Nợ Nước Nợ Tình - Chương 3: Dạ Yến Hoa Lệ Và Tờ Sắc Lệch (2)
Cập nhật lúc: 07/08/2026 07:01
“Thấm thoát mà đã hai năm chẳng gặp lại, Evelyn à, em trổ mã lớn nhanh quá chừng. Giờ đây đã trở thành một người thiếu nữ đài các, mỹ miều thật sự rồi đấy nghen.”
Hắn từ tốn đưa bàn tay to lớn, hơi thô ráp vì chinh chiến sa trường lên, nhẹ nhàng nâng cằm cô hướng về phía mình, đoạn lướt hững hờ mấy ngón tay qua lọn tóc xoăn vàng óng ả buông lơi bên vành tai cô.
Cái cử chỉ ấy nâng niu, trân trọng đến độ cẩn trọng vô cùng, tựa hồ như cô là một khối ngọc bích pha lê mỏng manh quý giá nhứt trên đời mà gã cứ sợ chỉ cần lỡ tay một chút thôi cũng đủ làm vỡ nát tan tành.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chai sần của gã vừa chạm nhẹ vào lớp da thịt mịn màng, một luồng điện râm ran run rẩy bỗng chạy dọc suốt sống lưng Evelyn. Trong một hơi thở trớ trêu vô cùng tận, tâm trí cô bỗng chốc hẫng đi mất một nhịp.
Ngay trước mắt cô lúc này bỗng chập chờn chồng chéo lên hai hình ảnh tàn khốc trái ngược: Bàn tay đang dịu dàng ân cần vén tóc cho cô hôm nay, lại chính là cái bàn tay từng m.á.u lạnh ra lệnh xẻo đứt từng mảng thịt da, bẻ gãy từng đốt ngón tay thon thả của cô trong cái quá khứ đầy ngục tù tăm tối ấy.
Còn nhớ hồi hai năm về trước, vào lúc cô bị đám lính giặc vây bắt rồi lôi đi tra khảo, vô tình lớp bùn đất ngụy trang nhem nhuốc trên mặt bị trôi tuột đi dưới mấy gáo nước lạnh buốt giá tàn độc của tụi chúng, để lộ nguyên vẹn ra cái khuôn mặt ngây thơ, thanh tú hệt như một bực thiên sứ sa ngã xuống trần gian. Chính cái nhan sắc ngọc ngà chân thật ấy đã khiến cô phải gánh chịu những nỗi nhục nhã ê chề đến tận cùng cực.
Archibald – vị quan tướng trẻ tuổi lướt ngang qua chiến trường Việt Nam buổi ấy đã bị cái vẻ đẹp dịu dàng đi đôi với cặp mắt quật cường, ngạo nghễ không chịu khuất phục kia hớp hồn mất trí.
Gã tìm đủ mọi đường tà mưu quỷ kế để dụ dỗ, toan thu phục cô về làm thứ đồ chơi ngoan ngoãn trong tay gã. Chớ mà ngặt nỗi, đối lập lại với sự nh.ụ.c m.ạ đốn mạt ấy, cô đã ngẩng cao đầu kiêu hãnh, nhổ thẳng ngụm m.á.u tươi thắm vào cái mặt tự đắc của hắn.
Cái cơn giận dữ tột cùng của một kẻ từ thuở lọt lòng chưa từng nếm mùi thất bại bỗng bùng cháy dữ dội như lửa đỏ.
Gã l.ồ.ng lộn trực tiếp hạ lệnh dùng đủ thứ cực hình dã man tột độ: từ nhổ sạch chân răng, xẻo từng miếng thịt cho đến bẻ gãy từng đốt xương ngón tay... thế nhưng, cho đến tận hơi thở hắt ra cuối cùng của cuộc đời, gã vẫn hoàn toàn thất bại trong việc bắt cặp mắt rực lửa căm hờn ấy phải gục ngã trước mặt mình.
Cái sự bẽ bàng cay đắng đó đã hóa thành một vết sẹo sâu hoắm, một nỗi ám ảnh kiêu ngạo đeo bám dai dẳng trong tâm khảm gã suốt bao năm dài.
Một đằng là tên đồ tể m.á.u lạnh tới mức rợn người từng đày ải giày vò cô đến c.h.ế.t, đằng kia lại là người đàn ông quyền uy đang tràn ngập vẻ si đắm, nâng niu cô trên đầu ngón tay như báu vật. Thật là một mối nợ oán thù chồng chất trớ trêu làm sao!
Sự đối lập trái ngang ấy bỗng dấy lên một cơn giằng xé dữ dội tột cùng, làm cho l.ồ.ng n.g.ự.c cô nghẹn đắng lại. Cô ngẩn ngơ đi mất một thoáng – một thoáng xót xa đầy cay đắng cho cái vòng luân hồi trớ trêu của tạo hóa cùng luật nhân quả công bằng.
Chớ mà rất lẹ làng sau đó, cô nghiến c.h.ặ.t hàm răng dằn lại chút chao đảo yếu mềm ấy. Cô nuốt ngược trọn vẹn nỗi niềm đắng ngắt vào sâu tận đáy lòng, tự bắt mình phải đứng vững bằng cái sự tỉnh giác và kiên định ngời ngời.
Hắn có thể dịu dàng với Evelyn đến nhường nào đi nữa, thì xét cho cùng, hắn vẫn mãi là tên đồ tể tàn sát đồng bào ruột thịt của cô!
Nghĩ đến đó, cô bèn vẽ lên môi một nụ cười e ấp, khéo léo nép nhẹ cái đầu nhỏ nhắn vào vòm n.g.ự.c vạm vỡ của hắn, che giấu hoàn toàn cái ánh nhìn kiên gan cứng cỏi như thép nguội đang rực cháy bên trong.
“Em cứ đinh ninh là anh phải bận bịu tối tăm mặt mũi với mấy chuyện binh đao giặc giã, đ.â.m ra quên bén mất cái buổi tiệc đón em quay về rồi chứ hòng chi!”
Archibald cười khẽ một tiếng trầm ấm, bàn tay to bè đưa lên xoa đầu cô đầy trìu mến. Dưới lớp ánh đèn vàng vọt hắt xuống mái tóc màu nâu hạt dẻ, nét sắc lạnh hằng ngày của hắn bỗng chốc tan biến đi đâu mất, nhường chỗ cho ánh mắt nhu hòa đến lạ lùng.
“Ta có thể dời lại mọi cuộc họp hành quan trọng, chớ tuyệt nhiên không thể nào bỏ lỡ buổi tiệc mừng em trở về được đâu nghen.”
Nói đoạn, Archibald thong thả rút từ trong túi áo n.g.ự.c ra một tờ giấy có đóng triện phong ấn bằng sáp đỏ của Chính phủ, rồi ân cần đưa về phía cô.
“Thêm nữa, ta muốn chính tay em là người đầu tiên được nhìn thấy cái này đây.”
Cô làm bộ ngập ngừng đôi chút rồi mới đưa tay đón lấy tờ giấy.
Dưới bầu ánh sáng pha lê lấp lánh rực rỡ, mấy dòng chữ in đ.á.n.h máy sắc nét hiện lên rõ mồn một: Sắc lệnh bổ nhiệm quan Đại tướng Tổng chỉ huy chiến trường Đông Dương.
Cái Chính phủ nước A kia, sau chuỗi ngày t.h.ả.m bại liên tiếp của mấy đời tướng lĩnh tiền nhiệm ở chiến trường Việt Nam, cuối cùng cũng quyết định tung ra cờ át chủ bài quyết định này.
Archibald được cất nhắc cử sang đó với mục đích đè bẹp bằng sạch phong trào kháng chiến của quân dân cô bằng sự tàn độc, mưu lược cùng cái uy danh chưa từng nếm mùi thất bại của hắn.
Hắn chính là niềm hy vọng to lớn nhứt để vớt vát lại danh dự đang dần lụi tàn của phe xâm lược.
“Ở tuốt tận Việt Nam ư anh?” Cô chớp chớp cặp mắt xanh trong veo ngước lên nhìn hắn, giả đò ngạc nhiên cùng chút hoang mang lo lắng.
“Phải rồi em. Chỉ là một vùng đất nhỏ bé hẻo lánh mà phiền phức hết sức.”
Archibald nhếch môi cười nhạt một tiếng, nụ cười tràn ngập cái vẻ kiêu ngạo hống hách coi trời bằng vung.
“Mấy lão tướng lĩnh đi trước quá đỗi nhu nhược và thiếu quyết đoán nên mới ra nông nỗi ấy. Ta sang trỏng là để dọn dẹp sạch sẽ lại toàn bộ cục diện. Trận chiến này sẽ kết thúc lẹ làng thôi, độ chừng nửa năm là cùng. Đợi đến khi ta san bằng cái cứ điểm cuối cùng của tụi chúng thành bình địa, ta sẽ quay về đây để rước em về dinh, tổ chức một đám cưới thật xứng đôi vừa lứa.”
Cái ý nghĩ tàn nhẫn về sự diệt vong của quê hương xứ sở lại được hắn thốt ra một cách nhẹ tênh, điềm nhiên hệt như một lời hứa hẹn ngọt ngào cho bản hợp đồng hôn nhân lợi ích giữa hai dòng họ lớn.
Ngay chính cái khoảnh khắc ấy, một kế hoạch vô cùng táo bạo và quyết liệt bỗng lóe lên sáng rực trong đầu cô. Cô thừa hiểu rằng, cái cơ hội ngàn năm có một để tự mình thâm nhập sâu vào tận sào huyệt nội bộ của kẻ thù đã thật sự xuất hiện rồi!
Cô nhẹ nhàng bước lên thêm một nhịp, đôi bàn tay thon thả đặt hững hờ lên bàn tay cứng ngắc như sắt nguội của hắn, cặp mắt xanh trong veo ngước thẳng lên nhìn sâu vào đôi mắt xám tro tàn nhẫn ấy, đoạn cất giọng ngọt ngào mà đượm đầy vẻ quả quyết.
“Chớ mà em nào có muốn ngồi ngẩn ngơ chờ đợi nửa năm đằng đẵng ở cái chốn phồn hoa này đâu cơ chứ. Hay là... anh cho em theo chân cùng sang Việt Nam với anh luôn nghen, được hông anh?”
Archibald khẽ nhướng đôi chân mày rậm lên, biểu lộ vẻ ngạc nhiên không giấu giếm trước cái thỉnh cầu bạo dạn của cô tiểu thư nhỏ.
“Theo ra chiến trường ư? Evelyn à, em có tường tận nơi chốn ấy nó ra làm sao chăng hả? Đó tuyệt nhiên không phải là chốn dạo chơi dành cho một cành vàng lá ngọc đài các như em đâu. Bom đạn mịt mùng, bệnh tật hoành hành, cái nắng oi bức cùng sự nhếch nhác ở xứ nhiệt đới ấy sẽ làm tàn phai nhan sắc của em mất thôi.”
“Bản án hôn nhân giữa tụi mình vốn dĩ từ đầu chỉ là một sự gắn kết vì lợi ích của đôi bên gia tộc, chuyện này em đương nhiên thấu rõ lòng dạ.”
Cô buông thõng cặp mắt xuống, giọng nói thoáng chút hờn dỗi ngây thơ ra điều tự nhiên vô cùng.
“Chớ mà ngặt nỗi, em lại chẳng muốn bước chân vô lễ đường để làm vợ của một người đàn ông mà bản thân hãy còn xa lạ mặt mày. Em muốn cùng đi sang trỏng với anh, muốn được tận mắt chứng kiến người yêu của mình oai phong lẫm liệt chinh phục chiến trường; mà hơn hết thảy... em muốn giữa đôi ta phải có quãng thời gian bồi đắp tình cảm cho thật mặn nồng, trước lúc em chính thức làm hiền thê của anh, hỡi Archibald.”
Mấy lời nói vừa vặn ngoan ngoãn dịu êm, lại vừa khéo léo bợ đỡ lòng tự trọng, tôn sùng cái bản ngã kiêu ngạo ngút trời của một kẻ chưa từng nếm mùi thất bại.
Archibald ngó đăm đăm vào cô gái kiều diễm, mịn màng đang đứng sát bên mình, cảm thấy lòng dạ ngứa ngáy trước sự quyến rũ c.h.ế.t người ấy.
Hắn ngửa cổ cười vang khoái chí, đôi bàn tay gân guốc chi chít vết sẹo chiến trận bèn ôm trọn lấy eo cô kéo sát rịt vào lòng, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ tênh đầy cưng chiều lên vầng trán trắng ngần.
“Được lắm! Đã vậy thì theo ta! Nếu em đã có nhã ý muốn tận mắt ngắm nhìn người chồng tương lai của mình bóp nát cả một cuộc chiến ra sao, thì ta sẽ chiều ý, đưa em cùng đi theo chuyến này. Chớ mà dặn trước một câu, sang đến trỏng là em phải thật ngoan ngoãn lẩn kỹ trong căn cứ, tuyệt đối phải tuân theo mọi sự sắp xếp của ta, nghe chưa?”
“Dạ, em hứa với anh mà.”
Cô mỉm cười ngoan ngoãn, thuận đà ngả nhẹ đầu tựa êm ái vào l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ của gã.
Lắng nghe nhịp tim gã đập đều đặn vang lên sau lớp quân phục thẳng thớm, ánh mắt cô lặng lẽ vượt qua khỏi bờ vai gã, hướng ngược ra ngoài khung cửa sổ nơi những bông tuyết lạnh lùng vẫn đang rơi trắng xóa cả một góc trời nước A.
Hỡi Archibald ơi, anh nâng niu người vợ sắp cưới của anh như nâng trứng mỏng thế này, mà nào hay biết anh lại đang tâm muốn dẫm nát quê hương xứ sở của tui ra bã.
Cô lẩm bẩm tận đáy sâu tâm thức lạnh buốt của mình.
Khá lắm! Tui sẽ cùng anh khăn gói sang trỏng, rồi chính bằng cái đôi bàn tay từng bị anh tàn nhẫn bẻ gãy ở kiếp trước ấy, tui sẽ tự tay lôi cổ anh té nhào xuống tận đáy vực thẳm của sự diệt vong.
