Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 16
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:05
"Đó không phải là Kiều Lung Nhi và Kỳ Án Văn sao?" Anh suy nghĩ.
Lúc này anh bắt đầu trầm mặt lại lại, sắc mặt bỗng dưng lại khó coi hơn, nó trở nên cau có và khó chịu.
Không biết tại sao bỗng dưng anh lại tức giận đến vậy?
Không phải là có chuyện gì rồi chứ?
Những đối tác của anh không ai hiểu gì cả nhưng nhìn thấy sắc mặt anh như vậy là đủ để hiểu rồi, anh ta đang khó chịu, vị tổng tài này đã có tiếng tàm bạo đã lâu, khi anh ta không vui thì sẽ trút giận lên người khác. Vã lại tập đoàn của anh là một tập đoàn lớn, có ai nào dám động đến anh. Cho dù là một băng đảng xã hội đen lớn cũng không đụng được đến anh nói chi là những ông chủ của tập đoàn lớn này, chưa đá đọng được đến một ngón chân của Doãn Tư Cương.
Họ liền sợ hãi.
"A, Doãn tổng, nếu.... nếu... nếu hôm nay có chuyện gì không bàn bạc được thì để ngày khác ha, không... không cần phải gấp đâu." Bọn họ tay chân run cầm cập nói rồi ai đi cũng bỏ đi mất tiêu.
Bây giờ anh cũng chả thèm để ý đến lũ sâu nọ nịnh hót như họ nữa, bây giờ mắt anh chỉ hướng về một phía.
Đó là bọn họ, Lung Nhi và Án Văn, anh mắt anh sắt lạnh giận dữ như muốn nuốt sống bọn họ.
Ha, các người hay lắm đấy. Anh hậm hực.
Từ từ, vị tổng tài bá đạo này đang bước về phía bọn họ.
Còn họ thì vẫn đang cười nói vui vẻ không biết gì.
Anh đang bước đến gần.
Rầm! Anh đi đến đập bàn họ.
Khiến cho Lung Nhi giật mình, cô vẫn còn ngơ ngác sợ hãi không biết là ai.
Đến khi anh cất tiếng lên.
"Các người đang làm gì ở đây vậy?" Anh trầm giọng.
Lúc này cô mới lơ ngơ nhận ra đó là Doãn Tư Cương.
"Tôi mới là người hỏi cậu đang làm gì ở đây đấy, sao tự dưng trong câu lại hậm hực, tức giận như vậy, còn đập bàn nữa, khiến cho Lung Nhi giật mình rồi." Anh nói rồi lại vươn tới nắm lấy tay Lung Nhi nói.
"Em không sao chứ? Có phải là bị giật mình rồi không?" Anh quan tâm cô.
Cô lắc đầu với ý là không sao.
Nhưng khi Doãn Tư Cương nhìn thấy khung cảnh trước mặt, anh càng giận dữ hơn nữa, lúc này anh không thể nào kiềm chế được nữa.
Không quan tâm gì đến mình và Kỳ Án Văn là bạn, bây giờ trong mắt của anh chỉ có Kiều Lung Nhi, chỉ có vợ của mình mà thôi.
Anh nắm lấy tay cô dắt cô đi ra khỏi cái nhà hàng này.
Nhưng chân anh dài nên đi nhanh quá, co không đi theo kịp rốt cuộc là bị té nhưng...
Anh vẫn không mềm lòng với cú té của cô, anh vẫn tu ws giận như thế và quay lại.
Anh quay lại bế cô lên rồi đi tiếp, trong lòng vẫn không vui.
Anh đã tức giận thế rồi nhưng cô vẫn ngơ ngác, không biết gì, chỉ là khi anh bế cô lên, cô có chút đỏ mặt, tim thì đập nhanh hơn bình thường.
Anh ấy đang bế mình sao? Được anh ấy bế mình có cảm giác thật ấm áp và yên tâm. Cô suy nghĩ.
Một suy nghĩ thật ngây thơ, cô vẫn chưa biết rằng mình đã chọc đến huyệt tổng tài tài bá đạo của anh, khi chọc phải huyệt này rồi, không biết anh sẽ làm gì cô đây.
Anh bế cô quăng vào xe.
Á. Thật đau.
Anh bước vào xe, rồi thắc an toàn cho cô.
Hình như cô đã nhận ra được là anh đang tức giận.
Anh ấy tức giận về việc gì chứ?
"Anh.... anh đang giận sao?" Cô hỏi, đúng là một câu hỏi ngốc nghếch.
Nghe thấy câu hỏi ngốc nghếch này anh liền tức giận ép sát cô và nói.
"Cô còn không biết sao?" Anh gầm gừ.
"Em... em không biết." Lại nói nói.
"Ha, không biết?" Nói xong anh hôn cô, trước khi cách ra anh còn c.ắ.n môi cô một cái.
A! Anh ấy sao vậy?
Nhưng nụ hôn này là nụ hôn đầu của cô, cho dù nó có mạnh bạo như vậy nhưng lại khiến cô cảm thấy rung động.
Cô đỏ mặt tía tai, cứ ngồi im không nói gì.
Còn anh thì bắt đầu lái xe, anh lái xe rất nhanh, không chỉ nhanh mà còn vượt cả đèn đỏ.
Thế cứ như vậy anh đưa cô về nhà.
Anh mạnh bạo bế cô ra khỏi xe nhanh về phòng.
"Anh sao vậy?" Cô lo lắng hỏi anh.
"Im lặng đi." Anh hậm hực nói với cô rồi tiếp tục bước về phòng.
Đến trước cửa phòng.
Rầm! Anh đá cửa bước vào rồi quăng cô xuống giường thật mạnh.
Á! Cô đau đớn chưa kịp nói gì thì hình như cô cảm nhận được anh đang áp sát cô.
Đúng vậy, là anh đang ở trên cô, gương mặt anh lúc này vô cùng tức giận, anh bắt đầu hỏi cô.
"Hôm nay cô đi cùng với cậu ta làm gì? Còn mặc đồ đẹp, trang điểm đẹp như vậy để cho ai ngắm hả? Cậu ta sao?" Anh gặng hỏi.
"Em.... em.... em chỉ là đi chơi cùng anh ấy thôi mà, em và anh Án Văn là bạn lâu năm chưa gặp nên mới....." Cô giải thích.
Nhưng lại bị anh ngắt lời.
"Ha, cô giỏi nhỉ, còn gọi thân mật như vậy. Anh Án Văn? Cô là đang có ý gì đây."
Anh nói tiếp.
"Cô hãy nhớ rằng, cô là người đã có chồng, cô là vợ của tôi, mà đã là người phụ nữ của tôi rồi thì.... tôi cắm cô không được ve vãn đến người đàn ông khác, tôi càng cắm cô thân mật với những người đàn ông đó.... cho dù là ai." Anh tức giận đến nỗi bóp cổ cô, hai mắt anh đỏ lên không khác gì như một con quái vật, anh như đang muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Nhưng có lẽ cô không thấy cũng tốt, vì anh lúc này trong rất đáng sợ, nếu cô nhìn thấy dáng vẻ của anh ấy chắc chắn sẽ phải cảm thấy khiếp sợ.
Anh bóp cổ cô ngày càng c.h.ặ.t, khiến cô sắp không thở nổi nữa.
"A.... anh... anh... ưm.."
Anh ấy rốt cuộc là đang bị gì vậy? Anh ấy không thích mình đi cùng anh Án Văn sao? Hay là vì chuyện gì khác? Mình đã làm gì chọc giận anh ấy chứ? Hàng loạt câu hỏi đang xuất hiện trong đầu cô.
Nhưng không đúng, hôm nay anh ấy rất khác mọi ngày, rất khác với dáng vẻ quan tâm, dịu dàng với mình lúc trước. Không lẽ lúc trước chỉ là do mình nằm mơ thôi sao? Hay là chỉ là do mình tưởng tượng ra? Không lẽ hạnh phúc đó đối với mình chỉ là trong tưởng tượng nhưng mọi thứ đó đều rất chân thật mà. Mình không muốn hạnh phúc cứ kết thúc như vậy, mình không muốn anh ấy đối xử với mình như vầy. Mình không muốn anh ấy đối với mình lạnh nhạt như những ngày đầu Doãn gia. Cô cứ suy nghĩ những điều này.
Cô sắp không thở được nữa, ý thức cũng dần mất đi. Cô nhắm mắt lại, nước mắt cứ tuông trào. Cô đã ngất.
Đến lúc này anh mới chợt tỉnh táo.
Rốt cuộc là mình đang làm gì vậy? Sao mình lại làm vậy cô ấy? Anh bắt đầu luống cuống lên.
Anh lập tức gọi cho Mộ Bạch đến nhà.
Đến lúc này anh mới cảm thấy lo lắng, anh thật hối hận với những hành động của mình đối với cô.
Nhưng cho dù là vậy, anh cũng không thôi tức giận, anh giận vì cô đi chơi với Kỳ Án Văn, anh hận vì cô lại mặc đồ đẹp, trang điểm cho cậu ta xem. Anh còn vô cùng căm phẫn khi cô lại cười tươi với Án Văn đến như vậy. Có lẽ do anh ghen tị, ghen tị vì cô chưa bao giờ cười với anh nụ cười đó.
Nụ cười đó thật đẹp, thật ngây thơ và hồn nhiên, nó làm anh cảm thấy tức giận vì ghen tị nhưng cũng cảm thấy lòng rộn ràng. Lòng anh đã bị đóng băng ngưng vẫn rộn ràng, rung động vậy còn Án Văn, Kù Án Văn thì sao?
Cậu ta có khi nào cũng bị nụ cười đó là cho xao xuyến rồi không? Có khi nào cậu ta đã thích Lung Nhi rồi không? Có khi nào cậu ta muốn giành Lung Nhi với tôi? Đó chính là những câu hỏi khiến anh ghen tị, lo lắng và tức giận.
Đó cũng là điều khiến anh trở thành quái vật tàn bạo đến đáng sợ.
Nhưng cũng đúng thôi, đó chính là vì anh yêu cô, sợ đ.á.n.h mất cô có phải không?
