghen tuông, hờn dỗi như thế này.
Nhìn khuôn mặt không cảm xúc của anh, cô thò chân ra khỏi chăn, dùng chân nhẹ nhàng cọ vào bắp chân anh. Vừa mới cọ được hai cái đã thấy bàn tay đang vặn đồng hồ của anh khựng lại.
"Sao không động đậy nữa, đồng hồ của mình cũng không lên dây cót được nữa à?" Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười hỏi, nụ cười trên mặt ngày càng rạng rỡ.
Triệu Nguyên xoay đầu nhìn người phụ nữ đang cười vui vẻ bên cạnh, nhìn vài giây rồi lại xoay đầu tiếp tục vặn chiếc đồng hồ trong tay. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy đầu ngón tay đang vặn đồng hồ của anh hơi trắng bệch ra.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh tiếp tục vặn đồng hồ không thèm để ý đến mình, chân nhỏ lại động đậy vài cái, thấy anh vẫn không phản ứng, sao mà nhanh thế đã hết phản ứng rồi...
"Triệu Nguyên, anh muốn tắm cho em à?" Thẩm Mỹ Khiết há miệng hỏi người bên cạnh.
Lời cô vừa dứt, liền thấy vành tai của Triệu Nguyên đỏ ửng lên, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt anh vẫn không đổi, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng đó, động tác cũng không hề dừng lại.
