Ôn Nhu Đao - Chương 12

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:03

CHƯƠNG 12: GIỜ CHẾT ĐÃ ĐIỂM

Lục phủ bị niêm phong, trong ngoài một mảnh tiêu điều.

Ở một gian phòng nhỏ hẻo lánh phía hậu viện, Lục Diên Khanh bị giam lỏng để chờ Đại Lý Tự thẩm tra. Hắn không còn là đại thần uy phong triều đình, mà chỉ là một kẻ tàn phế hơi thở thoi thóp.

Ba ngày ngắn ngủi trôi qua, độc mãn tính tích tụ bấy lâu đã hoàn toàn bùng phát.

Lục Diên Khanh nằm gầy guộc trên chiếc giường tre đơn sơ, sắc mặt vàng vọt như x.á.c c.h.ế.t. Hắn co rúm người, tiếng ho khan sù sụ vang lên liên tục từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, rồi đột ngột phun ra một ngụm m.á.u đen đỏ thẫm trên mép chăn.

Vị đại phu được Đại Lý Tự phái đến cẩn thận thu ngón tay khỏi cổ tay khẳng khiu của hắn, khẽ lắc đầu, quay sang nói với hai binh lính cấm quân canh cửa: "Khí huyết đã suy kiệt tận cùng, tâm hỏa công tâm do lo nghĩ quá độ, e là không qua nổi vài ngày."

Nói xong, vị đại phu thu dọn hòm t.h.u.ố.c, lẳng lặng rời đi theo đúng quy định quan phủ.

Lục Diên Khanh dùng chút sức tàn ngước mắt nhìn căn phòng trống rỗng xung quanh. Những bức thư họa đắt tiền, những kệ sách lim uy nghiêm trước đây của hắn đều đã biến mất, thay vào đó là bốn bức tường ẩm mốc.

Hắn cười t.h.ả.m một tiếng, khóe mắt chảy ra hai giọt lệ đục. Hắn từ vị trí đại thần được vạn người kính trọng, giờ đây lại cô độc trở thành một phạm nhân chờ ngày ra pháp trường.

Không một đại phu nào có thể tra ra độc d.ư.ợ.c trong cơ thể hắn. Bọn họ đều tin rằng hắn tự thiêu đốt sinh cơ của mình vì sợ hãi tội ác mưu phản.

Cánh cửa gỗ mục nát cạch một tiếng mở ra, hắt vào một vệt nắng chiều u ám.

Tôi bước qua ngạch cửa, Thanh Chi xách hộp thức ăn thong thả đi phía sau. Hai tên cấm quân canh giữ bên ngoài khẽ khom lưng hành lễ với tôi, rồi chu đáo khép cửa lại để nhường không gian riêng.

Lục Diên Khanh run rẩy chống tay ngồi dậy, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh lịch của tôi. Hắn khàn giọng, thanh âm như tiếng lá khô cọ sát: "Sơ Quy... Nàng... nàng vẫn còn chịu đến thăm ta sao?"

Tôi không vội trả lời, nhẹ nhàng ra hiệu cho Thanh Chi đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ.

Tôi tự tay mở nắp hộp, hương thơm quen thuộc lập tức lan tỏa trong không khí, lấp đầy căn phòng u tối.

Tôi thong thả rót một chén canh nóng hổi, nghi ngút khói thơm sang đĩa sứ, rồi mang đến tận bên giường cho hắn.

Lục Diên Khanh nhìn chén canh, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng run rẩy. Hắn nhìn khắp phủ ai nấy đều vội vã phủi sạch quan hệ để chạy trốn, duy chỉ có người thê t.ử chính thất này vẫn chu toàn, mang canh bổ đến cho hắn vào giờ phút lâm chung.

Tôi mỉm cười dịu dàng, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy vẻ ôn nhu của những ngày đầu xuất giá. Hắn hoàn toàn không nghi ngờ, chỉ cảm thấy một dòng nước ấm chạy qua cõi lòng hoang tàn.

Khi một kẻ sắp c.h.ế.t nhìn lại cuộc đời, họ thường hối hận vì một nước đi sai lầm ở ngã rẽ.

Lục Diên Khanh nhìn tôi thật lâu, bàn tay gầy trơ xương run rẩy bưng lấy chén canh, khẽ thốt ra một câu: "Sơ Quy, nếu... nếu năm đó ta chưa từng đưa Tuyết Nhu về phủ... liệu mọi chuyện của chúng ta ngày hôm nay có khác đi không?"

Hắn ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập sự hối hận muộn màng và khát vọng được nghe một lời an ủi từ tôi.

Tôi đứng yên bên giường, nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của hắn, khuôn mặt không chút biểu cảm hả hê.

Tôi hỏi ngược lại, giọng điệu nhàn nhạt: "Chàng thật sự nghĩ... bi kịch ngày hôm nay của chàng, chỉ mới bắt đầu từ cái ngày đưa Thịnh Tuyết Nhu về phủ thôi sao?"

Lục Diên Khanh ngẩn người, chén canh trên tay khẽ chao đảo, nước canh sóng sánh suýt đổ ra ngoài.

Hắn im lặng nhìn tôi, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoảng sợ vô hình.

Hắn đầu gối tay ấp với người thê t.ử này suốt mười năm trời, nhưng chưa bao giờ cảm thấy ánh mắt của nàng lại sâu thẳm, lạnh lẽo và xa lạ đến mức kinh hoàng như lúc này. Hắn chưa từng hiểu nàng.

Hắn không hề thú nhận tội phản quốc của gia tộc, hắn chỉ đang dùng sự hối hận về tình cảm để che đậy đi dã tâm quyền lực lớn nhất của mình.

Vỏ bọc dịu dàng một khi đã cởi bỏ, sự thật sẽ là lưỡi đao thấu xương.

Tôi chậm rãi đứng thẳng người lên, hai tay chắp lại trước bụng, nhìn xuống cơ thể tàn phế đang thoi thóp trên giường của hắn.

Tôi dịu dàng nói, từng chữ rõ ràng vang vọng trong căn phòng lặng ngắt: "Chàng có biết... vì sao suốt thời gian qua, ta luôn đích thân sắc canh và bảo chàng phải uống hết khi còn nóng không?"

Lục Diên Khanh ngẩng đầu lên nhìn tôi, hơi thở dồn dập, linh cảm xấu trong n.g.ự.c ngày một lớn.

Tôi khẽ cong môi, nụ cười đẹp đẽ nhưng lạnh ngắt: "Bởi vì... trong chén canh hằng ngày chàng uống, có chứa thứ độc d.ư.ợ.c năm xưa chàng từng dùng để g.i.ế.c c.h.ế.t người khác."

"Choảng!"

Chén bát sứ trên tay Lục Diên Khanh rơi tuột xuống đất, vỡ tan tành thành trăm mảnh, nước canh đen đúa loang lổ trên nền đất ẩm mốc.

Hắn trợn trừng hai mắt, đồng t.ử co rụt lại hết cỡ, nhìn tôi như nhìn thấy quỷ dữ: "Nàng... nàng nói cái gì?"

Tôi bình thản bước lên một bước, giọng nói không chút gợn sóng oán hận: "Ta biết Thịnh Tuyết Nhu kiếp trước c.h.ế.t không phải vì u uất thành bệnh, mà do chính tay ngươi hạ độc mãn tính để diệt khẩu. Ta biết ngươi tiếp cận nàng ta ngay từ đầu chỉ vì phong thư cấu kết ngoại bang của Lục gia. Ta biết sau khi nàng ta c.h.ế.t, việc đầu tiên ngươi làm là phong tỏa Thanh Nguyệt Viện để lục soát di vật, rồi đổ hết mọi tội lỗi, tiếng ác lên đầu ta, biến ta thành kẻ c.h.ế.t thế trong đại lao."

Tôi ghé sát tai hắn, khẽ thì thầm: "Chàng hỏi ta nếu chưa từng đưa Tuyết Nhu về phủ thì mọi chuyện có khác đi không? Sai rồi. Sai từ cái ngày chàng quyết định vì quyền thế của Lục gia mà sẵn sàng g.i.ế.c người diệt khẩu, hãm hại thê t.ử của mình kìa."

Lục Diên Khanh há hốc miệng, toàn thân run rẩy dữ dội như cầy sấy.

Tôi không dùng từ "trùng sinh", nhưng từng tình tiết, từng hành vi tội lỗi thầm kín nhất của hắn ở kiếp trước được tôi vạch trần một cách rành mạch, khiến hắn hiểu rằng tôi biết tất cả.

Tôi không còn hận, trong lòng chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lùng đến đáng sợ.

Sự sụp đổ lớn nhất của một kẻ độc ác, là nhận ra mình đã thua bởi người mình luôn khinh thường.

Lục Diên Khanh thở dốc, hai tay bấu c.h.ặ.t vào mép giường tre đến mức các móng tay bật m.á.u.

Hắn nhìn những mảnh sứ vỡ dưới đất, rồi lại ngước lên nhìn khuôn mặt bình tản của tôi, môi run bần bật: "Là nàng... tất cả những chuyện này... đều do một tay nàng sắp đặt..."

Tôi đứng thẳng lưng, khẽ gật đầu, không một lời phủ nhận.

Lục Diên Khanh bỗng bật cười t.h.ả.m hại, tiếng cười khàn đặc xen lẫn tiếng ho ra m.á.u đen. Hai hàng nước mắt đục ngầu lần đầu tiên trong cuộc đời kiêu ngạo của hắn lăn dài trên đôi gò má hóp sâu.

Hắn ôm n.g.ự.c, đau đớn lẩm bẩm: "Ta... ta thua rồi... Ta thật sự thua rồi..."

Hắn thua không phải vì chén độc d.ư.ợ.c mãn tính ngấm vào lục phủ ngũ tạng ngày hôm nay.

Mà hắn đã thua ngay từ khoảnh khắc hắn tự phụ, tự coi mình là thánh nhân nắm giữ ván cờ, và luôn dùng ánh mắt xem thường, coi rẻ sự thông minh của Thịnh Sơ Quy tôi suốt cả hai kiếp người.

Hắn không điên loạn gào thét, cũng không nhục nhã mở miệng van xin tôi cứu mạng.

Trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn lúc này, chỉ còn lại một sự tuyệt vọng đen tối, vô vọng và vạn kiếp bất phục.

Nợ m.á.u của hai kiếp, đến giờ phút này chính thức được hoàn trả sòng phẳng.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực khung cửa sổ nhỏ của gian phòng.

Độc tính trong người Lục Diên Khanh đã phát tác đến đỉnh điểm, hắn đau đớn oằn mình trên giường, tiếng ho sốt dồn dập, m.á.u tươi từ miệng phun ra không ngớt ướt đẫm cả vạt áo trong.

Hắn cố gắng vươn một bàn tay gầy trơ xương, run rẩy về phía tôi, muốn chạm vào vạt áo của tôi lần cuối.

Nhưng tôi đứng yên tại chỗ, lạnh lùng lùi lại một bước, khiến bàn tay hắn hụt hẫng rơi thịch xuống cạnh giường, không thể chạm tới dù chỉ là một sợi chỉ nhỏ trên người tôi.

Hơi thở của hắn ngày càng đứt quãng, yếu ớt như ngọn đèn dầu cạn bấc trước gió lớn.

Trước khi đôi mắt hoàn toàn nhắm lại, hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, mấp máy môi thốt ra hai chữ khàn đặc: "Xin lỗi..."

Tôi lặng lẽ đứng nhìn hắn, khuôn mặt bình thản như mặt nước hồ mùa thu, không đáp lại dù chỉ một lời, cũng không tiến lên chạm vào thân xác của hắn.

Kiếp trước khi bị giam trong ngục tối lạnh giá chờ ngày c.h.ế.t oan khuất, tôi đã từng ngày ngày đêm đêm khao khát nghe được hai chữ xin lỗi này từ miệng hắn.

Nhưng đến ngày hôm nay, khi hắn quỳ gối xin tha và c.h.ế.t đi trước mặt tôi, hai chữ ấy đối với Thịnh Sơ Quy tôi đã hoàn toàn không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa rồi.

Sau vài nhịp thở yếu ớt cuối cùng, cơ thể Lục Diên Khanh cứng đờ, đôi mắt mở trừng trừng đầy hối hận và tuyệt vọng chính thức tắt thở. Hắn c.h.ế.t vô cùng yên tĩnh, mang theo toàn bộ bí mật và tội lỗi phản quốc của đời mình xuống mồ sâu.

Ánh hoàng hôn hoàn toàn tắt hẳn, màn đêm sâu thẳm bao trùm khắp Lục phủ.

Hai tên cấm quân nghe động tĩnh bước vào phòng, kiểm tra hơi thở rồi cúi đầu xác nhận với tôi: "Phu nhân bớt đau lòng, phạm nhân đã c.h.ế.t vì bệnh rồi."

Tôi bình tĩnh đứng dậy, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại nếp gấp vạt áo cho ngay ngắn, thần sắc nhu mì thường ngày trở lại.

Tôi tự tay thu dọn hộp thức ăn, cầm lấy chiếc bát không, bước chân đều đặn, thong thả rời khỏi gian phòng nhỏ hẻo lánh mà không một lần ngoảnh đầu nhìn lại cái xác không hồn trên giường.

Ngoài sân, gió đêm thổi mạnh, ánh trăng lạnh lẽo phủ lên tấm biển lớn thêu chữ "Lục phủ" đã bị hai tờ giấy niêm phong trắng xóa khóa c.h.ặ.t ngoài cổng chính.

Tôi đứng dưới gốc mai già, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, khẽ khép mắt lại hít một hơi thật sâu.

Kiếp trước, Thịnh Sơ Quy ta c.h.ế.t t.h.ả.m trong oan khuất, danh tiếng thối nát, vạn kiếp bất phục.

Kiếp này sống lại, kẻ nợ ta mạng sống, nợ ta huyết nhục, cuối cùng cũng đã phải tự tay trả lại đầy đủ không thiếu một xu.

Chiếc bẫy dành cho Lục Diên Khanh đã hoàn hảo khép lại, mở đường cho bước đi cuối cùng để quét sạch đóa bạch liên hoa ở Thanh Nguyệt Viện và bảo vệ tương lai của bản thân.

Ngọn gió đêm cuối cùng thổi qua hành lang, lá cờ mang họ Lục treo trước cổng phủ rách nát chậm rãi rơi rụng xuống vũng bùn lầy sâu hoắm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 13: Chương 12 | MonkeyD