Ôn Nhu Đao - Chương 13
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:03
CHƯƠNG 13: BỨC THƯ TUYỆT MỆNH GIẢ – ĐÒN CHÍ MẠNG SAU CÁI CHẾT
Một người sống có thể trăm phương ngàn kế biện minh cho bản thân.
Nhưng một người đã c.h.ế.t, sẽ phải để mặc cho người đời định nghĩa cuộc đời mình.
Sáng hôm sau, chính viện Lục phủ phủ một lớp không khí âm u, ngột ngạt.
Thanh Chi hớt hải từ bên ngoài bước vào, hơi thở dồn dập, thấp giọng báo tin: "Phu nhân, các quan sai của Đại Lý Tự đã mang thêm niêm phong đến. Bọn họ đang khóa c.h.ặ.t toàn bộ thư phòng của đại nhân để kiểm tra tận gốc."
Tôi không chút bất ngờ, thần sắc bình thản tiến lại gần kệ sách gỗ lim, chậm rãi mở ra một chiếc hộp nhỏ bằng đồng khảm hoa văn chìm.
Bên trong rương là hàng xấp bản chép tay công văn cũ, những tờ nháp nghị triều mang nét chữ cứng cáp, sắc nhọn quen thuộc của Lục Diên Khanh.
Thanh Chi ghé mắt nhìn vào, gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ: "Phu nhân, người giữ những thứ này từ bao giờ?"
Tôi lướt ngón tay thon dài qua những trang giấy ố vàng, khẽ mỉm cười nhạt: "Những năm qua, mỗi khi chàng bận rộn việc triều chính đến mức kiệt sức, ta đều ngồi bên cạnh âm thầm giúp chàng chép lại các bản nháp thô."
Tôi thong thả lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một phong thư đã chuẩn bị sẵn từ đêm trước, nhẹ nhàng đặt cạnh những bức thư tay thật của Lục Diên Khanh.
Hai nét chữ rồng bay phượng múa đặt cạnh nhau, từ khoảng cách nét b.út, độ đậm nhạt của mực cho đến thói quen móc câu ở đuôi chữ, gần như không có một chút điểm khác biệt nào.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Thịnh Sơ Quy tôi là một chính thất hiền thê dịu dàng, cam chịu và cung kính phục tùng phu quân.
Nhưng không một ai biết được rằng, tôi hiểu rõ từng thói quen, từng hơi thở và nét b.út của Lục Diên Khanh còn hơn cả chính bản thân hắn.
Tôi đặt phong thư vào tay Thanh Chi, ánh mắt lạnh lẽo: "Đi thôi, đến lúc giao lại chìa khóa rồi."
Muốn đưa một bằng chứng giả vào sổ án, cách tốt nhất là để quan sai tự mình tìm thấy nó.
Giữa trưa, ánh nắng gắt gỏng chiếu xuống khoảng sân đầy lính canh của thư phòng đã bị dán giấy niêm phong kín mít.
Tôi dẫn theo Thanh Chi bước đến trước mặt vị quan sai của Đại Lý Tự đang phụ trách việc khám xét, thái độ cung kính, nhu mì.
Tôi dâng lên một chùm chìa khóa đồng và vài cuốn sổ sách nội viện, giọng điệu đượm vẻ u sầu, nhỏ nhẹ: "Thưa đại nhân, đây là toàn bộ sổ sách chi tiêu và chìa khóa nội kho còn lại của Lục phủ, thiếp thân xin bàn giao lại đầy đủ để phục vụ việc điều tra."
Vị quan sai gật đầu nhận lấy, sắc mặt có chút dịu đi trước sự hợp tác chu đáo của vị chính thất phu nhân đáng thương này.
Tôi khẽ quay đầu nhìn vào bên trong thư phòng hỗn loạn, lờ đi ánh mắt tò mò của đám gia nhân đứng xa xa, rồi làm như sực nhớ ra điều gì, lên tiếng nhắc nhở: "Phu quân tôi lúc sinh thời có thói quen cẩn trọng, chàng có thiết kế một ngăn kéo bí mật nằm khuất dưới gầm thư án chính. Ta nghĩ, các vị đại nhân nên kiểm tra kỹ nơi đó, tránh bỏ sót tài liệu quan trọng của triều đình."
Vị quan sai nghe vậy lập tức nhướng mày, ra hiệu cho hai thuộc hạ tiến vào trong lật tung chiếc bàn làm việc gỗ lim lớn lên.
"Cạch!" Một tiếng động thanh thúy vang lên từ thớ gỗ.
Một ngăn kéo ẩn rất nhỏ nằm sâu dưới gầm bàn bị bật tung ra trước sự kinh ngạc của đám lính canh.
Bên trong ngăn kéo chỉ đặt vẻn vẹn vài quyển sổ tay vụn vặt và một phong thư dày thô ráp được niêm phong bằng sáp đỏ cứng ngắc.
Ngoài bì thư chỉ viết đúng bốn chữ bằng nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc của chủ nhân Lục phủ: "Gửi người ở lại."
Vị quan sai của Đại Lý Tự mắt sáng lên, lập tức cẩn thận cầm phong thư bỏ vào hộp gỗ chuyên dụng rồi niêm phong nghiêm ngặt: "Tìm thấy mật thư của phạm nhân! Lập tức mang về Đại Lý Tự dâng lên tông chủ!"
Tôi cúi đầu, che đi nụ cười lạnh lẽo đang lan dần trên khóe môi.
Từ giờ trở đi, ván cờ này không cần Thịnh Sơ Quy tôi phải tốn công mở miệng nói thêm bất cứ lời nào nữa rồi.
Khi một bản án từ trên trời giáng xuống đầu người c.h.ế.t, nó sẽ trở thành chân tướng sắt đá của cả thiên hạ.
Đại Lý Tự, buổi chiều muộn không khí trang nghiêm, ngột ngạt.
Đại Lý Tự khanh và Đô Ngự sử cùng vài vị quan viên cấp cao của bộ Hình ngồi vây quanh chiếc bàn dài, trên bàn là hàng loạt công văn cũ của Lục Diên Khanh dùng để đối chiếu.
Sau hơn một canh giờ soi xét kỹ lưỡng từng nét b.út, từng dấu ấn sáp, Đại Lý Tự khanh vuốt râu, khẳng định chắc nịch: "Nét chữ, loại giấy mực và cả thói quen đóng sáp hoàn toàn trùng khớp với thủ b.út của Lục Diên Khanh, không có nửa điểm bất thường. Đây chính là thư tuyệt mệnh của hắn."
Lá thư được chính tay Đô Ngự sử dùng d.a.o nhỏ rọc mở, nội dung bên trong lập tức được phơi bày trước ánh mắt kinh ngạc của các vị đại thần.
Từng dòng chữ viết rành mạch, thấm đẫm sự tuyệt vọng và nhục nhã:
"Ta mang trọng tội với triều đình, tội lớn khó dung, tự biết hoạn lộ đã đứt. Nhưng ta càng mang tội nặng nề hơn với người thê t.ử kết tóc Thịnh Sơ Quy. Một niệm sai lầm, làm khổ hai nữ t.ử. Đến hôm nay thân bại danh liệt, ta không còn mặt mũi nào sống tiếp trên đời này. Chỉ mong sau khi ta c.h.ế.t, triều đình quang minh chính đại đừng làm khó Thịnh Sơ Quy, nàng hoàn toàn vô tội. Mọi sai lầm tày trời của ta, đều bắt nguồn từ thứ tình riêng tội lỗi, mù quáng ta dành cho góa phụ Thịnh Tuyết Nhu."
Toàn bộ đại điện Đại Lý Tự bỗng chốc lặng ngắt như tờ, không một ai thốt lên lời.
Bức thư tuyệt mệnh giả do tôi viết không hề dại dột thú nhận tội danh phản quốc cấu kết ngoại bang của Lục gia, vì điều đó sẽ làm giảm tính chân thực của một lá thư để lại chốn nội viện.
Hắn chỉ thừa nhận mình có tội với triều đình, có lỗi với thê t.ử, và cay đắng thú nhận mọi sự điên loạn, sa sút dẫn đến cái c.h.ế.t đột ngột của mình là vì thứ tình cảm ám muội với Thịnh Tuyết Nhu.
Hiệu ứng kinh hoàng mà bức thư tạo ra trong giới quan trường lớn hơn gấp trăm lần một bản cáo trạng khô khan của quan phủ.
Miệng đời là thứ v.ũ k.h.í vô hình, có thể chôn vùi một con người xuống vũng bùn ô nhục vạn kiếp.
Chỉ trong vòng một buổi chiều ngắn ngủi, nội dung bức thư tuyệt mệnh của Lục Diên Khanh đã theo chân đám sai vặt truyền khắp các ngõ ngách kinh thành.
Tại quán trà lớn gần Hàn Lâm Viện, người nghe chật kín cả sảnh, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt.
Một tiểu thương đập mạnh tay xuống bàn, mắng lớn: "Đúng là đồ cặn bã kẻ cắp gặp bà già! Đã cưới được đại tiểu thư Thịnh gia hiền lương, giàu có, vậy mà vẫn vì một con góa phụ lẳng lơ mà tự tay hủy hoại toàn bộ tiền đồ, hoạn lộ của bản thân!"
Một vị lão niên ngồi bên cạnh thở dài, lắc đầu cười nhạo đầy khinh bỉ: "Nói cái gì mà quân t.ử thanh cao, chính trực suốt bao nhiêu năm qua. Hóa ra đến cuối đời lại c.h.ế.t nhục nhã vì thứ tình cảm l.o.ạ.n l.u.â.n, ám muội với em vợ góa chồng. Thật là nực cười!"
Người khác lại chắp tay hướng về phía chính viện Lục phủ, giọng đầy vẻ thương cảm, bênh vực: "Lục phu nhân thật là quá đáng thương, chịu đựng ấm ức bấy lâu nay vì giữ thể diện cho chồng, đến cuối cùng vẫn được hắn cầu xin triều đình bảo vệ. Đúng là bậc thục nữ chính thất hiền đức hiếm có."
Danh tiếng "quân t.ử hoàn hảo", thanh bạch mà Lục Diên Khanh dùng cả đời, dùng mạng sống và sự tàn nhẫn để dựng xây, giờ đây hoàn toàn tan thành mây khói dưới chân thiên hạ.
Không một lời bênh vực, không một sự thương hại nào dành cho hắn. Dư luận kinh thành nghiêng hoàn toàn về phía tôi, biến tôi thành người phụ nữ nghĩa tình, đáng thương nhất.
Kẻ từng nghĩ mình nắm chắc phần thắng, bỗng chốc nhận ra mình đang đứng trước bờ vực sâu vạn trượng.
Chiều tối muộn, Thanh Nguyệt Viện tối tăm, lạnh lẽo vì hạ nhân đã trốn chạy gần hết.
Thịnh Tuyết Nhu ngồi bó gối trong góc phòng, nha hoàn thân cận hớt hải chạy vào, tay cầm một bản sao bức thư tuyệt mệnh mua được từ quán trà ngoài phố.
"Tiểu thư... Đại nhân... đại nhân trước khi c.h.ế.t đã để lại cái này." Nha hoàn run rẩy dâng tờ giấy tuyên thành lên.
Thịnh Tuyết Nhu giật phắt lấy bản sao bức thư, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ, hai bàn tay lập tức run lên bần bật như cầy sấy.
Nàng ta không tin vào mắt mình, gương mặt vặn vẹo vì kinh hoàng, liên tục lắc đầu nguầy nguậy: "Không thể nào... Không thể như thế được! Biểu ca làm sao có thể viết ra những lời này? Huynh ấy rõ ràng là muốn..."
Nhưng càng đọc kỹ, nàng ta càng phát hiện ra tất cả mọi từ ngữ, mọi tội lỗi biến chất trong thư đều đang biến nàng ta thành con quỷ lẳng lơ, đóa hồng nhan họa thủy bức t.ử tình lang.
Nàng ta bước ra đến cửa viện, nhìn thấy mấy tên lính cấm quân canh giữ và vài bà t.ử nội viện đang đứng chỉ trỏ về phía phòng mình, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và ghê tởm rõ rệt.
Thịnh Tuyết Nhu đổ sụp xuống nền đất, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại không thở nổi, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức rớm m.á.u.
Nàng ta trước đó vẫn tự phụ tưởng rằng mình đã đi trước một bước, giao chứng cứ phản quốc cho Đô Sát Viện để tự cứu mạng và đẩy Lục Diên Khanh vào chỗ c.h.ế.t.
Nàng ta không bao giờ ngờ được, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, cái c.h.ế.t của hắn cộng với lá thư tuyệt mệnh c.h.ế.t tiệt này đã đẩy nàng ta thành đối tượng bị cả kinh thành căm ghét, phỉ nhổ.
Nàng ta hoàn toàn tin bức thư là lời tuyệt mệnh thật của Lục Diên Khanh trước khi c.h.ế.t vì u uất, hoàn toàn không một chút nghi ngờ về sự hiện diện của Thịnh Sơ Quy tôi.
Khi nước cờ cuối cùng đã hạ, người đ.á.n.h cờ chỉ cần thong thả thu quân về túi.
Đêm đã về khuya, chính viện Lục phủ yên ắng vô cùng, chỉ có ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ánh sáng ôn hòa.
Thanh Chi đứng bên cạnh giúp tôi thu dọn những cuốn sổ sách cuối cùng của Lục gia, nhìn khuôn mặt bình thản của tôi, bỗng hỏi nhỏ: "Phu nhân... Toàn kinh thành đều đang c.h.ử.i rủa tra nam và con ả trà xanh kia vô cùng t.h.ả.m hại. Người... người không cảm thấy hả dạ sao?"
Tôi ngước mắt nhìn ngọn nến đang cháy lụi dần, giọng nói nhàn nhạt không chút gợn sóng đắc thắng: "Một con người bằng xương bằng thịt c.h.ế.t đi, chuyện đó không có gì đáng sợ cả."
Tôi đứng dậy, bước lại gần cửa sổ nhìn ra bóng đêm dày đặc: "Thứ đáng sợ nhất trên đời này, là bắt hắn phải c.h.ế.t trong sự nhục nhã, và bắt cả thiên hạ phải nhớ đến hắn bằng chính cái bộ mặt thối nát, đê hèn mà cả đời hắn sợ hãi bị người ta nhìn thấy nhất."
Kiếp trước, Lục Diên Khanh dùng những lời vu khống bẩn thỉu, dùng miệng đời chốn kinh thành để bức t.ử tôi trong đại lao tăm tối, khiến tôi mang danh ác phụ lòng dạ hẹp hòi.
Kiếp này sống lại, Thịnh Sơ Quy ta dùng chính cái thói quen viết lách, dùng chính lời nói giả tạo của hắn để chôn vùi toàn bộ dòng tộc và danh dự của hắn sâu dưới ba thước đất bẩn thỉu.
Tôi thong thả quay lại bàn, khép quyển sổ hồi môn của mình lại, rồi đưa tay thổi tắt ngọn nến duy nhất trong phòng.
Mọi đường lui của Thịnh Tuyết Nhu đã hoàn toàn khép c.h.ặ.t, triều đình sẽ sớm định đoạt số phận của một kẻ đồng phạm mưu phản theo đúng hướng dư luận. Việc tiếp theo tôi cần làm, là thu hồi lại toàn bộ của hồi môn khổng lồ của Thịnh gia và bước ra khỏi cái phủ thối nát này một cách quang minh chính đại.
Tôi không cười lớn, cũng không tỏ vẻ kiêu ngạo, tinh thần bình thản như vừa hoàn thành xong một công việc hằng ngày phải làm mà thôi.
Màn đêm buông xuống dày đặc, nuốt chửng toàn bộ không gian tiêu điều của Lục phủ.
Khắp các ngõ ngách, các quán trà thâu đêm của kinh thành vẫn còn văng vẳng tiếng bàn tán xôn xao, cười nhạo về bức thư tuyệt mệnh đầy nhục nhã của Lục đại nhân.
