Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 86
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:15
Nhìn phản ứng của Cẩu Đản cô mới biết mình đoán không sai, hóa ra Cẩu Đản thật sự ghen rồi. Nhớ lại những ngày đầu đến căn cứ, phần lớn sự chú ý của cô đều dồn cho Thiết Đầu, sự quan tâm dành cho Đại Sinh và Cẩu Đản không được như trước, trong lòng cô bỗng thấy không dễ chịu chút nào.
Cô đưa tay gắp cho Đại Sinh một đũa củ cải khô, bảo nó ăn nhiều vào.
Đại Sinh nhìn mớ củ cải trong bát, cái miệng nhỏ hơi mím lại, nó vốn không thích ăn củ cải khô.
Triệu Nguyên nhìn người phụ nữ ngồi đối diện, chỉ thấy cô thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Đại Sinh và Cẩu Đản, đồng thời vẫn phải đút cho Thiết Đầu bên cạnh, cả bữa cơm cô chẳng ăn được mấy miếng.
Thẩm Mỹ Khiết đang bận rộn ăn cơm nên không để ý người đối diện vẫn luôn quan sát mình, đầu óc cô bây giờ chỉ toàn suy nghĩ xem làm sao để cân bằng thái độ với cả ba đứa trẻ.
Thời gian qua cô làm chưa tốt, đã bỏ bê Đại Sinh và Cẩu Đản, chắc chắn trong lòng chúng không thoải mái, đợi ăn xong cô phải dành thời gian chơi với bọn Đại Sinh mới được.
Ngồi một bên, mẹ Thẩm hỉ hả húp một ngụm cháo, vừa nãy bà thấy con rể cứ nhìn con gái mãi, ánh mắt ấy chứa chan tình cảm không nói nên lời, xem ra ngoại tôn của bà sắp đến rồi.
Đợi ngoại tôn ra đời, bà mới có thể hoàn toàn yên tâm, lúc đó cuộc sống của con gái cũng sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Nếu Thẩm Mỹ Khiết biết được suy nghĩ của mẹ Thẩm, chắc chắn sẽ phải bảo bà đi khám mắt, tình cảm ở chỗ nào chứ?
Thẩm Mỹ Khiết vừa ăn một miếng cháo định nuốt xuống thì thấy Thiết Đầu bên cạnh phun sạch chỗ cháo trong miệng ra ngoài theo kiểu "phụt phụt".
“Khụ khụ khụ.....” Thẩm Mỹ Khiết bị miếng cháo làm sặc, đưa tay đ.ấ.m đ.ấ.m vào n.g.ự.c.
Đợi cô bình tĩnh lại, cô nhất định phải đ.á.n.h cho Thiết Đầu một trận tơi bời hoa lá mới được.
“Ăn cái cơm mà cũng để sặc cho được.” Mẹ Thẩm nhìn con gái mình bị sặc đến mức đó, định đứng dậy vỗ lưng cho cô, nhưng vừa mới động đậy thì nghĩ tới con rể vẫn còn đây, miệng tuy là mắng con gái nhưng lại nói với con rể.
Mọi người trên bàn vẫn đang ăn cơm, cô cứ ho như vậy thì không tốt, Thẩm Mỹ Khiết đứng dậy khỏi ghế đi ra ngoài.
Thiết Đầu thấy cô ho như vậy thì sợ đến mức người cứng đờ, sau đó "oa" một tiếng khóc rống lên, lảo đảo leo xuống ghế chạy theo cô.
Thẩm Mỹ Khiết cảm giác như phổi mình sắp ho ra ngoài đến nơi, lúc cô đang gập người ho sặc sụa thì một bàn tay lớn đặt trên lưng cô, lực đạo không nhẹ không nặng vỗ về, còn Thiết Đầu thì ở bên cạnh khóc lóc đòi bế.
Một lúc sau cô mới từ từ ngừng ho, đưa tay lau đi những giọt nước mắt do ho nhiều, bàn tay trên lưng từ vỗ chuyển sang vuốt nhẹ nhàng.
“Cảm ơn anh.” Thẩm Mỹ Khiết thở dốc một hồi rồi nói với Triệu Nguyên vẫn luôn vuốt lưng cho mình.
Triệu Nguyên nghe lời cảm ơn của cô, nhìn bộ dạng vẫn còn đang thở dốc hổn hển ấy, trong đôi mắt rũ xuống thoáng qua những suy nghĩ khó mà đoán định được.
Lát sau, anh dùng tông giọng không nhanh không chậm nói: “Anh đi đây.”
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bóng dáng anh bước ra khỏi sân, nhìn đứa bé Thiết Đầu đang ôm chân mình khóc, cô ngồi xổm xuống, đưa tay phát vào m.ô.n.g nó một cái: “Để con không chịu ăn uống đàng hoàng, làm mẹ bị bẽ mặt.”
Cô dùng lực rất nhẹ, chỉ vỗ khẽ mấy cái cho bõ tức, thấy không đủ nên đưa tay véo nhẹ cái tai nhỏ của nó để trút giận.
“Mẹ mẹ mẹ.” Thiết Đầu cứ ngỡ cô đang đùa với mình, người đổ về phía trước, đôi tay nhỏ bé ôm lấy cổ cô, cười hì hì trong lòng cô.
“Cái thằng nhóc tổ tông này.” Thẩm Mỹ Khiết dùng cánh tay lành lặn ôm lấy Thiết Đầu.
“Mẹ mẹ.” Thiết Đầu cọ cọ trong lòng cô muốn cô bế, gọi mấy tiếng không thấy động tĩnh gì, cái miệng nhỏ không ngừng thốt ra: “Mẹ... mẹ.”
“Gọi mẹ cũng vô ích, không bế được đâu.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu đang làm nũng đòi bế mà lắc đầu.
Bả vai cô bây giờ cứ cử động là đau, mấy ngày nay chắc chắn không thể bế nổi Thiết Đầu rồi.
Mẹ Thẩm ở trong nhà nghe thấy lời cảm ơn của con gái thì cau mày, làm gì có chuyện vợ chồng với nhau mà lại nói cảm ơn, như vậy thật khách sáo quá.
“Vào ăn cơm đi, cơm nguội hết rồi.” Mẹ Thẩm thấy hai người ngoài kia mãi không vào, bèn đi tới bế Thiết Đầu vào lòng, giục con gái vào ăn cho nhanh.
Họ vừa ăn xong thì mấy cậu thanh niên hôm qua gõ cửa đến để tiếp tục công việc xây nhà vệ sinh chưa xong. Hôm qua họ đã làm xong phần móng và xây được một nửa chiều cao của nhà vệ sinh, theo tốc độ của họ thì chắc khoảng hai ba ngày nữa là xong hẳn.
Để Thiết Đầu bám vào ghế chơi, cô về phòng lấy đống quần áo bẩn thay ra trong hai ngày nay đem vào chậu ngâm, lúc đi ngang qua phòng em trai nguyên chủ, nhớ ra bữa sáng nó cũng không thấy ra ăn.
Cô đưa tay gõ cửa rồi đẩy cửa vào, thấy Thẩm Đông Lợi đang mở mắt nằm trên giường.
Thẩm Đông Lợi nghe thấy động tĩnh, thấy là chị gái mình liền gọi một tiếng: “Chị.”
“Vẫn không khỏe à?” Thẩm Mỹ Khiết thấy sắc mặt nó hơi nhợt nhạt, nhớ tới hôm qua nó đào đất đến mức bị say nắng.
Thẩm Đông Lợi nằm trên giường gật đầu: “Đau đầu muốn nôn lắm chị ạ.”
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cửa sổ trong phòng đóng kín mít, lại nhìn người đang đau đầu muốn nôn trên giường, đứng dậy mở cửa sổ ra cho thoáng khí, bịt bùng thế này bảo sao chẳng khó chịu.
“Chuyện chị nói với em lần trước, em đã nói với mẹ chưa?” Thẩm Mỹ Khiết ngồi lên ghế hỏi Thẩm Đông Lợi trên giường.
“Nói rồi ạ.” Thẩm Đông Lợi gượng dậy ngồi thẳng trên giường.
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên ghế chờ nó nói tiếp.
“Mẹ nói lời chị nói không có tác dụng, phải là anh rể nói mới được.” Thẩm Đông Lợi nhớ lại lúc mình nói không muốn vào đơn vị, mẹ đã mắng mình xối xả như thế nào.
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
“Chị, em nói thật đấy, mẹ không nghe em đâu.” Thẩm Đông Lợi thấy chị không nói gì mà cứ nhìn mình chằm chằm, trong lòng có chút hoảng sợ vội vàng nói.
Nó thật sự đã nói với mẹ rồi, nhưng mẹ chẳng thèm lọt tai lời nó nói.
“Em nằm nghỉ một lát rồi ra ngoài đi dạo đi.” Thẩm Mỹ Khiết thở dài trong lòng, cô quả thực không nên trông chờ gì vào em trai nguyên chủ.
Thẩm Đông Lợi thấy chị đi ra ngoài mà không đóng cửa nên nghĩ ngợi một hồi rồi cũng từ trên giường đứng dậy thay quần áo.
Mẹ Thẩm đun xong nước nóng để một bên cho nguội, ngồi trong sân khâu vá quần áo cho bọn trẻ.
“Mẹ, mấy hôm nay mẹ ngủ thế nào ạ?” Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh và Cẩu Đản đang chơi đùa, bế Thiết Đầu vào lòng rồi hỏi mẹ Thẩm bên cạnh.
