Ôn Nhu Đao - Chương 8
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:02
CHƯƠNG 8: TRA NAM QUỲ GỐI XIN THA LỖI
Sự nghi ngờ giống như loài dây leo độc, một khi đã bám rễ sẽ hút cạn chút lòng tin cuối cùng.
Buổi sáng, Thanh Nguyệt Viện ngập trong nắng sớm.
Lục Diên Khanh xách một hộp điểm tâm tinh xảo bước vào phòng khách, trên mặt vẫn treo nụ cười ôn hòa như mọi khi.
Hắn ngồi xuống, làm như vô tình thở dài: "Nhìn khóm mai ngoài sân, ta lại chợt nhớ đến muội phu. Năm đó gã ở biên quan xa xôi, chắc cũng từng có những lúc muốn về nhà."
Hắn chăm chú quan sát từng biến đổi cơ mặt của Thịnh Tuyết Nhu.
Thịnh Tuyết Nhu không hề né tránh, nàng ta đặt chén trà xuống, thần sắc bình tĩnh đến lạ thường.
Nàng ta ngước mắt, khẽ cười đáp lời: "Đại nhân bỗng nhiên đa cảm như vậy sao? Muội lại nghĩ, nếu người đã c.h.ế.t có để lại thứ gì đó cực kỳ quan trọng, người sống có nên giữ lấy hay không?"
Lục Diên Khanh lập tức biến sắc. Ngón tay hắn giấu trong ống tay áo khẽ run lên một cái.
Hắn gượng cười, giả vờ không hiểu: "Muội muội nói gì vậy, người c.h.ế.t như đèn tắt, có thứ gì quan trọng bằng mạng sống hiện tại đâu."
Thịnh Tuyết Nhu thật sự biết điều gì đó.
Lục Diên Khanh cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, nhưng hắn vẫn chưa rõ nàng ta rốt cuộc đang nắm giữ đến mức nào.
Kẻ nắm thóp được điểm yếu của người khác, bước đi sẽ tự khắc mang theo phần ngạo nghễ.
Buổi chiều, ánh hoàng hôn buông xuống hoa viên.
Lục Diên Khanh đứng dậy chuẩn bị rời đi, Thịnh Tuyết Nhu bỗng bước lên một bước, nhẹ nhàng gọi hắn lại: "Biểu ca."
Hắn quay đầu: "Sao vậy?"
Thịnh Tuyết Nhu nhìn quanh một lượt, nụ cười trên môi đầy vẻ ý vị: "Muội nương nhờ Lục phủ bấy lâu nay, tiêu xài cũng nhiều, trong lòng luôn thấy áy náy. Muội thực ra không cần nhiều của cải gì cả."
Nàng ta dừng một chút, giọng nói hạ thấp: "Muội chỉ cần một danh phận."
Lục Diên Khanh sững người tại chỗ, sắc mặt đông cứng.
Thịnh Tuyết Nhu khẽ tiến lại gần, thanh âm êm ái nhưng nặng tựa ngàn cân: "Sắp tới đi dự tiệc thưởng trà của các vị phu nhân, nếu có người ngoài hỏi đến, ít nhất muội cũng phải có một thân phận chính đáng để đứng bên cạnh đại nhân chứ, huynh thấy đúng không?"
Lục Diên Khanh mím c.h.ặ.t môi, không thể thốt ra được nửa chữ.
Thịnh Tuyết Nhu khẽ đưa ngón tay thon dài, vuốt ve mặt sau của sợi dây chuyền ngọc đen đang đeo trên cổ, ánh mắt đầy ám chỉ nhìn thẳng vào hắn.
Hắn nhìn chằm chằm vào ngón tay nàng ta, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận và hoảng sợ.
Nàng ta không hề uy h.i.ế.p trực diện, nhưng thái độ và cái chạm tay vào mặt ngọc đen đó đã là một đòn giáng chí mạng vào tâm lý của hắn.
Chỉ cần Lục Diên Khanh còn biết sợ, Thịnh Tuyết Nhu hiểu rằng mình sẽ có được tất cả những gì muốn có.
Khi một kẻ tự phụ bị dồn vào chân tường, mặt nạ của hắn sẽ tự khắc rách nát.
Chiều tối, thư phòng của Lục Diên Khanh chìm trong bầu không khí ngột ngạt.
Gã tâm phúc quỳ rạp dưới đất, trán chạm sàn, giọng run rẩy: "Đại nhân, thuộc hạ đã lục soát kỹ những chiếc hòm cũ mang từ quê nhà đến, nhưng... không tìm thấy bức thư nào cả. Nơi ở của biểu cô nương cũng không có dấu vết giấu đồ."
Hắn dập đầu thêm một cái: "Nếu chúng ta dùng biện pháp mạnh với nàng ấy, thuộc hạ sợ... bí mật rất có thể sẽ bị nàng ấy công khai ra ngoài trước."
"Rầm!"
Lục Diên Khanh nổi điên, vung tay gạt phăng chén trà trên bàn xuống đất, mảnh sứ vỡ tan tành, nước trà b.ắ.n tung tóe.
Hắn lần đầu tiên mất kiểm soát cảm xúc, gương mặt nho nhã vặn vẹo vì phẫn nộ và bất lực. Hắn thở hồng hộc, hai tay chống lên cạnh bàn, mắt đỏ ngầu.
Nếu bây giờ hạ độc thủ xử lý Thịnh Tuyết Nhu, hắn sẽ vĩnh viễn mất đi manh mối về bức thư phản quốc, giống như ôm một quả b.o.m nổ chậm.
Nhưng nếu tiếp tục giữ nàng ta lại và chiều theo ý muốn, hắn sẽ biến thành con rối bị nàng ta khống chế cả đời.
Hắn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, tiến không được mà lùi cũng không xong.
Sự việc diễn ra trong mật thất, không một người ngoài nào hay biết về sự chật vật nhục nhã này của Lục đại nhân.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, con người ta thường có xu hướng tìm về nơi an toàn nhất.
Đêm đã về khuya, thư phòng lạnh ngắt.
Lục Diên Khanh ngồi lặng lẽ nhìn tập sổ sách nội viện đặt trên bàn, những dòng chữ ghi chép rành mạch chi tiêu cho Thanh Nguyệt Viện đập vào mắt hắn.
Hắn tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, đầu óc quay cuồng.
Hắn nhớ lại những ngày gần đây, khi hắn bị dư luận châm chọc ngoài nha môn, bị Thịnh Tuyết Nhu ám chỉ ép buộc, áp lực đè nặng lên vai.
Chỉ có một người duy nhất chưa từng gây cho hắn một chút áp lực nào.
Chính là Thịnh Sơ Quy.
Nàng vẫn chu toàn mọi việc trong ngoài, vẫn dịu dàng đón tiếp hắn, vẫn ra sức mở kho xuất bạc để giữ thể diện quân t.ử cho hắn trước mặt thiên hạ.
Trong lòng Lục Diên Khanh lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác áy náy dữ dội.
Hắn nghĩ: "Có lẽ trên đời này, người luôn bao dung và đối xử tốt với mình nhất, chỉ có Thịnh Sơ Quy."
Hắn không phải thật lòng yêu lại nàng, hắn chỉ đang trong cơn hoảng loạn, muốn tìm một chỗ dựa vững chắc, một nơi có thể cho hắn tiền tài và sự bình yên để đối phó với đóa bạch liên hoa ở Thanh Nguyệt Viện.
Hắn đứng dậy, bước nhanh ra khỏi thư phòng, đi về phía chính viện.
Muốn lấy lại lòng tin của một người phụ nữ, tra nam sẵn sàng quỳ xuống.
Đêm khuya khoắt, chính viện Lục phủ.
Tôi đang ngồi bên bàn tròn đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa gấp gáp, Lục Diên Khanh đẩy cửa bước vào, thần sắc tiều tụy, mệt mỏi che giấu không nổi.
Thanh Chi đứng bên cạnh giật mình, vội vàng lui ra phía sau rèm.
Hắn đi thẳng đến trước mặt tôi, đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ hối lỗi, rồi đột nhiên quỳ sụp hai gối xuống nền đất lạnh băng.
"Sơ Quy, là ta có lỗi với nàng." Giọng hắn khàn đặc, đượm vẻ nghẹn ngào.
Tôi khẽ giật mình, buông cuốn sách trong tay xuống, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng tuyệt đối không có nửa điểm hả hê, vui sướng.
Lục Diên Khanh nắm lấy gấu áo tôi, thú nhận đầy chua chát: "Thời gian qua ta đã quá mềm lòng, quá để ý đến sự đáng thương của Tuyết Nhu mà lơ là nàng, khiến nàng phải chịu bao nhiêu ấm ức, chịu bao lời đàm tiếu của người ngoài. Ta thật đáng c.h.ế.t."
Hắn ngước mắt nhìn tôi, thề thốt: "Ta hứa từ nay về sau sẽ giữ khoảng cách tuyệt đối với nàng ta, không để nàng ta làm phiền đến cuộc sống của chúng ta nữa. Sơ Quy, nàng rộng lượng, xin hãy tha thứ cho ta một lần này."
Tôi nhìn đỉnh đầu của hắn đang cúi thấp trước mặt mình, trong lòng lạnh ngắt như tro tàn.
Kiếp trước, khi tôi bị giam trong đại lao tị hiềm, tôi đã từng ngày ngày đêm đêm chờ đợi câu nói này, chờ hắn nhận ra hắn sai, chờ hắn đến cứu tôi.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Lục Diên Khanh quỳ ở đây, nhưng hắn tuyệt đối không hé môi nửa lời về bí mật bức thư phản quốc của Lục gia. Hắn chỉ đang diễn vai một người chồng hối cải để lợi dụng tôi mà thôi.
Sự tha thứ của thê t.ử, đôi khi chính là lưỡi đao chí mạng đưa phu quân vào cõi c.h.ế.t.
Tôi cúi người, đưa hai tay dịu dàng đỡ Lục Diên Khanh đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự bao dung và tin tưởng: "Phu quân mau đứng lên, chàng nói gì vậy, thiếp chưa bao giờ trách chàng cả. Thiếp tin chàng."
Hắn đứng thẳng dậy, nhìn thấy sự mềm mỏng của tôi thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt thả lỏng hẳn đi.
Tôi quay người bước lại gần bếp lò nhỏ đặt ở góc phòng, tự tay múc một chén canh nghi ngút khói thơm, bưng đến tận tay hắn.
"Mấy ngày nay chàng vất vả vì công vụ, sắc mặt kém đi nhiều rồi." Tôi nhẹ nhàng nói, mắt nhìn hắn đầy ân cần. "Uống chút canh bổ này cho ấm người rồi hãy đi nghỉ."
Lục Diên Khanh nhìn chén canh trên tay vợ, trong lòng tràn ngập cảm giác an tâm, không một chút hoài nghi.
Hắn nhận lấy chén canh, ngửa cổ uống cạn sạch không còn một giọt, rồi đưa chiếc bát không cho tôi, khẽ nắm tay tôi: "Đa tạ nàng, Sơ Quy."
Hắn không hề hay biết, đây chính là chén t.h.u.ố.c độc đầu tiên mà tôi tự tay dâng tặng cho cuộc đời hắn.
Kiếp trước, hắn âm thầm hạ độc mãn tính c.h.ế.t Thịnh Tuyết Nhu để diệt khẩu, đổ tội lên đầu tôi.
Kiếp này sống lại, Thịnh Sơ Quy ta sẽ để hắn tự tay bưng chén, tự mình uống cạn từng chút, từng chút độc d.ư.ợ.c vào người mỗi ngày mà vẫn phải mang lòng cảm kích.
Tên của loại độc này không cần phải nói ra, chỉ cần biết nó sẽ ngấm dần vào lục phủ ngũ tạng của hắn một cách vô hình, không một ngự y nào có thể tra ra được.
Chiếc bát canh này, sẽ là hình ảnh xuyên suốt bám theo hắn cho đến tận ngày hắn nằm xuống.
Đêm đã về khuya, gió xuân thổi qua hành lang dài mang theo hơi lạnh thấu xương.
Lục Diên Khanh bước ra khỏi chính viện, bóng lưng hắn đổ dài dưới ánh trăng, lần đầu tiên trông vô cùng mệt mỏi, chật vật và rệu rã.
Trong căn phòng lớn của chính viện, ánh nến lung linh hắt lên vách tường.
Chiếc bát sứ đặt trên bàn đã trống rỗng, tôi cầm chiếc bát lên, lặng lẽ quan sát phần đáy bát còn sót lại vài giọt nước canh màu trầm đùng đục.
Tôi đặt cạch chiếc bát xuống mặt bàn gỗ, thanh âm lạnh ngắt.
Tôi nhìn ra phía cửa sổ, nhẹ giọng nói với Thanh Chi: "Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày một chén."
Ánh mắt tôi sâu thẳm như đầm nước lạnh: "Đợi đến khi ngươi nếm đủ tất cả những đau đớn, nhục nhã mà người khác từng phải chịu..."
Ngoài cửa, một trận gió đêm mạnh mẽ thổi qua làm rèm cửa lay động, ngọn nến trên bàn chao đảo mạnh mẽ suýt tắt.
Ván cờ báo thù này, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, vạn kiếp bất phục và không một ai còn đường để quay đầu lại nữa rồi.
