Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 17

Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:05

Một lát sau, Mộ Bạch đến, anh nhìn cô, thấy những vết bằm tím trên cổ.

Anh hiểu và giận dữ nhưng không nói gì.

Mộ Bạch anh cứ tập trung lo cho Lung Nhi.

Một một thời gian, mọi chuyện cũng đã ổn thoả.

Từ nãy đến giờ Mộ Bạch và Tư Thần không ai nói đến ai cả.

Tư Thần cứ nhìn cô lo lắng, không còn tâm trí để nghĩ đến việc khác.

Sau khi lo cho Lung Nhi xong anh liền kéo Tư Cương ra ngoài nói chuyện.

Anh ấy không nói gì đ.ấ.m cho Tư Cương một cú thật đâu, lúc đó anh ỉu xìu, không đ.á.n.h trả mà trong mắt anh có cảm giác buồn thăm thẩm.

"Cậu rốt cuộc là bị sao vậy hả? Cậu là đang làm cái gì đây? Cậu muốn g.i.ế.c Lung Nhi sao? Cô ấy đã là cái gì mà khiến cậu như vậy? Cậu có biết là.... chỉ cần cậu dùng lực mạnh một xíu nữa là cô ấy sẽ c.h.ế.t không?" Anh ấy rất tức giận, tức đến mức như muốn khùng lên, có lẽ do anh là một bác sĩ nên anh rất quý trọng sinh mạng của người khác.

"Tôi........ Haiz! Là do tôi quá tức giận nên.... nên mới không kiểm soát được bản thân." Anh cúi thấp mặt, bất lực nói.

"Cậu tức giận vì chuyện gì hả? Hừ, tôi nói cho cậu biết, Lung Nhi là một cô gái rất tốt, nếu cậu không thích thì thôi đi, cậu không thấy cô ấy đã chịu đủ bất hạnh rồi sao?" Không muốn nói thêm.

"Được, được, được, không trách cậu vì trước giờ cậu vẫn vậy mà phải không? Chỉ cần ai không làm theo ý cậu, chống đối cậu hay khiến cậu chướng mắt thì cậu có thể g.i.ế.c người ta bất cứ lúc nào, tôi biết. Vậy tôi nói này, cô ấy chỉ là vợ bất đắt dĩ của cậu thôi, phải chứ? Nếu cậu không cần nữa, được, vẫn câu nói đó, cậu nhường lại cho tôi đi, tôi sẽ cứu lấy sinh mạng của cô ấy từ tay của cậu." Tức giận.

Đến lúc này Doãn Tư Cương mới bắt đầu phản kháng lại.

"Cậu là đang muốn làm gì?" Anh trừng Mộ Bạch, nắm lấy cổ áo anh ấy.

"Cậu thôi đi, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, bây giờ tôi sẽ đưa cô ấy đi, tôi sẽ mang cô ấy về nhà tôi để chăm sóc, dưỡng thương. Trong thời gian đó cậu nên suy nghĩ lại đi, rốt cuộc là cậu có thích cô ấy hay chưa? Khi ở bên cậu, cô ấy đã cảm thấy phúc chưa? Rốt cuộc đây là một căn nhà hay là ở tù hả? Cậu đã thật sự quan tâm Lung Nhi sao?"

Anh nói tiếp.

"Tôi không biết là đã có chuyện gì nhưng.... cậu nên suy nghĩ lại đi, cậu làm vậy là đúng sao?"

Nói xong anh đẩy Tư Cương ra, bước vào phòng bế Lung Nhi bước đi.

Doãn Tư Cương anh ấy chỉ có thể đứng đó nhìn Mộ Bạch đưa Lung Nhi đi.

Anh bắt đầu cảm thấy khó chịu, không phải là bệnh mà tim anh đang khó chịu, anh muốn tức giận cũng không được mà hận cũng không xong.

Thật bất lực!

Anh cứ vậy ngồi xuống đất ôm lấy mặt.

Là một người đàn ông anh không thể khóc nhưng cảm giác bất lực này.... khiến anh cảm thấy rất đau.

Tim anh như đang rỉ m.á.u, anh bắt đầu cảm thấy hối hận nhưng có lẽ đã muộn.

Nhưng cũng rất may mắn là cô không có bị gì, nếu mà lúc nãy anh lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t cô thì hậu quả sẽ thế nào đây.

Chắc chắn là anh sẽ như c.h.ế.t đi sống lại với hành động của mình.

Một hành động ấu trĩ, vô cùng tàn bạo.

Cứ vậy mà anh ngồi ở đó.

Cứ suy nghĩ.

Mộ Bạch nói thật đúng, mình đã thật sự cho cô ấy hạnh phúc sao? Không cho cô ấy được hạnh phúc vậy mà còn đòi nhìn thấy nụ cười tươi tắn của cô ấy, đúng thật là vô lí mà. Mình còn nhốt cô ấy ở nhà.

Như vậy chứng tỏ là... mình chưa đủ quan tâm cô ấy phải không?

Cứ thế, cô đã ở nhà của Mộ Bạch.

Cô tỉnh lại, nhìn xung quanh, nhưng nhìn cũng chẳng thấy gì.

"Không lẽ mình đã c.h.ế.t rồi sao? Thật sự bị anh ấy g.i.ế.c c.h.ế.t rồi à? Mình đang ở dưới âm phủ? Mình đã c.h.ế.t rồi mà Diêm Vương cũng không khai ân cho mình nhìn thấy ánh sáng sao?" Cô cứ buồn bã ngồi lẩm bẩm tưởng mình đã c.h.ế.t. Trông cô chẳng có vẻ gì là hận Doãn Tư Cương, cô rất bình thường, bình thường đến nỗi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mọ Bạch mở cửa bước bước vào, nghe thấy tiếng mở cửa cô chợt hoảng hồn, lết xác vào trong.

"Này, ai vậy vậy? Là hắc bạch vô thường sao? Các người đến bắt tôi đi gặp Diêm Vương à?" Cô sợ hãi nói.

Lúc này nhìn cô như một đứa ngốc, anh phì cười, bước lại gần xoa đầu cô.

"Này, đừng nói với tôi là cô tưởng mình c.h.ế.t rồi đó nhé!" Anh nói.

Nghe thấy giọng nói của anh, hình như cô nhận ra điều gì đó.

"Anh... giọng nói này quen quá. Đây không phải là.... anh là Mộ Bạch à? Không phải chứ, không lẽ anh... anh cũng c.h.ế.t như tôi sao?" Cô hốt hoảng.

"Gì vậy chứ?" Anh cười to.

"Cô không có c.h.ế.t đâu Lung à, tôi cũng vậy, chúng ta vẫn chưa c.h.ế.t. Bây giờ cô chính là bệnh nhân của tôi, mà bệnh nhân của tôi sao có thể c.h.ế.t được chứ." Anh nói.

"Vậy đây là...." Cô thắc mắc.

"Đây là nhà của tôi."

"Nhà của anh sao? Sao... sao tôi là ở nhà anh vậy bác sĩ Mộ?" Cô hoảng hốt.

"Không có gì đâu cô không cần phải lo, bây giờ cô là bệnh nhân nhưng tôi không tiện chạy tới chạy lui nên mới đưa cô đến đây. Vã lại, giữa Tư Cương và cô tôi không biết hai người đã xảy ra chuyện gì nên.... cô ở đây vậy tốt hơn, lỡ như cậu ta lại nổi thú tính thì thế nào." Anh ngồi xuống giường cùng cô.

Nói đến đây cô lại chợt cảm thấy buồn.

"Tôi cũng không biết là tại sao nữa, không biết tại sao anh ấy lại tức giận như vậy. Có phải là tôi đã làm gì chọc giận anh ấy rồi không?" Cô ôm gối thật c.h.ặ.t, lòng có chút khó chịu.

"Không sao đâu mà, cô đừng lo lắng quá nhưng Lung Nhi à!" Anh nói.

"Hả?"

"Cô có thể kể lại mọi chuyện cho tôi nghe không, có lẽ tôi sẽ biết nguyên do cậu ấy tức giận với cô." Anh vui vẻ muốn giúp đỡ cô.

"Ừm, được thôi, vậy phải nói từ......." Thế là cô cứ kể hết mọi chuyện từ lúc ra khỏi đến lúc cô ngất đi không biết gì nữa.

"Không lẽ...." Anh chợt.

"Sao vậy?"

"À! Không có gì đâu, tôi cũng không biết nữa, nhưng có thể lúc đó cậu ta đang tức giận về một cái gì đó hay là tức giận về công việc nên mới trút giận lên người cô thôi." Anh nói.

"Ồ! Là vậy sao? Chỉ cần tức giận một cái gì đó thôi là có thể g.i.ế.c tôi rồi à? Không ngờ Tư Cương anh ấy lại đáng sợ đến mức độ này." Cô có cảm giác sợ hãi.

Mộ Bạch lúc này chỉ mỏm cười không nói gì.

Theo lời của Lung Nhi nói, không lẽ cậu ta đang ghen sao? Sao có thể chứ, cậu ta mà cũng biết ghen rồi biết yêu à? Với Kiều Lung Nhi sao? Cậu ta từ lúc nào lại thay đổi khẩu vị thích mọt cô mù vậy? Lúc trước còn nói không thích mà? Hay là chỉ là tính chiếm hữu, muốn có được, muốn giữ làm của riêng không muốn người khác cướp mất? Anh suy nghĩ, càng nghĩ thì lại càng khó hiểu. Anh không thể nào hiểu được điều gì đang xảy ra.

Mộ Bạch nhìn sang Lung Nhi, nhìn một lát rồi lại xoa đầu cô.

"Được rồi, tịnh dưỡng cho khoẻ đi cô gái ngốc à!" Anh mỉm cười rồi nói với cô.

Anh ấy cũng quan tâm mình kìa, thật thích quá đi, từ khi bước ra khỏi nhà họ Kiều mình càng được nhiều người quan tâm hơn. Đúng là có cảm giác hạnh phúc, vui vẻ.

Cô suy nghĩ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 17: Chương 17 | MonkeyD