Ôn Nhu Đao - Chương 9

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:02

CHƯƠNG 9: ÔN NHU ĐAO, NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI

Muốn một người c.h.ế.t mà không ai nghi ngờ, trước hết phải để tất cả tin rằng mình yêu người đó nhất.

Sáng sớm, chính viện Lục phủ phảng phất khói sương.

Tôi đứng trước lò gốm nhỏ, tự tay quạt lửa sắc một ấm t.h.u.ố.c bổ, tiếng nước sôi ùng ục nghe vô cùng yên ả.

Lục Diên Khanh bước vào phòng ăn dùng bữa sáng, sắc mặt mang theo vẻ mệt mỏi rệu rã sau một đêm dài mất ngủ ở thư phòng.

Tôi nhẹ nhàng đón lấy áo choàng của hắn, dịu dàng hỏi han: "Phu quân, chuyện triều chính gần đây bận rộn lắm sao? Nhìn chàng sắc mặt kém đi nhiều quá."

Hắn ngồi xuống bàn, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy vẻ áy náy và cảm động sau cái quỳ gối đêm qua: "Cũng không có gì đáng ngại, chỉ là công vụ hơi nhiều."

Tôi mỉm cười, tự tay múc một chén canh bổ nghi ngút khói thơm đặt trước mặt hắn: "Mấy ngày nay chàng vất vả rồi, uống chút canh nóng này cho ấm người."

Lục Diên Khanh hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, nâng chén lên uống sạch không sót một giọt. Hắn không hề hay biết, đằng sau sự ôn nhu dịu dàng này chính là lưỡi đao không thấy m.á.u.

Thanh Chi đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, cúi đầu thu dọn bát đĩa.

Tôi lướt nhẹ ngón tay qua mép bàn. Khi tất cả mọi người đều tin thê t.ử hết lòng yêu thương phu quân, thì chén canh này sẽ mãi mãi là vị t.h.u.ố.c bổ tốt nhất.

Độc tính ngấm dần như nước chảy đá mòn, không tiếng động nhưng chí mạng.

Hàn Lâm Viện, buổi trưa.

Lục Diên Khanh ngồi trước án thư, tay cầm công văn xem xét, nhưng các dòng chữ mực đen bỗng nhiên nhòe đi, chồng chéo lên nhau.

Đầu hắn đau nhói, một trận hoa mắt ch.óng mặt đột ngột ập đến dữ dội.

"Cạch! Choảng!"

Chén trà bằng sứ trên tay hắn mất lực rơi tuột xuống đất, vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ.

Hai vị đồng liêu ngồi phòng bên nghe động tĩnh vội vàng chạy sang, hoảng hốt đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của hắn: "Lục đại nhân! Ngươi sao vậy? Sắc mặt trắng bệch thế kia?"

Lục Diên Khanh đưa tay day day thái dương, cố rặn ra nụ cười gượng gạo: "Không sao, mấy hôm nay trong phủ có chút việc, ta ngủ không được ngon giấc."

Vị quan viên lớn tuổi thở dài, vỗ vai hắn: "Lục huynh cũng nên chú ý sức khỏe, chuyện của vị biểu cô nương kia dẫu sao cũng là việc nội viện, đừng để lao lực quá mức mà ảnh hưởng hoạn lộ."

Người còn lại cũng gật đầu đồng tình, ai nấy đều cho rằng hắn đang quá kiệt quệ tinh thần vì chuyện dàn xếp cho góa phụ Thịnh Tuyết Nhu.

Lục Diên Khanh ngồi lại vào ghế, nhắm mắt tự nhủ: "Chỉ là mệt mỏi quá độ mà thôi, nghỉ ngơi vài hôm sẽ khỏe lại."

Hắn hoàn toàn không biết, độc mãn tính trong người hắn đã bắt đầu phát tác những triệu chứng đầu tiên.

Và quan trọng nhất, không một ai mảy may nghi ngờ chén canh hiền thục của thê t.ử hắn.

Lời đồn đại ngoài phố đôi khi chính là lưỡi d.a.o định tội hoàn hảo nhất.

Một quán trà lớn nằm ngay góc phố gần nha môn, người ra vào tấp nập.

Mấy vị quan viên cấp thấp và khách uống trà ngồi tụ họp quanh bàn gỗ, tiếng bàn tán xôn xao xen lẫn tiếng gõ thước của người kể chuyện.

Một người tặc lưỡi nói: "Các vị có để ý thấy gần đây Lục đại nhân của Hàn Lâm Viện sắc mặt càng ngày càng kém đi không? Trông như người mất hết thần trí."

Vị quan viên bên cạnh hớp ngụm trà, lắc đầu cười nhạt: "Còn không phải vì chuyện của vị biểu cô nương góa chồng ở Thanh Nguyệt Viện sao? Nghe nói đòi hỏi đủ điều, khiến Lục phủ gà ch.ó không yên."

Người khác tiếp lời, giọng đầy vẻ châm biếm: "Đúng là lo chuyện nhà còn nhiều hơn lo việc triều đình, danh tiếng quân t.ử tự mình rước họa vào thân."

Có người lại chắp tay hướng về phía Lục phủ đầy kính trọng: "Nhưng Lục phu nhân thật là bậc hiền đức hiếm có, phu quân sa sút như vậy mà nàng vẫn ngày ngày tự tay sắc t.h.u.ố.c bổ, chăm sóc không một lời oán thán."

Câu chuyện nhanh ch.óng lan truyền sang các bàn bên cạnh, mỗi người tự thêm thắt một vài chi tiết.

Dư luận ở kinh thành đã hoàn toàn đi theo hướng mà Thịnh Sơ Quy tôi đã vạch sẵn từ trước.

Lục Diên Khanh có yếu đi, có ngã xuống, thiên hạ cũng chỉ c.h.ử.i rủa Thịnh Tuyết Nhu là đóa hồng nhan họa thủy làm hại phu quân, và ca ngợi tôi là chính thất hiền lương.

Đóa bạch liên hoa một khi đã tưởng mình nắm giữ quyền sinh sát, sẽ tự động đẩy nhanh tiến độ c.h.ế.t ch.óc.

Chiều muộn, Thanh Nguyệt Viện.

Thịnh Tuyết Nhu đứng dưới hiên, nhìn thấy Lục Diên Khanh bước vào với gương mặt phờ phạc, mệt mỏi nhưng nàng ta giả vờ như không thấy.

Nàng ta tự tay châm trà, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực nặng nề: "Biểu ca, hôm nay muội đi gặp vài vị phu nhân, nghe bọn họ bàn tán chuyện Lục phủ chúng ta sắp đón bình thê."

Nàng ta ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên bồn chồn của hắn: "Muội mang danh nghĩa này mãi, người ngoài nhìn vào cứ cười chê. Đại nhân định để muội mang thân phận góa phụ nương nhờ này đến bao giờ đây?"

Lục Diên Khanh im lặng, sắc mặt biến đổi liên tục, bàn tay đặt trên gối siết c.h.ặ.t.

Thịnh Tuyết Nhu khẽ nhướng mày, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua mặt ngọc đen của sợi dây chuyền đang đeo trên cổ, động tác vô cùng chậm rãi.

Chỉ một hành động nhỏ đầy tính ám chỉ đó đã khiến dây thần kinh của Lục Diên Khanh căng lên như dây đàn, mồ hôi hột rịn ra trên trán.

Hắn nhìn sợi dây chuyền, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng: "Chuyện này... ta cần thời gian thu xếp."

Thịnh Tuyết Nhu cười thầm trong lòng, nàng ta tin chắc rằng với bức thư phản quốc mà chồng cũ để lại làm chỗ dựa, Lục Diên Khanh tuyệt đối không có gan từ chối yêu cầu của nàng ta. Nàng ta tiếp tục dồn ép hắn mà không biết mình cũng chỉ là một quân cờ thí.

Khi thần trí một kẻ bắt đầu hỗn loạn, ma quỷ trong lòng hắn sẽ tự khắc xuất hiện.

Đêm khuya, hành lang Lục phủ tối tăm, gió thổi hun hút.

Lục Diên Khanh sau khi dùng xong chén canh bổ buổi tối do tôi tự tay chuẩn bị, lững thững bước đi trên hành lang trở về thư phòng.

Đầu óc hắn ong ong, bước chân có phần chuếnh choáng không vững.

Đi ngang qua gốc mai già ngoài sân, hắn bỗng khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.

Dưới bóng cây mờ mịt, hắn thoáng nhìn thấy một bóng người cao gầy đứng lặng lẽ trong màn sương đêm, trên người mặc bộ y phục thô cũ quen thuộc của Tần Dịch.

Lục Diên Khanh thót tim, da đầu tê dại, khàn giọng quát: "Ai? Ai đứng đó?"

Hắn chớp mắt một cái thật mạnh, bóng người mặc áo thô kia bỗng chốc tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.

Hắn hốt hoảng lao đến chống tay vào gốc cây nhìn quanh, nhưng xung quanh chỉ có gió đêm thổi xào xạc và vài chiếc lá rụng trên nền đất.

Hắn run rẩy thu tay lại, trán đẫm mồ hôi lạnh, lẩm bẩm: "Có phải mình quá mệt mỏi rồi không? Hay là... người c.h.ế.t thật sự quay về đòi mạng?"

Độc tính ngấm vào não bộ bắt đầu sinh ra ảo giác, cộng với nỗi sợ hãi chột dạ về bức thư phản quốc khiến tinh thần của hắn hoàn toàn suy sụp.

Mọi triệu chứng kỳ lạ trên đời này, đều có thể dùng hai chữ "tâm bệnh" để giải thích.

Chính viện Lục phủ, đêm đã về khuya.

Thanh Chi khẽ khàng khép cửa phòng lại, đi đến bên cạnh tôi, thấp giọng báo cáo: "Phu nhân, hạ nhân bên ngoài nói hôm nay đại nhân ở nha môn lại bị hoa mắt đ.á.n.h vỡ chén trà, buổi tối đi ngoài hành lang còn tự lẩm bẩm một mình như gặp ma."

Tôi đứng trước bàn, tay cầm b.út lông cẩn thận ghi thêm hai vị t.h.u.ố.c mới vào đơn bếp nội viện, khuôn mặt không chút biểu cảm.

Tôi khẽ thở dài một tiếng, quay sang nhìn Thanh Chi: "Đại nhân bấy lâu nay quá nặng lòng với chuyện của Tuyết Nhu, lo nghĩ trăm bề, áp lực đè nặng nên sinh ra tâm bệnh mà thôi."

Thanh Chi gật đầu tin là thật, ánh mắt đầy vẻ thương cảm: "Phu nhân nói phải, đại nhân quả thực là quá lao tâm lao lực vì vị biểu cô nương kia rồi."

Tôi mỉm cười nhạt, thổi nhẹ cho tờ đơn bếp mau khô mực.

Khi từ trên xuống dưới Lục phủ, từ trong ra ngoài kinh thành đều tin rằng sự sa sút và điên loạn của Lục Diên Khanh là do "tâm bệnh" vì Thịnh Tuyết Nhu gây ra...

Thì sẽ chẳng còn một ai trên đời này nghĩ đến việc nghi ngờ chén canh bổ hằng ngày của ta nữa.

Vị t.h.u.ố.c bổ mang độc mãn tính này, sẽ tiếp tục được sắc đều đặn mỗi ngày như một thói quen hiền thục của người vợ tào khang.

Đêm đã về khuya, vạn vật chìm vào khoảng lặng đáng sợ của bóng tối.

Thư phòng Lục phủ, Lục Diên Khanh đột ngột bật dậy trên giường, tiếng thở dốc dồn dập phá tan không gian vắng lặng.

Hắn giật mình tỉnh giấc vì một cơn ác mộng kinh hoàng, mồ hôi lạnh thấm ướt sũng cả lưng áo quan thô. Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy Tần Dịch đứng giữa màn sương m.á.u, đôi mắt chảy m.á.u nhìn chằm chằm vào hắn, trên cổ đeo sợi dây chuyền ngọc đen.

Hắn ôm đầu run rẩy, thần trí hoảng loạn tột độ.

Cùng lúc đó, tại gian bếp của chính viện, ánh lửa đỏ hồng vẫn khẽ bùng lên liu riu.

Tôi thong thả đậy nắp nồi đất đựng thang t.h.u.ố.c bổ mới vừa sắc xong, động tác nhẹ nhàng, khuôn mặt bình thản nhìn làn khói trắng bốc lên.

Tôi quay sang nhìn Thanh Chi, giọng nói nhàn nhạt: "Ngày mai, đừng quên mang sớm sang cho đại nhân uống khi còn nóng."

Thanh Chi khom lưng nhận lệnh: "Vâng, thưa phu nhân."

Ánh lửa trong bếp khẽ bập bùng rồi tắt hẳn. Một chén canh bổ nữa, lại đang lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của Lục phủ uống cạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 10: Chương 9 | MonkeyD