Nữ Thương - Chương 13

Cập nhật lúc: 03/07/2026 03:04

"Tất nhiên là đều có." Ông ta đáp: "Thẩm lão gia được phong Tương Quốc công, công t.ử làm Thế t.ử, thiếu phu nhân được phong làm Nhị phẩm Cáo mệnh phu nhân."

Ta sững sờ.

Ta vốn biết nhà mình có tiền, không ngờ lại giàu đến mức này.

Triều đại này tổng cộng chỉ có hai vị Quốc công, cha ta rốt cuộc đã tiêu tốn bao nhiêu tiền mới có thể trở thành vị thứ ba?

Ta yếu ớt hỏi: "Công công, cha và huynh trưởng của ta... rốt cuộc đã quyên bao nhiêu tiền vậy?"

Tổng quản thái giám lộ vẻ kinh ngạc, vẫn cung kính đáp: "Nhà họ Thẩm xuất quỹ, tổng cộng lên đến tám mươi tám triệu lượng bạc, cộng với bạc của triều đình, đủ để giúp Đại Kỳ vượt qua nạn này."

"..." Hóa ra, tích lũy cả đời của ta, chỉ là một phần nhỏ lẻ.

4

Tháng bảy trôi qua, mọi thứ dần khởi sắc.

Trên đường phố không còn bóng dáng dân chạy nạn, họ được sắp xếp tập trung, người trẻ khỏe mạnh thì đi xây dựng nhà cửa, phụ nữ thì trông coi người già trẻ nhỏ, nấu cơm đun nước.

Lương thực không ngừng được vận chuyển từ khắp nơi đến, tuy đôi khi cháo có hơi loãng, nhưng chưa bao giờ đứt bữa.

Chỉ có điều, tình cảnh của ta lại không được tốt cho lắm.

Các cửa tiệm ở thành Nam tổn thất nặng nề, hàng hóa bị ngâm nước, nhà cửa hư hỏng, lại thêm thiếu tiền mặt để xoay vòng, đã phải đóng cửa liên tiếp mấy tiệm.

Mỗi lần nhìn vào sổ sách, ta đều không nhịn được mà đau lòng.

Hiện giờ Đại Kỳ đang gặp nạn, bệ hạ chán ghét nhất là sự xa hoa lãng phí, chẳng ai dám đụng vào cửa t.ử, những t.ửu lầu hay vải vóc đắt đỏ chẳng có ma nào thèm ghé, mà mấy tiệm cha tặng ta ngày trước đều đi theo con đường xa xỉ, giờ làm ăn ế ẩm.

"Ngày tháng không tiền thật đúng là khó khăn." Ta không nhịn được cảm thán, ném sổ sách sang một bên.

Diệu Anh lườm ta một cái, lầm bầm: "Quen rồi sẽ ổn thôi."

Dẫu sao thì dù là nhà họ Thẩm, sau khi quyên góp hàng chục triệu lượng bạc, muốn kiếm lại gia tài như trước cũng không phải chuyện dễ dàng.

Không thể tăng thu, thì chỉ còn cách tiết giảm chi tiêu.

Sơn hào hải vị không có, cơm canh đạm bạc cũng cố mà ăn, lâu lâu ăn một bữa lại thấy cũng có hương vị riêng.

Thế nhưng trong mắt người khác, đó lại là nỗi ủy khuất tận cùng.

Khi Phó Cảnh Minh bước vào, ta đang bưng bát cháo đặc ăn một cách ngon lành, thấy chàng đến, còn chu đáo múc cho chàng một bát.

Đã vài ngày không gặp, chàng lại đen đi không ít, may mà gương mặt ấy vẫn cân được hết, dù có đen thì vẫn cứ đẹp trai.

Chàng nếm thử một miếng cháo, mày hơi nhíu lại, như thể khó mà nuốt trôi.

Hiện giờ lương thực quý giá, ta liếc nhìn một cái, chàng liền uống một hơi hết sạch bát cháo, sau đó liên tục ho sặc sụa, đến cả hốc mắt cũng hơi ửng đỏ.

"Nếu không phải tại ta không tiền, nàng cũng sẽ không phải chịu cảnh khổ sở thế này." Chàng cúi đầu, như đứa trẻ làm sai chuyện: "Đợi sau khi chúng ta thành thân, ta nhất định sẽ chăm chỉ thỉnh giáo Thái Sơn đại nhân về kinh thương, để nàng được sống những ngày tốt đẹp!"

Ơ... không cần thiết lắm đâu.

Nếu dựa vào mỗi mình ta, trong vòng ba năm, không nói đến trở thành nữ phú hào, ít nhất cũng có thể gọi là khá giả.

Nhưng nếu cộng thêm chàng vào... thôi khỏi nói đi.

Sau khi các cửa tiệm của ta lần lượt đóng cửa, trên con phố sầm uất nhất kinh thành, một tiệm bánh bao bỗng nhiên khai trương, biển hiệu lớn viết: Tiệm bánh bao họ Thẩm.

Tiệm bánh này ngày nào cũng chật kín người, dù là vương công quý tộc hay dân thường, ai cũng kéo đến ăn bánh bao.

Một ông lão áo quần rách rưới, dắt theo đứa cháu, cầm chiếc bánh bao nóng hổi, miệng lẩm bẩm: "Nhờ có nhà họ Thẩm, ông cháu ta mới giữ được mạng sống, sau này chỉ ăn bánh bao nhà họ Thẩm thôi, không thể để người tốt phải lạnh lòng..."

Một người đàn ông mặc quan phục đi ngang qua cũng nói: "Bánh bao được chính bệ hạ khen ngợi, quả nhiên danh bất hư truyền."

Ta và Diệu Anh nhìn nhau, nhà họ Thẩm chúng ta khi nào lại mở thêm tiệm này vậy?

Tiệm của nhà họ Thẩm tuy nhiều, nhưng chưa bao giờ dùng chữ "Họ Thẩm" để làm thương hiệu cả. Phô trương thế này, chẳng lẽ là treo đầu dê bán thịt ch.ó sao?

Đợi hồi lâu, cho đến khi tiểu nhị treo biển "Đã bán hết" lên, đám đông mua bánh bao mới dần tản đi.

"Ngày mai phải đến sớm mới được, hôm qua ta chỉ mua được một cái, hôm nay thì hay rồi, một cái cũng không còn."

"Nghe nói bánh bao của ân nhân ngay cả bệ hạ cũng ưa thích, bảo sao chẳng phải đến sớm mà xếp hàng."

Nghe những lời bàn tán của người qua đường, ta trong lòng sinh nghi, rốt cuộc kẻ nào to gan như vậy, ngay cả bệ hạ mà cũng dám mang ra làm tin đồn thất thiệt?

5

Bước vào tiệm, tiểu nhị nhiệt tình nói: "Cô nương, bánh bao bán hết rồi ạ."

"Phiền các ngươi gọi chưởng quầy ra đây, ta có việc muốn thỉnh giáo." Liếc mắt nhìn qua, một tiểu nhị khác đã nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa trên bàn, mặt bàn lau sạch bóng.

Tiểu nhị hô lên một tiếng, một người đàn ông mập mạp bước ra, vừa thấy ta, đôi mắt lập tức sáng rực, cúi người hành lễ: "Thảo dân bái kiến Quận chúa nương nương."

Hai tiểu nhị còn lại nghe thấy, cũng vội vàng hành lễ.

Ta nghi hoặc: "Ngươi nhận ra ta sao?"

Chưởng quầy cười tươi rói: "Người là Đông gia, tiểu nhân sao có thể không nhận ra chứ ạ?"

"Ta?" Dù tiệm của ta rất nhiều, nhưng mỗi tiệm ta đều nhớ rất rõ, trong đó chắc chắn không có tiệm này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Thương - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD