Nhường Lê - 2
Cập nhật lúc: 13/08/2026 17:05
Trên bàn lúc nào cũng có canh cá bát bảo trưởng tỷ thích, có cả món tô lạc ủ mật tiểu muội mê.
Chỉ là chưa từng có chỗ cho khẩu vị của ta.
Ta ăn hải sản sẽ nổi mẩn, trưởng tỷ lại không bữa nào chịu thiếu cá.
Ta thích món thanh đạm, tiểu muội thì mê ngọt, đến thịt hầm cũng muốn chan một lớp mật.
Mỗi lần ta nhíu mày không ăn được, mẫu thân lập tức quăng đũa.
Bà chất vấn vì sao người khác ăn được mà riêng ta không chịu ăn.
Bà còn nói nhất định phải sửa cho bằng được thói kén chọn ấy của ta.
Vì thế, hoặc ta nổi mẩn khắp người rồi sốt cao mấy ngày.
Hoặc ta bị món ăn ngọt ngấy ép tới nôn khan.
Thế mà các nàng lại bảo ta giả vờ làm bộ, vì muốn giữ eo mà bất chấp tính mạng.
Lời ấy bị truyền đi quá nhiều, đến cả Vân Kiêu về sau cũng tin.
Kiếp trước, có lần sau khi thành thân, ta dự tiệc rồi lỡ ăn phải canh cá.
Chẳng bao lâu, toàn thân ta đỏ rực vì ban mẩn.
Vân Kiêu chỉ thấy ta làm quá.
Hắn nói cả kinh thành đều biết ta quanh năm tiết thực để giữ eo, chẳng qua ăn một miếng cá mà thôi, sao có thể nghiêm trọng tới thế.
Ta giải thích cho hắn.
Hắn lại hỏi nếu không phải như vậy, cớ sao tất cả mọi người đều nói giống nhau.
Cuối cùng, người sai vẫn là ta.
Cho nên kiếp này, điều ta muốn thật ra rất ít.
Chỉ cần được ăn no.
Chỉ cần có quyền tự chọn.
Hàn Uy lại hiểu lầm ý ta, cho rằng ta đang hỏi tới sơn hào hải vị.
Hắn thành thật nói Thạch Thành hoang vu, không thể có nhiều món tinh quý như kinh thành.
Ta vội lắc đầu.
Ta nói cơm thường rau dưa là được, ngũ cốc thô cũng được.
Chỉ cần có thể ăn no là đủ.
Hàn Uy nhìn ta thật lâu, ánh mắt dần hiện lên vẻ thương cảm.
Hắn bảo hoàng đế có chính sách ưu đãi đối với Thạch Thành, lương thảo từ trước tới nay chưa từng cắt thiếu.
Những thứ khác hắn không dám hứa, nhưng một bát cơm nóng thì chắc chắn có.
Nghe vậy, lòng ta hoàn toàn yên xuống.
Ta nói mình không còn gì muốn hỏi nữa.
Hôm đó vừa hay là ngày cuối cùng nhận người.
Hàn Uy bảo sáng sớm hôm sau ta chờ ở cổng thành.
Ta cất kỹ lộ dẫn rồi trở về Thẩm phủ.
Vừa bước qua cổng, ta đã chạm mặt một bà mối từ trong đi ra.
Nhìn bóng lưng bà ta khuất dần, ta hơi thất thần.
Kiếp trước không hề có chuyện này.
Khi ấy, vừa biết phủ tướng quân sắp sai bà mối tới, ta sợ mẫu thân lại đổi hôn thư thêm lần nữa nên trời chưa sáng đã trèo tường ra ngoài.
Mảnh ngói vỡ cắt rách chân ta.
Ta kéo đôi chân đau đi thật xa, đứng chờ trên con đường từ phủ tướng quân tới Thẩm gia.
Sương sớm thấm ướt nửa váy áo, ta mới chờ được bà mối tới.
Chính tay ta đã đưa canh thiếp của mình cho bà.
Việc ấy vốn không hợp quy củ.
Nhưng mẫu thân của Vân Kiêu là người hiền hậu.
Bà thương hoàn cảnh của ta, tự mình làm chủ nhận mối hôn sự ấy.
Đáng tiếc, khi ta xuất giá bà đã bệnh nặng, không bao lâu sau thì qua đời.
Vân Kiêu vì vậy càng cho rằng ta gan lớn vô phép, nóng lòng lấy chồng đến mức chẳng biết xấu hổ.
Ta từng nghĩ cũng không sao.
Chỉ cần một lòng sống tốt với hắn, rồi sẽ có ngày ta sưởi ấm được lòng hắn.
Nhưng sau khi thành thân, thái độ của Vân Kiêu đối với ta chưa từng ấm lên.
Có lần ta sốt cao không hạ, hắn vẫn ngồi ở gian ngoài uống trà.
Nghe nói mẫu thân chỉ sai người đưa t.h.u.ố.c tới cho tiểu muội, hồi lâu hắn mới nhàn nhạt hỏi vì sao nhạc mẫu chỉ không thương riêng ta.
Hắn nói chuyện gì cũng phải có nguyên do.
Cả đời trước của ta dường như luôn ôm c.h.ặ.t một quả lê chua mà chẳng ai muốn.
Ta không ngừng tự nhủ, lê chua cũng vẫn là lê.
Chỉ cần nhịn thêm chút nữa, biết đâu một ngày nào đó sẽ nếm được vị ngọt.
Nhưng cho tới lúc ta sắp c.h.ế.t, Vân Kiêu cũng không muốn vào phòng nhìn ta.
Cách một cánh cửa, hắn chỉ thở dài rằng nếu năm đó cưới được Lệnh Kiều thì tốt biết bao.
Ta nhìn màn giường, bỗng bật cười.
Hắn vì hiếu đạo mới cưới ta.
Ngay từ đầu, hắn đã xem thường ta.
Kiếp này, ta không gả cho hắn nữa.
Khi ta bước vào chính sảnh, mẫu thân đang nắm tay tiểu muội trò chuyện vui vẻ.
Trưởng tỷ ngồi một bên, gương mặt cũng đầy ý cười.
Thấy ta trở về, mẫu thân chỉ nâng mắt rồi nói có một việc vừa hay muốn báo cho ta biết.
Bà nói Lệnh Kiều thích Vân tướng quân, bà đã đổi canh thiếp rồi, ngày mai phủ tướng quân sẽ đến làm lễ.
Tiểu muội đỏ mặt, dựa vào vai mẫu thân.
Nàng cười nói nhị tỷ từ trước tới nay thương nàng nhất, chắc chắn sẽ không tính toán chuyện này.
Kiếp trước, để giữ lại hôn sự với Vân Kiêu, ta gần như bị lột mất một lớp da.
Tiểu muội khóc lóc đập phá cả phòng.
Mẫu thân dùng những lời độc địa nhất để mắng ta.
Bà mắng ta không biết liêm sỉ, chỉ giỏi cướp người đàn ông muội muội thích.
Bà còn nói nếu sớm biết ta ngỗ nghịch đến vậy, lúc sinh ra đã nên dìm ta c.h.ế.t trong chậu nước tiểu.
Khi ấy, ta hoàn toàn nguội lòng, cắt tóc đoạn thân.
Suốt đời về sau, ta vẫn bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
Còn bây giờ, ta chỉ bình thản nói mọi việc cứ theo mẫu thân sắp xếp.
Mẫu thân ngẩn ra.
Im lặng một hồi, bà hiếm khi dịu giọng.
Bà nói mình sẽ không bạc đãi ta, nhất định sẽ tìm một nhà khác tốt cho ta.
Nói rồi, bà sai nha hoàn mang tới một chồng chân dung.
Ta tiện tay lật xem.
Có phú thương hơn bốn mươi tuổi đã c.h.ế.t ba đời thê t.ử.
Có công t.ử chi thứ nghiện c.ờ b.ạ.c đến mức bị tộc nhân gạch tên khỏi gia phả.
