Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 188

Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:03

Thẩm Mỹ Khiết nghe Đại Sinh và em đòi ăn thịt bèn gật đầu ra hiệu đã biết. Cô vừa định nói thì bàn tay đang nắm Thiết Đầu bị giật giật, cô cúi đầu xuống nhìn thấy Thiết Đầu đang chỉ về phía con ch.ó Vàng Trảo trong sân.

"Chạy." Thiết Đầu nói.

"Con chạy từ từ thôi." Thẩm Mỹ Khiết nghe chữ "chạy" trong miệng Thiết Đầu, biết cậu bé muốn chạy nhảy chơi đùa cùng Vàng Trảo, bèn buông tay để cậu tự đi chơi.

"Đại Sinh, hợp tác xã bây giờ không có thịt, đợi khi nào có thịt mẹ sẽ đi mua nhé." Thẩm Mỹ Khiết nói với Đại Sinh và Cẩu Đản.

Ở căn cứ phải rất lâu mới bán thịt một lần, lần trước họ đã mua rồi, lần bán thịt tiếp theo vẫn chưa biết khi nào mới có.

Đại Sinh và Cẩu Đản nghe thấy không được ăn thịt thì gương mặt thoáng hiện vẻ thất vọng, buồn bã một lát rồi lại như không có chuyện gì mà chạy ra sân chơi.

Ba đứa trẻ nô đùa trong sân. Thẩm Mỹ Khiết đứng nhìn một hồi, định thu hồi tầm mắt thì nhìn thấy đám hẹ trong sân, chợt nhớ ra trong tủ bếp vẫn còn trứng gà.

Trưa nay làm bánh hẹ trứng gà cho bọn trẻ ăn thì vừa tiện vừa ngon.

Món bánh hẹ ở địa phương họ làm rất đơn giản: Thái nhỏ hẹ trộn cùng trứng gà, thêm chút muối, sau đó đổ hỗn hợp trứng và hẹ vào chảo chiên với dầu.

Chiên xong là có thể ăn ngay, mùi vị bánh hẹ chiên vô cùng thơm. Mẻ bánh đầu tiên vừa ra lò, cả ba đứa trẻ đã vây quanh cửa bếp nuốt nước miếng ừng ực.

Thẩm Mỹ Khiết vẫy tay gọi các con lại ăn. Tay phải cô vẫn chưa cử động được, chỗ hẹ này đều là do ba đứa trẻ hái và rửa, hôm nay các con là đại công thần.

Thiết Đầu bước đôi chân ngắn cũn sà vào lòng mẹ, ôm lấy chân cô đòi cô đút cho ăn.

"Đại Sinh, Cẩu Đản, hai con mau ăn đi, đây là bữa trưa đó." Thẩm Mỹ Khiết thấy hai đứa lớn vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích bèn vội vàng lên tiếng.

Vẫn còn rất nhiều nguyên liệu bánh hẹ đã trộn sẵn trong chậu chưa chiên, đợi bọn trẻ ăn xong mẻ đầu tiên cô sẽ vào chiên nốt chỗ còn lại.

Thẩm Mỹ Khiết thổi nguội miếng bánh hẹ trong tay đút cho Thiết Đầu. Đợi cậu bé ăn xong, cô dặn cậu tránh xa bếp lò ra một chút rồi đổ nốt phần hỗn hợp bánh hẹ còn lại vào chảo chiên.

Buổi trưa, bốn mẹ con quây quần bên bàn ăn món bánh hẹ vừa ra lò, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu. Thiết Đầu thỉnh thoảng lại vỗ tay cười nắc nẻ, chẳng biết cậu bé đang vui vì chuyện gì.

Sau bữa ăn, Đại Sinh dọn dẹp bát đũa vào bếp rửa bát. Cô đi theo Đại Sinh vào để giúp một tay. Hai mẹ con đi ngang qua phòng trong, cô vô tình liếc mắt nhìn vào, ánh mắt bỗng khựng lại.

Trên chiếc tủ trong phòng đặt cái thùng gỗ mà trước đó Triệu Nguyên đã đóng ở nhà. Hóa ra nó ở đây sao?

Đêm đó cô thấy anh làm ra hình dáng đại khái, ngày hôm sau định xem tiếp thì cái thùng đang làm dở đã biến mất không thấy tăm hơi. Cô hỏi mấy lần mà Triệu Nguyên cũng chẳng thèm trả lời.

"Cái này làm xong rồi sao?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái thùng gỗ trong phòng. Nhìn kích cỡ siêu lớn kia, quy mô mà Triệu Nguyên làm có thể ngồi được ba bốn người bên trong cũng không thành vấn đề.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, trong đầu cô lại hiện lên cái suy nghĩ không lành mạnh về việc "tắm chung" lúc trước, cô vội vàng xua tan nó đi.

Đại Sinh nghe cô hỏi bèn gật đầu. Ba làm xong từ lâu rồi, cậu bé còn giúp ba khiêng thùng vào phòng nữa mà.

Đại Sinh đi cùng cô xem một lát rồi bưng bát đũa vào bếp rửa.

Khoảng gần ba giờ chiều, tiếng gõ cửa vang lên. Thẩm Mỹ Khiết vui mừng ra mặt, chắc là Nhị Nha đến rồi. Cô nhìn Đại Sinh đang chơi trong sân, vẫy tay bảo cậu lại đây.

Đại Sinh đang chơi vui vẻ với các em, đột nhiên nghe gọi bèn ngẩng đầu nhìn cô.

"Đi cùng mẹ ra mở cửa." Thẩm Mỹ Khiết nắm tay Đại Sinh, hai mẹ con đi ra phía cửa.

Cửa vừa mở ra đã thấy Nhị Nha đứng ở ngoài, mồ hôi đầm đìa trên đầu. Thấy cô, đôi mắt cô bé sáng lên. Cô đưa tay lau mồ hôi cho Nhị Nha, dắt cô bé vào nhà và rót nước cho uống.

"Cô Thẩm, tay cô còn đau không ạ?" Nhị Nha nói xong vẻ mặt đầy lo lắng. Ở trường cô bé đã hỏi Đại Sinh về tình hình của cô nhưng Đại Sinh nói cũng không rõ lắm.

"Không đau nữa rồi, con sờ thử xem." Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười đưa cánh tay đã lành về phía Nhị Nha để cô bé sờ.

Nhị Nha đưa bàn tay nhỏ bé sờ nắn một hồi lâu mới tin lời cô nói là tay không còn đau nữa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nụ cười, hàm răng sữa nhỏ xinh tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Thấy dáng vẻ lo lắng của Nhị Nha, Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười xoa đầu cô bé, lấy bánh quy đào xốp trong phòng ra đưa cho Nhị Nha ăn.

Mấy cái bánh quy đào xốp này là do Triệu Nguyên mua cho bọn trẻ từ trước, Đại Sinh và em mới ăn hết một nửa, còn lại một nửa cô vẫn luôn cất trong tủ.

Nhị Nha nhìn bánh quy trong tay cô Thẩm nhưng không đưa tay nhận. Các chị đã dặn cô bé khi đến nhà người khác không được tùy tiện ăn đồ của họ.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Nhị Nha không nhận bèn nhét bánh vào tay cô bé, bảo cô bé ra sân chơi cùng Đại Sinh và các em.

Nhị Nha nhìn bánh quy đào xốp trong tay rồi lại nhìn cô Thẩm.

"Ăn đi con, ăn xong rồi ra chơi với Đại Sinh nhé." Thấy Nhị Nha vẫn bất động, Thẩm Mỹ Khiết cũng tự lấy một miếng, mỉm cười ra hiệu cho cô bé ăn.

Nhị Nha do dự một lát rồi cầm bánh c.ắ.n một miếng, nhấm nháp từng chút một.

Cô và Nhị Nha ngồi trong phòng ăn bánh, Đại Sinh và các em ở ngoài sân đuổi theo Vàng Trảo chạy khắp nơi.

Nhị Nha ăn xong nhìn Vàng Trảo chạy nhảy khắp sân, ánh mắt không rời khỏi nó.

"Ra chơi với Đại Sinh đi con." Thẩm Mỹ Khiết thấy Nhị Nha muốn chơi cùng các anh bèn mỉm cười lên tiếng.

Nhị Nha chơi mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn mới về nhà. Thẩm Mỹ Khiết tiễn cô bé đến tận cửa nhà, vẫy vẫy tay đợi cô bé đi vào rồi mới quay về. Vừa đi đến đầu ngõ đã nghe thấy tiếng còi xe phía sau, quay đầu lại thấy Triệu Nguyên đang ngồi trong xe.

Cô đứng bên đường đợi xe chạy đến cạnh mình bèn mở cửa bước vào ngồi.

"Tiểu Tôn không đưa anh về sao?" Cô hỏi Triệu Nguyên đang ngồi bên cạnh. Bình thường phần lớn là Tiểu Tôn đưa anh về.

Triệu Nguyên lái xe vào đầu ngõ, nói: "Cậu ấy về quê cưới vợ rồi, mấy ngày nữa mới lên."

Tiểu Tôn về quê cưới vợ sao? Trước đây cô có nghe thím Quyên nói Tiểu Tôn chưa có đối tượng, lần trước khi đội tổ chức buổi xem mắt cô cũng thấy Tiểu Tôn trong đoàn người đó.

"Đối tượng của Tiểu Tôn có phải là mấy cô gái trong buổi xem mắt lần trước của đội không?" Thẩm Mỹ Khiết tò mò hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 188: Chương 188 | MonkeyD