Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 189
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:03
Triệu Nguyên "ừm" một tiếng, xoay vô lăng rẽ ngoặt.
Đúng là các cô gái trong buổi xem mắt lần trước ở đội rồi. Nghĩ đến Viễn Quốc và Ôn Tĩnh, buổi xem mắt lần này của đội tổ chức rất thành công, chỉ riêng những người cô biết đã có hai cặp thành đôi.
"Lần xem mắt trước ở đội, cuối cùng thành được mấy đôi vậy?" Cô quay sang hỏi Triệu Nguyên đang tập trung lái xe.
Triệu Nguyên: "Hai đôi."
Những người khác đều vì nhiều lý do khác nhau mà sau đó không giữ liên lạc nữa, những người độc thân trong đội đều đang gào thét đòi tổ chức thêm một lần nữa.
Vậy là chỉ có Tiểu Tôn và Viễn Quốc là thành công. Nghĩ đến hai người họ, trên mặt cô lộ rõ nụ cười, cả hai người đều có nhân phẩm khá tốt, có vợ rồi, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
"Phiếu vải trong nhà còn không anh?" Nghĩ đến việc Tiểu Tôn đã chăm sóc mình trước đây, cô định vài ngày nữa có thời gian sẽ ra hợp tác xã mua một tấm vải đỏ, đợi khi Tiểu Tôn và vợ lên sẽ mang tặng làm quà cưới.
Các loại phiếu trong nhà cô cũng chưa bao giờ hỏi đến, toàn do Triệu Nguyên giữ, anh thường để trong ngăn kéo, cần dùng thì ra đó lấy. Mấy ngày trước khi cô dọn dẹp ngăn kéo dường như không thấy phiếu vải đâu.
Triệu Nguyên nghe cô hỏi phiếu vải bèn nói: "Hết rồi, em định may quần áo à?"
Anh nhìn bộ quần áo trên người cô, chợt nhận ra từ khi cô đến căn cứ mới chỉ may cho bọn trẻ mấy bộ đồ, còn bản thân cô thì chưa may bộ nào.
"Em định tặng vợ chồng Tiểu Tôn một tấm vải đỏ." Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo hết phiếu rồi, không tặng vải thì nên tặng cái gì bây giờ?
Thẩm Mỹ Khiết suy nghĩ một hồi thấy không có gì khác để tặng, vô thức c.ắ.n c.ắ.n môi.
Triệu Nguyên liếc thấy cô cau mày c.ắ.n đôi môi đỏ mọng, gương mặt đầy vẻ lo âu, bèn nói: "Vợ Tiểu Tôn không theo quân, đợi tháng sau có phiếu vải rồi mua cũng không muộn."
Cô còn đang nghĩ xem nên tặng gì thì nghe Triệu Nguyên nói vậy bèn ngẩn ra: Vợ Tiểu Tôn không theo quân sao?
"Các cô gái lần trước xem mắt không phải đều ở trong căn cứ sao? Sao lại không theo quân được?" Cô nhớ thím Quyên từng nói đối tượng xem mắt lần trước đều là người trong căn cứ mà.
"Đối tượng của Tiểu Tôn là cháu gái của hiệu trưởng Lý, lúc đội tổ chức xem mắt cô ấy tham gia cho vui thôi."
Không ngờ Tiểu Tôn và cô ấy lại vừa mắt nhau, sau một thời gian tìm hiểu thì quyết định kết hôn. Cấp bậc của Tiểu Tôn vẫn chưa đủ điều kiện để mang người nhà theo quân.
Triệu Nguyên vừa dứt lời, người bên cạnh đã xoay hẳn người sang. Anh cau mày, giảm tốc độ xe rồi nói: "Ngồi ngay ngắn đi."
Cô thấy Triệu Nguyên nghiêm mặt, mới nhận ra mình mải nói chuyện mà xoay cả người về phía anh, tư thế này rất nguy hiểm, bèn vội vàng ngồi lại cho hẳn hoi.
Nhưng cô thật sự không ngờ đối tượng của Tiểu Tôn không phải người trong căn cứ, và cấp bậc của Tiểu Tôn cũng chưa đạt mức được mang người nhà theo quân.
"Vậy đợi khi có phiếu vải rồi mua, lúc đó đưa cho Tiểu Tôn để cậu ấy gửi về cho vợ." Thẩm Mỹ Khiết nói với người bên cạnh, như vậy cô cũng không cần đau đầu nghĩ nên tặng món quà gì nữa.
Triệu Nguyên "ừm" một tiếng rồi tiếp tục lái xe. Đi thêm một đoạn ngắn, xe dừng trước cửa nhà.
Xe họ vừa dừng đã nghe thấy tiếng của Cẩu Đản. Cả cái đầu của cậu thò ra khỏi cổng sân, vừa nhìn thấy họ là thụt đầu vào ngay, há miệng hét to vào trong sân: "Anh ơi, ba lái xe về rồi kìa."
Lời Cẩu Đản vừa dứt, Đại Sinh buông Thiết Đầu ra, chạy ngay ra cổng sân. Vừa ra khỏi cổng đã thấy xe của ba đang đậu bên ngoài.
Thiết Đầu ở trong sân thấy anh trai bỏ mặc mình, đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng anh. Đến khi phản ứng lại được bèn há miệng kêu to, bước đôi chân ngắn chạy về phía cổng.
Hai anh em cùng chạy đến trước xe, tay bám vào cửa kính nhìn vào bên trong.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh và Cẩu Đản đang bám c.h.ặ.t vào kính xe không buông, hai đứa nhỏ này định làm gì đây?
Bình thường Triệu Nguyên về hai đứa cũng không phấn khích như vậy. Hôm nay phản ứng lạ thế này chẳng lẽ là vì trong thời gian cô bị thương toàn là Triệu Nguyên ở nhà đợi chúng về, mà hôm nay thì không, nên hai đứa mới cuống quýt lên như vậy?
Cô quay sang nhìn Triệu Nguyên. Hai đứa trẻ đang tì vào cửa xe khiến cô không mở được cửa đi ra, đành quay sang nhìn anh.
Anh nhìn Đại Sinh ngoài cửa sổ, đẩy cửa xe bước về phía hai đứa trẻ.
Triệu Nguyên vừa đến gần, Cẩu Đản đã sán lại gần nói: "Ba ơi, con muốn ngồi xe."
Trước đây toàn là chú Tôn đưa ba về, ba vừa xuống xe là chú Tôn lái đi ngay. Cậu và anh trai rất muốn ba lái xe chở đi một vòng.
Thẩm Mỹ Khiết cách lớp kính xe nhìn thấy vẻ mặt háo hức muốn ngồi xe của Cẩu Đản, cô quay cửa kính xuống nói với hai đứa trẻ: "Các con lùi ra một bên đi, đợi mẹ xuống xe rồi bảo ba chở các con đi."
Lời cô vừa dứt, Đại Sinh đứng gần cửa xe nhất liền lùi sang bên cạnh. Cẩu Đản đang mải nói chuyện với ba, nghe cô nói cũng bước lùi ra sau.
Cô đẩy cửa xe bước xuống, nói với Triệu Nguyên bên cạnh: "Em vào nấu cơm trước nhé, anh chở bọn trẻ đi chơi xong rồi về xào rau sau."
Bây giờ cô chỉ có tay trái cử động được, tay phải phải một tháng nữa mới tháo bột, việc rửa rau bằng một tay rất bất tiện.
"Cơm nước cứ để anh về nấu, anh chở bọn trẻ đi lượn hai vòng đã." Triệu Nguyên nói xong bảo Đại Sinh và em lên xe.
Đại Sinh và các em vừa trèo lên xe định đóng cửa thì thấy Thiết Đầu xuất hiện ở cửa, há miệng hét vang với chúng, đôi tay nhỏ vỗ vào cánh cổng, gương mặt nhỏ nhăn nhó cả lại.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn ba cha con đang định đóng cửa mà không có ý định mang theo Thiết Đầu, lại nhìn Thiết Đầu đang sốt ruột kêu to, mỉm cười nhắc nhở: "Còn Thiết Đầu nữa kìa."
Triệu Nguyên thấy người bên cạnh đôi môi đỏ mọng hé mở, lộ ra hàm răng trắng đều và cả màu hồng đào ẩn hiện bên trong, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết đang cười vui vẻ, thấy người trước mặt nhìn mình chằm chằm, ánh mắt có chút thâm trầm giống hệt ánh mắt lúc anh hôn cô đêm đó.
Nụ cười của cô chợt tắt ngấm, vội vàng ngậm miệng lại, thu hồi nụ cười trên mặt, khẽ ho một tiếng nói: "Thời gian không còn sớm nữa đâu."
Triệu Nguyên nghe cô giục giã bèn thu hồi tầm mắt, bước tới bế Thiết Đầu.
Thiết Đầu được ba bế vào lòng bèn ngừng kêu, đôi tay nhỏ vỗ vỗ vào n.g.ự.c ba, không thèm nhìn anh.
Thẩm Mỹ Khiết đợi một lớn ba nhỏ ngồi ngay ngắn đóng cửa xe lại, chiếc xe từ từ khởi động rời đi. Cô mới định bước về phía cửa thì nghe thấy tiếng Ôn Tĩnh.
"Chị Mỹ Khiết."
"Ôn Tĩnh, em đây là..." Thẩm Mỹ Khiết quay đầu lại thấy Ôn Tĩnh đang xách một túi đồ nặng trĩu, vội vàng bước tới giúp một tay.
