Ôn Nhu Đao - Chương 10

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:02

CHƯƠNG 10: LY GIÁN HAI KẺ KHỐN CÙNG

Muốn lừa một người, phải dùng chính thứ người ấy tin tưởng nhất.

Sáng sớm, chính viện yên ắng lạ thường.

Tôi ngồi bên bàn tròn, lật mở vài bức thư tay cũ do đích thân Lục Diên Khanh từng viết cho tôi năm mười tám tuổi.

Nét mực đã phai, nhưng phong cách cứng cáp, nét b.út sắc nhọn của hắn thì không thay đổi.

Thanh Chi đứng bên cạnh mài mực, ánh mắt đầy vẻ tò mò: "Phu nhân nhìn thư cũ của đại nhân lâu như vậy làm gì?"

Tôi cầm b.út lông lên, khẽ mỉm cười: "Không có gì, chỉ là muốn chép lại vài chữ."

Tôi hạ b.út, bắt đầu mô phỏng từng đường nét, từng khoảng cách giữa các con chữ trên giấy tuyên thành.

Kiếp trước, vì để san sẻ gánh nặng cho hắn, tôi từng bỏ ra ba năm ròng rã học viết theo nét chữ của phu quân chỉ để thay hắn chép lại các bản thảo công văn rườm rà.

Tôi không bao giờ ngờ được rằng, kỹ năng bấy giờ lại có ngày được dùng để tiễn hắn xuống địa ngục.

Sau nhiều lần chỉnh sửa tỉ mỉ, một bức thư hoàn chỉnh đã thành hình. Nét chữ trên giấy gần như giống hệt, cam đoan dù chính Lục Diên Khanh nhìn vào cũng khó lòng phân biệt thật giả.

Tôi thong thả hong khô mực, gấp lá thư lại làm ba, dùng sáp đỏ niêm phong cẩn thận.

Thanh Chi đứng bên cạnh ngơ ngác, không hề biết nội dung ghi trong mảnh giấy kia là gì.

Nước cờ này, đã được chuẩn bị từ rất lâu rồi.

Một phong thư vô chủ đôi khi lại là đòn chí mạng.

Chiều muộn, Thanh Nguyệt Viện.

Thịnh Tuyết Nhu đang ngồi ngắm khía cạnh thô ráp của miếng ngọc đen thì nha hoàn nhỏ ngoài cửa hớt hải chạy vào.

"Tiểu thư, vừa rồi nô tì ra quét tước trước cửa viện, bỗng thấy phong thư này đặt ngay ngắn dưới đất." Nha hoàn dâng hai tay lên.

Bì thư trống trơn, chỉ vỏn vẹn bốn chữ cứng cáp: "Đích thân mở."

Thịnh Tuyết Nhu nhíu mày nhận lấy, vẫy tay cho nha hoàn lui ra.

Nàng ta xé ấn sáp, rút mảnh giấy bên trong ra đọc, sắc mặt lập tức đại biến.

Trong thư chỉ có vỏn vẹn vài dòng chữ sắc lẹm đầy sát khí:

"Ta biết ngươi vẫn còn giữ thứ đó. Canh ba đêm mai, mang đến miếu Thành Hoàng. Nếu để người thứ ba biết được, đừng trách ta tuyệt tình."

Thư không ký tên, nhưng nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc kia, Thịnh Tuyết Nhu có nhắm mắt cũng nhận ra là của ai.

Lục Diên Khanh.

Lòng bàn tay nàng ta trong chớp mắt lạnh ngắt như tiền, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay.

Điều nàng ta lo sợ và ám ảnh nhất bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã ập đến.

Nàng ta giấu bức thư vào n.g.ự.c, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì hoảng loạn.

Từ xa, Thanh Chi đứng khuất sau bóng râm của hành lang dài, lặng lẽ quan sát biểu cảm run rẩy của đóa bạch liên hoa kia, rồi quay người bước đi.

Kẻ có tật giật mình, một khi sợ hãi sẽ tự động suy diễn ra vạn điều kinh hoàng.

Chiều tối buông xuống nhanh ch.óng, Thanh Nguyệt Viện thắp lên ngọn đèn dầu mập mờ.

Thịnh Tuyết Nhu ngồi bó gối trên giường lớn, đọc đi đọc lại từng chữ trong lá thư đến mức tờ giấy muốn rách nát.

Nàng ta nhớ lại chuỗi hành động dị thường gần đây của Lục Diên Khanh.

Hắn liên tục đột ngột ghé thăm, dùng những câu từ kỳ lạ để dò hỏi về người chồng cũ Tần Dịch của nàng ta.

Hắn còn ngầm sai người lén lút lục lọi, điều tra Thanh Nguyệt Viện vào ban đêm.

Đặc biệt là ánh mắt bất thường, tràn ngập sự tham lam và kiêng dè của hắn mỗi lần vô tình nhìn vào sợi dây chuyền ngọc đen đeo trên cổ nàng ta.

Mọi mảnh ghép trong đầu Thịnh Tuyết Nhu lập tức khớp lại thành một sự thật kinh hoàng.

Lời dặn dò năm xưa của người chồng quá cố trước khi nhắm mắt đột ngột vang lên bên tai nàng ta: "Nếu có ngày người của Lục gia chủ động tìm đến, muội tuyệt đối đừng tin bất kỳ ai trong bọn họ."

Thịnh Tuyết Nhu c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, mắt đỏ ngầu.

Lục Diên Khanh không còn cần nàng ta nữa, hắn cũng chẳng phải thương hại hay muốn phong nàng ta làm bình thê như lời hứa hẹn.

Bước tiếp theo của hắn sau khi phát hiện manh mối, chính là g.i.ế.c người diệt khẩu để che giấu bí mật.

Nàng ta run rẩy giấu kỹ lá thư dưới gối, không cho nha hoàn thân cận biết nửa chữ.

Bóng tối chốn miếu hoang có thể che giấu sát cơ, cũng có thể phóng đại nỗi sợ hãi.

Canh ba đêm hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ khắp ngõ ngách kinh thành.

Thịnh Tuyết Nhu mặc một chiếc áo choàng đen trùm kín đầu, một mình bước đi lảo đảo tiến về phía miếu Thành Hoàng hoang phế ở ngoại ô.

Tiếng gió rít qua rặng cây khô nghe như tiếng khóc than của oan hồn đòi mạng.

Nàng ta dừng bước trước cổng miếu đổ nát, nhìn vào khoảng sân tối đen như mực bên trong.

Xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh một cách dị thường và đáng sợ, giống như một cái bẫy c.h.ế.t ch.óc đã giăng sẵn chỉ chờ con mồi bước vào.

"Cộp. Cộp."

Từ phía con đường nhỏ bên cạnh miếu, đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, nặng nề tiến lại gần.

Thịnh Tuyết Nhu giật nảy mình, da đầu tê dại, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Nàng ta không dám bước vào miếu nữa, ý nghĩ bị g.i.ế.c hại lập tức chiếm trọn tâm trí.

Nàng ta quay phắt người, dùng hết sức bình sinh cắm đầu chạy thục mạng trở về hướng phủ, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Bóng người to lớn phía sau thực chất chỉ là đội binh lính tuần tra đêm đi ngang qua theo lịch trình thông thường.

Nhưng đối với Thịnh Tuyết Nhu lúc này, đây hoàn toàn là một chuyến đi săn mạng sống đầy kinh hoàng mà Lục Diên Khanh đã sắp đặt cho nàng ta.

Nếu đêm nay nàng ta thật sự ngu ngốc bước chân vào ngôi miếu hoang ấy, có lẽ ngày mai cái xác góa phụ của nàng ta đã trôi sông từ lâu rồi.

Khi một kẻ không còn đường lui, họ sẽ biến sự sợ hãi thành v.ũ k.h.í phản công tàn nhẫn nhất.

Trời gần sáng, Thanh Nguyệt Viện lạnh ngắt.

Thịnh Tuyết Nhu chạy trốn về phòng, khóa c.h.ặ.t cửa lại, hơi thở vẫn còn đứt quãng vì kiệt sức và kinh hãi.

Nàng ta lập tức mở chiếc hộp gỗ lim giấu sâu dưới gầm giường ra.

Nàng ta lấy sợi dây chuyền ngọc đen và mảnh giấy cũ ố vàng mang ký hiệu năm cánh ra xem xét thật kỹ một lần cuối cùng.

Sau đó, nàng ta không cất chúng chung một chỗ nữa, mà chia nhỏ ra giấu ở hai ngóc ngách hiểm hóc khác nhau trong phòng để tránh bị mất cùng một lúc.

Thịnh Tuyết Nhu ngồi trước án thư mài mực, tự tay viết một phong thư dài, nét chữ tràn ngập sự căm hận và tuyệt vọng.

Nàng ta cẩn thận niêm phong phong thư bằng sáp cứng, đóng dấu ấn riêng, rồi lén giấu kỹ dưới đáy chiếc rương gỗ lim nặng nề nhất.

Nàng ta nhìn chiếc rương, tự nhủ đầy tàn nhẫn: "Lục Diên Khanh, nếu ngươi dám ép ta vào đường c.h.ế.t, ta sẽ để phong thư này nổ tung cả Lục gia ngươi."

Nếu có ngày nàng ta đột ngột c.h.ế.t đi hoặc mất tích trong Lục phủ, phong thư chứa toàn bộ bí mật phòng thân này sẽ tự khắc có người nhìn thấy và đem dâng lên triều đình.

Từ hôm nay trở đi, không một ai có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Thịnh Tuyết Nhu nàng ta một cách im lặng chốn nội viện này nữa rồi.

Nàng ta hoàn toàn từ bỏ ý định dựa dẫm vào sự che chở của tra nam, chính thức chuẩn bị một đường lui c.h.ế.t ch.óc để phản công.

Kẻ đứng ngoài bàn cờ, mới là kẻ nhìn thấu suốt vạn vật chốn nhân gian.

Rạng sáng, chính viện Lục phủ ngập trong làn sương sớm nhạt màu.

Thanh Chi khẽ khàng bước vào thư phòng, thấp giọng báo cáo: "Phu nhân, đúng như người tính toán, Thịnh Tuyết Nhu đêm qua vừa đến gần miếu Thành Hoàng đã bị tiếng bước chân của đội tuần đêm dọa cho chạy thục mạng trở về phủ, cả đêm đóng cửa khóc lóc."

Tôi đứng trước bếp lò nhỏ, tay cầm quạt khẽ quạt nhẹ lửa sắc t.h.u.ố.c bổ cho Lục Diên Khanh, thần sắc bình thản gật đầu.

Thanh Chi có chút lo lắng hỏi nhỏ: "Phu nhân, nếu đêm qua nàng ta thật sự liều mạng bước vào ngôi miếu hoang đó, rồi xảy ra chuyện gì thì sao?"

Tôi múc một vá canh nóng đổ vào bát sứ, giọng điệu nhàn nhạt không chút gợn sóng đắc ý: "Ta chưa từng muốn nàng ta phải c.h.ế.t lúc này."

Tôi nhìn làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ bát canh bổ: "Ta chỉ muốn... khiến nàng ta hoàn toàn tin rằng, có một kẻ đang điên cuồng muốn g.i.ế.c người diệt khẩu nàng ta mà thôi."

Khi lòng tin giữa hai kẻ tình thâm nghĩa nặng kia đã hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh, tôi không cần phải tốn công dùng thêm một nhát d.a.o nào nữa.

Nỗi sợ hãi và sự ích kỷ sẽ tự động đẩy bọn họ vào thế đối đầu sinh t.ử, tự tay dìm nhau xuống vực sâu vạn trượng bất phục.

Tôi thong thả ghi chép đơn bếp, tiếp tục sắc chén canh hằng ngày cho Lục Diên Khanh như một thói quen hiền đức của một người vợ hiền lương.

Trời vừa vặn hửng sáng, ánh bình minh sắc bén như lưỡi gươm đ.â.m xuyên qua màn sương mù dày đặc của kinh thành.

Trong căn phòng đóng kín của Thanh Nguyệt Viện, Thịnh Tuyết Nhu ngồi c.h.ế.t trân trên ghế, hai tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ trống rỗng suốt cả một đêm dài không chợp mắt.

Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu, sưng mọng, nhưng sự yếu đuối, đáng thương thường ngày đã biến mất sạch sẽ không còn một dấu vết.

Trong ánh mắt ấy, giờ đây chỉ còn lại sự đề phòng lạnh lẽo và sát cơ nhen nhóm.

Cùng lúc đó tại chính viện, tôi thong thả đặt chén canh bổ vừa sắc xong lên chiếc khay gỗ lim thêu hoa, chuẩn bị mang sang tiền sảnh cho phu quân uống.

Tôi nhìn chiếc bát sứ chứa đầy độc d.ư.ợ.c mãn tính vô hình, khẽ nói với Thanh Chi: "Khi một kẻ hoàn toàn tin rằng bản thân mình sắp bị người bên gối g.i.ế.c hại để diệt khẩu..."

Khóe môi tôi cong lên một nụ cười lạnh lẽo: "Điều đầu tiên họ nghĩ đến trong đầu, tuyệt đối sẽ không phải là tìm đường chạy trốn nhục nhã."

Tôi nâng khay gỗ lên, từng chữ thốt ra lạnh như băng tuyết đầu mùa: "Mà là... tìm mọi cách để kéo kẻ khốn nạn kia cùng c.h.ế.t chung xuống địa ngục."

Thanh Chi đứng bên cạnh nghe xong bỗng khẽ rùng mình một cái, sống lưng lạnh toát, cúi đầu không dám nhìn vào mắt tôi.

Ngoài sân, tiếng gà gáy sớm vang lên vang vọng phá tan không gian vắng lặng của nội viện.

Một ngày mới bắt đầu, cũng chính là ngày đầu tiên Thịnh Tuyết Nhu nảy sinh ý định điên cuồng: Nàng ta sẽ dùng toàn bộ bí mật liên quan đến sợi dây chuyền ngọc đen và mảnh giấy trong tay để đổi lấy mạng sống và sự hủy diệt của chính Lục Diên Khanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 11: Chương 10 | MonkeyD