Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 64
Cập nhật lúc: 15/03/2026 20:34
Ông chủ dường như đi guốc trong bụng Lý Thạch, liền phân trần: "Bây giờ gạo thóc đắt đỏ, cái gì cũng lên giá vùn vụt. Giá chỗ tôi còn rẻ chán, mấy người cứ thử đi sâu vào trong mà xem, giá cả trên trời luôn ấy chứ." Nói đến đây, ông chỉ muốn tự vả vào miệng mình một cái. Rỗi hơi đi giải thích với lũ ăn mày này làm gì cơ chứ? Đúng là quen mồm khó sửa.
Mộc Lan cảm thấy giờ không phải lúc so đo tính toán, sảng khoái vung tay: "Cho cháu mười hai cái bánh bao thịt và sáu bát canh." Ngẫm nghĩ một chốc, Mộc Lan lại thò tay vào n.g.ự.c áo móc ra một mẩu bạc đưa cho ông chủ.
Ông chủ vốn đang đắn đo xem có nên thẳng tay đuổi lũ nạn dân rách nát mà huênh hoang này đi không, thì bắt gặp mẩu bạc trên tay Mộc Lan. Mẩu bạc không lớn, chỉ nhỉnh hơn cái móng tay một chút, nhưng để trả tiền chục cái bánh bao thì dư dả chán, còn thối lại được khối tiền đồng. Thái độ ông chủ quay ngoắt 180 độ, hồ hởi đon đả: "Quý khách đợi một lát, bánh bao có ngay đây." Nói rồi ông cầm lấy mẩu bạc quay đi.
Một lát sau, ông bưng ra mười hai chiếc bánh bao nóng hổi bốc khói nghi ngút, sáu bát canh thơm lừng và một nắm tiền đồng thối lại.
Mộc Lan đẩy mớ tiền đồng về phía Lý Thạch, giục bọn trẻ: "Ăn mau đi mấy đứa!"
Bọn trẻ như c.h.ế.t đói năm 45, lao vào vồ lấy mỗi đứa một chiếc bánh. Mộc Lan không vội ăn phần mình, mà ân cần chăm sóc Lý Viện và Tô Đào. Thấy hai đứa ăn vội vã dễ bề nghẹn, cô lại cẩn thận đút cho chúng vài ngụm canh.
Chén xong một chiếc bánh bao, Tô Văn và Lý Giang đã no bụng được bảy phần, còn Lý Viện và Tô Đào thì no kềnh càng. Mộc Lan liền ngăn lại: "Lát nữa hẵng ăn tiếp, đừng nhồi nhét quá kẻo lại đau bụng."
Bọn trẻ vâng lời, chỉ dám nhâm nhi từng miếng nhỏ xíu.
Lý Thạch chán nản cất chuỗi tiền đồng vào người, bấy giờ mới cùng Mộc Lan nhập tiệc.
Bánh bao thời cổ đại vốn đã to đùng đoàng. Có lẽ ông chủ cũng tự thấy bán giá c.ắ.t c.ổ có chút lương tâm c.ắ.n rứt, nên bánh bao đợt này còn to bự hơn bình thường một vành. Đám nhóc tì bốn năm tuổi ăn một cái là no nứt rốn. Ngay cả Mộc Lan cũng chỉ xơi được cái rưỡi là đầu hàng, dẫu cái miệng vẫn thòm thèm nhưng cái bụng đã biểu tình đình công.
Mộc Lan định bụng gói ghém nửa cái bánh bao còn lại cất đi, thì Lý Giang đã vô tư thò tay bốc tọt vào mồm nhai ngấu nghiến.
Mộc Lan há hốc mồm kinh ngạc, cứng họng không thốt nên lời. Nhưng rất nhanh sau đó, cô tinh ý phát hiện ra vành tai của ai kia đang đỏ bừng bừng như quả cà chua chín.
Tâm trạng Mộc Lan bỗng chốc trở nên cực kỳ sảng khoái vui vẻ.
Cả nhóm đ.á.n.h chén no nê xong, ngồi nghỉ ngơi một lúc mới rảo bước rời khỏi sạp bánh bao.
Lý Thạch bàn tính: "Mình đi mua vài bộ quần áo thay ra đã, rồi qua nha môn nghe ngóng tình hình, sau đó hẵng đi tìm chỗ tá túc qua đêm."
Mộc Lan tiếp lời: "Nhà mình đông đúc thế này, mướn phòng khách điếm vừa tốn kém lại vừa xô bồ, lỡ xảy ra chuyện gì thì khốn. Chi bằng tìm thuê hẳn một căn nhà mà ở."
Lý Thạch gật đầu đồng ý. Đám trẻ con nhút nhát tụ tập trong khách điếm tạp nham quả thực rất nguy hiểm: "Vậy qua nha môn xong chúng ta đến nha hành (chỗ môi giới) luôn."
Nha môn chẳng cung cấp được tin tức gì giá trị. Chỉ nghe đồn triều đình đã điều động lương thực cứu trợ xuống, nhưng phải mất vài ngày nữa mới tới nơi. Đội quân do Thế t.ử Hộ quốc tướng quân thống lĩnh vẫn đang càn quét phản tặc một cách thần tốc và quyết liệt.
Trái tim Lý Thạch và Mộc Lan như chìm xuống đáy giếng. Lần đầu tiên họ thầm cảm tạ trời đất vì đã ra tay trừ khử tên Ngô Quân. Nếu không, dẫu có lết được đến phủ thành, họ cũng chưa chắc đã lọt qua được cổng thành, có khi còn toi mạng sớm hơn.
Sáu đứa trẻ len lén lút lút chui vào một con hẻm nhỏ vắng người. Lý Thạch đỏ bừng mặt, xoắn xuýt vặn vẹo: "Thay đồ thế này thật là mất hết thể diện tư phong."
"Chẳng phải chính huynh kêu gọi tiết kiệm sao?"
Lý Thạch vớt vát: "Hay là mình mượn tạm phòng của mấy nhà quanh đây thay đồ cũng được mà." Kể cả chuồng sài (nhà chứa củi) cũng chấp nhận.
"Trông bộ dạng huynh thế này, người ta dám cho mượn chắc?" Mộc Lan phũ phàng vạch trần sự thật.
Lần đầu tiên Lý Giang đứng về chiến tuyến đối lập với đại ca: "Đại ca, tẩu t.ử nói chí phải. Chúng ta đã bị xua đuổi tận ba lần rồi, nếu không mau ch.óng tìm nha hành, trời tối mất thôi."
Lý Thạch đành bất lực thỏa hiệp, chui vào cái không gian chật hẹp do mấy đứa trẻ dùng đồ đạc quây lại làm bình phong để thay y phục. Cậu cảm thấy việc phơi bày thân thể giữa thanh thiên bạch nhật thế này thật là quá đỗi trơ trẽn.
Đợi Lý Thạch thay xong, mới đến lượt Mộc Lan vào trong. Lý Thạch đứng gác bên ngoài với vẻ mặt căng thẳng như lâm đại địch. Dù đây là hẻm nhỏ, hai bên đều bị bịt kín, trước sau cũng có rào chắn, nhưng cậu vẫn không yên tâm, ngước cổ lên trời ngó nghiêng. Đảm bảo không có con mắt soi mói nào từ trên cao, cậu mới khẽ thở phào.
