Ôn Nhu Đao - Chương 11
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:03
CHƯƠNG 11: MẠNG LƯỚI CÔNG LÝ ẬP XUỐNG
Muốn dồn một con thú vào đường c.h.ế.t, không cần tự tay cầm d.a.o.
Chỉ cần khiến nó tin rằng, kẻ bên cạnh sẵn sàng c.ắ.n đứt cổ nó để sinh tồn.
Rạng sáng, Thanh Nguyệt Viện bao phủ trong bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Thịnh Tuyết Nhu ngồi bất động bên bàn trang điểm, đôi mắt trũng sâu, đầy những tia m.á.u đỏ ngầu sau một đêm dài thức trắng.
Nàng ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ nhỏ và phong thư niêm phong sáp cứng đặt trước mặt, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.
Lá thư đe dọa ẩn danh mang nét chữ của Lục Diên Khanh nhận được đêm qua như một bản án t.ử hình treo lơ lửng trên đầu nàng ta.
Thêm vào đó là thái độ ngày càng dò xét, lạnh nhạt đến đáng sợ của hắn trong những ngày gần đây.
Mọi thứ đều chỉ hướng về một kết luận duy nhất: Lục Diên Khanh đã biết nàng ta còn giữ chứng cứ bí mật, hắn tuyệt đối không để nàng ta sống sót rời khỏi Lục phủ.
Nha hoàn thân cận bưng chậu nước rửa mặt bước vào, nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của chủ t.ử thì sợ hãi đến mức run rẩy.
Nàng ta quỳ sụp xuống, lắp bắp hỏi: "Tiểu thư... Chúng ta thật sự phải làm đến bước này sao? Đây là phản pháo lại đại nhân đó."
Thịnh Tuyết Nhu vươn ngón tay gầy guộc siết c.h.ặ.t lấy sợi dây chuyền ngọc đen trên cổ, khớp xương trắng bệch.
Nàng ta nở nụ cười còn khó coi hơn khóc, giọng nói khàn đặc: "Nếu ta không ra tay trước, người c.h.ế.t đêm nay chắc chắn sẽ là ta."
Nàng ta không còn tâm trí đâu để tranh giành danh phận chính thất hay bình thê nữa.
Thứ duy nhất nàng ta khao khát lúc này, là giữ được cái mạng rách nát này.
Nỗi sợ hãi tột cùng đã hoàn toàn che mờ lý trí của Thịnh Tuyết Nhu, khiến nàng ta không thể nhận ra bản thân đang từng bước đi vào cái bẫy do người khác giăng sẵn.
Con đường tự cứu mạng của kẻ ngu muội, thực chất lại là con đường ngắn nhất dẫn ra pháp trường.
Buổi sáng, một con hẻm nhỏ âm u, vắng vẻ nằm cách Đô Sát Viện không xa.
Sương mù chưa tan hết, Thịnh Tuyết Nhu trùm áo choàng kín mít, bước chân vội vã, hoảng loạn nhìn dáo dác xung quanh.
Một bóng người cao lớn, mặc y phục xám tro, che kín mặt mũi đột nhiên từ trong ngõ rẽ bước ra, chặn ngay trước mặt nàng ta.
Thịnh Tuyết Nhu giật nảy mình, theo bản năng định hét lên và quay đầu bỏ chạy.
Người trung gian che mặt giơ tay cản lại, giọng nói khàn khàn được ngụy trang kỹ lưỡng: "Muốn sống, thì đi theo ta. Đừng tin bất kỳ ai ở Lục phủ."
Người này là tay mắt được tôi âm thầm sắp xếp và chỉ dẫn từ nhiều ngày trước, xuất hiện đúng vào thời điểm tâm lý nàng ta sụp đổ nhất.
Hắn không xưng tên tuổi, không đòi hỏi một đồng thù lao, chỉ lạnh lùng dẫn nàng ta đến lối cửa sau của Đô Sát Viện.
Thịnh Tuyết Nhu như người sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc, lập tức móc từ trong n.g.ự.c ra toàn bộ vốn liếng phòng thân cuối cùng.
Mảnh giấy cũ ố vàng mang ký hiệu lạ, bản ghi chép mật bấy lâu nay của người chồng quá cố Tần Dịch, cùng tờ đơn tố giác đẫm m.á.u do chính nàng ta viết tay.
Quan sai trực đêm của Đô Sát Viện tiếp nhận hồ sơ, ánh mắt lập tức biến đổi, lập tức đóng dấu niêm phong đỏ rực lên tập hồ sơ.
Thịnh Tuyết Nhu nhìn cánh cửa Đô Sát Viện khép lại, toàn thân vô lực dựa vào tường, hơi thở hổn hển.
Nàng ta tự nhủ từ giờ trở đi mình không còn đường quay đầu, nhưng lại thấy nhẹ nhõm vì nghĩ mình đã an toàn.
Nàng ta hoàn toàn không biết, bản thân chỉ là một con cờ vừa giúp tôi hoàn thành nước đi quan trọng nhất.
Lưới trời l.ồ.ng lộng, thưa mà khó lọt.
Kim Loan Điện, buổi chầu sáng nay không khí trang nghiêm, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hoàng đế ngồi cao trên ngai vàng, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét xuống hàng bá quan văn võ phía dưới.
Lục Diên Khanh đứng ở vị trí thuộc về Hàn Lâm Viện, sắc mặt xám ngoét, l.ồ.ng n.g.ự.c thỉnh thoảng lại nhói lên từng hồi dữ dội.
Từ lúc bước vào đại điện, hắn đã cảm thấy tim đập nhanh bất thường, đầu óc choáng váng, đôi mắt liên tục xuất hiện những vệt mờ ảo diệu.
Khi buổi chầu gần đi đến hồi kết, Đô Ngự sử bỗng nhiên bước ra khỏi hàng quan viên, tà áo quan đập mạnh vào nhau phát ra tiếng động khô khốc.
Ông ta quỳ sụp xuống chính giữa lối đi, giơ cao tờ sớ tâu bằng cả hai tay: "Khởi bẩm bệ hạ! Đô Sát Viện vừa nhận được mật chứng vô cùng xác thực liên quan đến đại án mưu phản của dư đảng tiền triều nhiều năm trước!"
"Oanh!" Một tiếng, cả Kim Loan Điện chấn động, các đại thần bắt đầu xôn xao bàn tán, quay sang nhìn nhau đầy kinh hãi.
Hoàng đế đập mạnh tay xuống thành ghế, giọng nói trầm xuống đầy uy áp: "Trình lên!"
Đại Lý Tự khanh và các thị vệ lập tức tiến lên đón lấy tập hồ sơ niêm phong sáp đỏ.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Diên Khanh đứng trong góc khuất, cảm thấy toàn bộ m.á.u huyết trên mặt như bị rút sạch, hai tay run lên bần bật.
Hắn chưa nghe thấy cái tên nào được xướng lên, nhưng trực giác và nỗi thột dạ bấy lâu nay báo cho hắn biết tai họa ngập đầu đã đến.
Oan có đầu, nợ có chủ, quả báo nhãn tiền không sai một ly.
Đô Ngự sử đứng nghiêm trang giữa điện, bắt đầu dõng dạc đọc to nội dung lời khai và những trích đoạn trong bản ghi chép mật.
Từng chữ, từng câu thốt ra như những tiếng sét đ.á.n.h thẳng vào đại điện, cũng đ.á.n.h thẳng vào thần trí đang lung lay của Lục Diên Khanh.
Hắn nghe thấy những mốc thời gian, những địa điểm, và cả những ký hiệu hành quân bí mật mà chỉ có hắn và người c.h.ế.t mới biết.
Độc tính ngấm sâu trong t t tủy bấy lâu nay cộng với sự hoảng loạn tột độ lập tức khiến khí huyết trong người hắn đảo lộn dữ dội.
Trước mắt hắn, ánh vàng của đại điện bỗng biến mất, thay vào đó là bóng dáng đẫm m.á.u của Tần Dịch đang từ ngoài cửa bước vào, tay cầm sợi dây chuyền ngọc đen.
Tiếng gào thét đòi mạng vang vọng bên tai, đầu óc hắn đau đớn như muốn nứt tung ra làm đôi.
Lục Diên Khanh lảo đảo bước ra khỏi hàng quan viên, bước chân chuếnh choáng rồi quỳ sụp xuống nền gạch lạnh lẽo.
"Phụt!"
Một ngụm m.á.u tươi đỏ sẫm từ miệng hắn phun thẳng ra, b.ắ.n tung tóe lên nền đá cẩm thạch trắng muốt của Kim Loan Điện.
Cả triều đình kinh hãi kêu lên, cấm quân lập tức tuốt gươm bao vây xung quanh.
Hoàng đế đứng phắt dậy, ánh mắt nhìn Lục Diên Khanh tràn đầy vẻ tức giận và chán ghét tột cùng.
Các đại thần xì xào bàn tán, ai nấy đều tin rằng Lục đại nhân vì bị vạch trần tội ác mưu phản quá bất ngờ nên kinh hãi đến mức thổ huyết tại chỗ. Không một ai mảy may nghi ngờ có sự tồn tại của độc d.ư.ợ.c.
Tòa lâu đài xây trên cát, một khi sụp đổ sẽ không để lại dù chỉ một mảnh ngói nguyên vẹn.
Hoàng đế nhìn đống chứng cứ rõ ràng gồm lời khai của nhân chứng thân cận và các mảnh giấy ký hiệu trùng khớp hoàn toàn, lập tức hạ chỉ.
"Lục Diên Khanh cấu kết dư đảng, mưu đồ bất chính, tang chứng vật chứng rành rành! Giao cho Đại Lý Tự lập tức thu giam, nghiêm ngặt điều tra làm rõ!"
"Truyền lệnh Cấm quân lập tức phong tỏa Lục phủ, niêm phong toàn bộ thư phòng, sổ sách, tài sản để phục vụ phá án! Bất kỳ ai cũng không được ra vào!"
Giọng nói lạnh lùng của thiên t.ử vang vọng, triệt tiêu tia hy vọng cuối cùng của Lục gia.
Lục Diên Khanh nằm bò trên nền đất, miệng ngậm đầy m.á.u, hai mắt trợn trừng nhìn cấm quân tiến lên lột bỏ mũ quan trên đầu mình.
Hắn bị hai tên lính lực lưỡng thô bạo xách nách, kéo lê lết rời khỏi đại điện như một con ch.ó c.h.ế.t.
Trong thâm tâm hắn lúc này chỉ còn lại một sự tuyệt vọng đen tối: Lục gia, hoàn toàn xong rồi.
Địa vị, danh tiếng, quyền lực bấy lâu nay hắn dùng mọi thủ đoạn đê hèn để giành lấy, giờ đây tan biến như một giấc mộng nam kha.
Cùng lúc đó, đoàn xe của Cấm quân rầm rộ lên đường, sát khí đằng đằng tiến thẳng về phía cổng chính của Lục phủ.
Khi giông bão quét qua san phẳng tất cả, kẻ châm ngòi lại là kẻ bình yên nhất.
Buổi chiều, chính viện Lục phủ vang lên những tiếng khóc lóc, la hét thất thanh của đám gia nhân đang hỗn loạn chạy trốn.
Thanh Chi hớt hải từ bên ngoài chạy xồng xộc vào phòng, mặt mày cắt không còn giọt m.á.u, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên vì phấn khích.
Nàng ta khóa c.h.ặ.t cửa phòng, chạy đến quỳ rạp dưới chân tôi, giọng nói run rẩy vì xúc động: "Phu nhân! Đại nhân... không, tra nam kia đã bị bắt giam vào ngục Đại Lý Tự ngay trên triều rồi! Cấm quân đang bao vây bên ngoài để dán giấy niêm phong toàn bộ phủ!"
Tôi ngồi bên bàn trà, tay cầm chiếc chén sứ thanh nhã, thong thả rót một dòng nước trà xanh biếc, thần sắc không một chút gợn sóng.
Tôi khẽ nhấp một ngụm trà, ngước mắt nhìn Thanh Chi, giọng điệu bình thản đến lạ kỳ: "Chén canh bổ hằng ngày ta sắc, sáng nay hắn đã uống cạn chưa?"
Thanh Chi ngẩn người một giây rồi vội vã gật đầu: "Dạ uống rồi, nô tì tận mắt nhìn thấy đại nhân uống sạch trước khi lên kiệu đi chầu."
Khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt, vô cùng dịu dàng nhưng lại khiến người ta nổi gai ốc.
Bàn cờ giăng ra bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã đi đến những nước cờ thu quân tàn nhẫn và hoàn hảo nhất.
Tôi vẫn sẽ là người vợ chính thất vô tội, đáng thương bị trượng phu liên lụy trong mắt người đời, hoàn toàn đứng ngoài vòng xoáy tội lỗi này.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời kinh thành bằng một màu m.á.u thê lương.
Cánh cổng chính bằng gỗ lim to lớn của Lục phủ bị hai tên lính Cấm quân thô bạo đóng sầm lại, hai tờ giấy niêm phong màu trắng rực đan chéo vào nhau khóa c.h.ặ.t mọi lối đi.
Đám gia nhân, tỳ thiếp khóc lóc t.h.ả.m thiết, quỳ rạp kín cả khoảng sân gạch phía ngoài, không một ai dám ho he nửa lời.
Bên trong chiếc xe tù chật hẹp, tối tăm đang lăn bánh về phía ngục tối, Lục Diên Khanh uể oải dựa đầu vào thành gỗ gồ ghề.
Khóe môi hắn vẫn còn vệt m.á.u sẫm màu đã khô cứng lại, đôi mắt nhắm nghiền, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng những hơi thở yếu ớt.
Độc mãn tính trong người hắn vẫn đang âm thầm gặm nhấm chút sinh cơ cuối cùng của hắn mỗi giây mỗi phút trôi qua.
Hắn chua chát nhận ra, bản thân đã thực sự mất đi tất cả mọi thứ trên đời này.
Tại gian phòng khách của chính viện, tôi thong thả đứng dậy, bước đến bên cửa sổ rồi đưa tay khép c.h.ặ.t cánh cửa lại, ngăn cách mọi tiếng ồn ào khóc lóc bên ngoài.
Tôi nhìn vết sáp niêm phong đỏ rực ngoài cổng phủ qua khe cửa, khẽ thì thầm vào khoảng không tối tăm: "Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi."
"Món nợ m.á.u và sự phản bội của kiếp trước, ta sẽ bắt từng người các ngươi phải dùng mạng để trả lại cho bằng sạch."
Ngọn gió cuối chiều lạnh lẽo thổi qua, làm đứt sợi dây thừng buộc lá cờ đại mang họ Lục trước cổng phủ.
Lá cờ rách nát chậm rãi rơi xuống bùn lầy, bị vó ngựa của cấm quân giẫm lên nát vụn.
