Ôn Nhu Đao - Chương 14

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:03

Có người thở dài tiếc nuối cho một tài hoa, có người cười khinh bỉ, có người mắng nhiếc thậm tệ.

Nhưng tuyệt nhiên, kể từ đêm nay trở đi, không còn một ai trên đời này gọi cái tên Lục Diên Khanh bằng hai chữ "quân t.ử" đầy kính trọng nữa rồi.

Tại chính viện, tôi đẩy nhẹ cánh cửa sổ gỗ ra, đón làn gió đêm đầu hạ thổi qua mát rượi. Một cánh hoa mai muộn mằn rơi xuống lòng bàn tay tôi, rồi bị gió thổi bay mất hút vào khoảng sân tối đen.

Tôi nhìn về hướng Thanh Nguyệt Viện đã tắt đèn từ lâu, nơi Thịnh Tuyết Nhu đang sống trong nỗi sợ hãi tột cùng, khẽ thì thầm: "Lục Diên Khanh, ngươi kiếp trước từng nói với ta, miệng đời chính là thứ đáng sợ nhất trên thế gian này."

Khóe môi tôi cong lên một độ cong lạnh ngắt như băng tuyết: "Hôm nay, Thịnh Sơ Quy ta xin trả lại nguyên vẹn vạn kiếp bất phục này cho các ngươi."

Ánh trăng lạnh lẽo, tàn nhẫn lặng lẽ phủ xuống những mái ngói cong v.út của phủ nhà họ Lục đã thành tàn tro.

Một con người có thể kết thúc mạng sống chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, nhưng danh tiếng thối nát gánh chịu sau cái c.h.ế.t, có khi phải mất cả đời, cả dòng họ cũng vĩnh viễn không cách nào cứu vãn nổi nữa rồi.

CHƯƠNG 14: THIÊN HẠ CƯỜI CHÊ, GIEO GIÓ GẶT BÃO

Khi một người sống đã đ.á.n.h mất tư cách giải thích, tiếng c.h.ử.i rủa của thế gian sẽ là bản án định đoạt số phận của họ.

Buổi sáng, khắp các quán trà, t.ửu lâu và chợ lớn trong kinh thành náo nhiệt hẳn lên.

Người kể chuyện đập mạnh thước gỗ xuống bàn, đem toàn bộ nội dung bức thư tuyệt mệnh của Lục Diên Khanh ra kể lại một cách sống động.

Dân chúng vây quanh xôn xao bàn tán, tiếng c.h.ử.i bới, tiếng tặc lưỡi vang lên khắp nơi không ngớt.

Có người thở dài tiếc nuối cho Thịnh Sơ Quy, có người tức giận mắng nhiếc Lục Diên Khanh phụ bạc hiền thê.

Nhưng cái tên bị người ta nhắc đến nhiều nhất, căm ghét nhất lúc này chính là Thịnh Tuyết Nhu.

"Chính người phụ nữ đó đã làm tan nát một gia đình đang êm ấm." Một vị phu nhân quyền quý hừ lạnh, đặt mạnh chén trà.

Thương nhân bên cạnh lắc đầu khinh bỉ: "Nếu không có con ả góa phụ lẳng lơ kia lôi kéo, Lục gia làm sao đến nông nỗi bại hoại danh tiếng thế này."

Đám đông đồng thanh phụ họa, lời lẽ vô cùng cay nghiệt: "Đúng là thứ hồng nhan họa thủy, khắc c.h.ế.t phu quân trước rồi lại quay về báo hại tình lang."

Áp lực của dư luận giống như một cơn bão lớn, càn quét qua khắp các ngõ ngách kinh thành, không ai có thể ngăn cản.

Mọi mũi dùi đều chĩa thẳng vào một cái tên, còn Thịnh Sơ Quy hoàn toàn nhận được sự thương cảm, tôn kính của toàn bộ người đời.

Bức tường cao của Thanh Nguyệt Viện giờ đây không còn là nơi trú ẩn, mà là một chiếc l.ồ.ng giam cô độc.

Buổi trưa, không khí trong viện lặng ngắt như tờ, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Thịnh Tuyết Nhu bước nhanh ra phía cổng viện, định tìm cách ra ngoài nghe ngóng tin tức của Lục Diên Khanh.

"Cạch!"

Hai thanh giáo dài của binh lính cấm quân canh giữ lập tức đan chéo vào nhau, chặn đứng đường đi của nàng ta.

Người đưa cơm đứng bên cạnh đặt vội chiếc giỏ tre xuống đất, cúi gầm mặt không dám nhìn thẳng vào mắt nàng ta, rồi nhanh ch.óng lùi lại.

Nha hoàn thân cận chạy từ ngoài sân vào, sắc mặt xám ngoét, giọng run rẩy: "Tiểu thư... ngoài phố loạn lắm rồi, có người còn lén ném rau thối và đất cát vào cổng phủ chúng ta."

Thịnh Tuyết Nhu đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, bàn tay siết c.h.ặ.t tà áo tang, toàn thân run cầm cập.

Lần đầu tiên trong cuộc đời tự phụ của mình, nàng ta hiểu được cảm giác bị cả thiên hạ chỉ trích, phỉ nhổ nhục nhã là như thế nào.

Kiếp trước nàng ta gieo rắc tiếng ác cho người khác, kiếp này toàn bộ nỗi đau đớn ấy dội ngược lại không thiếu một ly.

Nàng ta từng cho rằng chỉ cần có sự che chở, nuông chiều của Lục Diên Khanh thì bản thân sẽ vĩnh viễn được hưởng vinh hoa phú quý.

Nhưng bây giờ, Lục Diên Khanh đã c.h.ế.t, chỗ dựa lớn nhất của nàng ta đã biến thành tro bụi, không còn ai đứng ra chắn gió che mưa cho nàng ta nữa rồi.

Nàng ta không điên cuồng gào thét, cơ thể chậm rãi quỵ xuống nền đất, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.

Vương pháp triều đình không có sự dung thứ cho những kẻ mưu toan trục lợi trên đại án.

Kim Loan Điện, buổi chiều muộn không khí trang nghiêm, áp lực đè nặng.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, nghe Đại Lý Tự khanh dâng sớ báo cáo kết quả điều tra bước đầu về góa phụ Lục phủ.

Đại Lý Tự khanh dõng dạc tâu: "Khởi bẩm bệ hạ, tội trạng của Thịnh Tuyết Nhu đã rõ ràng, nàng ta từng cất giữ chứng cứ mật của Tần Dịch suốt nhiều năm không chịu trình báo lên quan phủ."

Đô Ngự sử bước lên tiếp lời, giọng đanh thép: "Không chỉ có vậy, nàng ta còn dùng chính cái bí mật phản quốc ấy để làm điều kiện mặc cả, ép buộc Lục Diên Khanh phải đáp ứng tư lợi riêng chốn nội viện."

Dù cuối cùng nàng ta là người chủ động đem chứng cứ dâng nộp cho Đô Sát Viện, nhưng hành vi giấu giếm và tống tiền trước đó hoàn toàn không thể xóa bỏ trách nhiệm liên đới trong đại án mưu phản.

Hoàng đế nghe xong sắc mặt đại biến, đập mạnh tay xuống bàn, thanh âm vang dội khắp đại điện.

"Tội c.h.ế.t được miễn, tội sống khó tha!" Hoàng đế trầm giọng tuyên phán, lời nói sắc bén như đao. "Trục xuất Thịnh Tuyết Nhu khỏi kinh thành, lưu đày biên ải, vĩnh viễn không được hồi kinh!"

Các đại thần đồng loạt quỳ sụp xuống: "Bệ hạ anh minh!"

Thánh chỉ ban xuống, nhanh ch.óng được chuyển đến phòng giam của Thanh Nguyệt Viện để thi hành ngay lập tức.

Thịnh Tuyết Nhu trong khoảnh khắc nghe xong lời tuyên án của thiên t.ử, hai mắt trợn trừng, toàn thân vô lực ngã nhào ra đất.

Nàng ta hoàn toàn tuyệt vọng, mọi ảo tưởng về một cuộc sống phú quý tột đỉnh bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh, mở ra con đường đày ải đầy tăm tối phía trước.

Danh tiếng của một đại gia tộc lâu đời, tuyệt đối không thể bị hoen ố bởi một kẻ tội đồ.

Chiều tối, đại sảnh Thịnh phủ, ánh nến lung linh hắt bóng ba con người.

Thịnh lão gia ngồi ở vị trí chủ tọa, tay cầm bản sao thánh chỉ của triều đình vừa gửi tới, khuôn mặt già nua trầm tư, im lặng rất lâu không nói một lời.

Thịnh phu nhân ngồi bên cạnh, khăn tay đẫm nước mắt, khóc nấc lên từng hồi vì tủi nhục.

Tôi ngồi ở chiếc ghế phía dưới, khẽ cúi đầu, thần sắc bình thản, không một lời oán thán, cũng không một nét vui mừng hân hoan.

Thịnh lão gia hít một hơi thật sâu, đặt cạch bản thánh chỉ xuống bàn, giọng nói vô cùng kiên quyết và lạnh lùng: "Từ hôm nay trở đi, Thịnh gia chúng ta lập tức xóa tên, cắt đứt tình thân, không còn người nào tên là Thịnh Tuyết Nhu nữa."

Thịnh phu nhân nghe xong dù đau lòng khóc lớn hơn, nhưng nhìn vào đại cục danh dự của gia tộc, bà cũng không hé môi phản đối nửa lời.

Thịnh gia tự mình đưa ra quyết định từ mặt góa phụ tội lỗi kia để bảo vệ gia môn, hoàn toàn đứng về phía tôi.

Tôi không hề mở miệng bỏ đá xuống giếng, cũng không đưa ra bất kỳ lời ép buộc nào đối với phụ mẫu.

Kiếp trước, chính Thịnh Sơ Quy tôi mới là người bị gia đình hiểu lầm, bị từ mặt và bỏ mặc c.h.ế.t t.h.ả.m khốc trong đại lao tăm tối mà không ai thương xót.

Kiếp này sống lại, mọi trật tự, mọi danh dự cuối cùng đã trở về đúng vị trí chính nghĩa vốn có của nó.

Con đường rời kinh thành hôm nay, không có kiệu hoa rước đón, chỉ có xe tù chật hẹp.

Sáng sớm hôm sau, sương mù bao phủ khắp cổng thành lớn của kinh kỳ.

Thịnh Tuyết Nhu mặc một bộ y phục tù nhân màu xám tro rách nát, hai tay bị xích sắt khóa c.h.ặ.t, bị quan sai thô bạo áp giải bước lên chiếc xe ngựa cũ kỹ bọc lưới sắt.

Hai bên đường, người dân kinh thành và các tiểu thương đứng xem chật như nêm cối, ai nấy đều chỉ trỏ đầy khinh bỉ.

Không một ánh mắt thương hại, không một lời tiễn biệt nghĩa tình nào dành cho nàng ta.

"Bộp!"

Một đứa trẻ từ trong đám đông bỗng ném một hòn đá nhỏ vào bánh xe tù, phát ra tiếng động khô khốc, kèm theo tiếng c.h.ử.i rủa của đám người xung quanh.

Thịnh Tuyết Nhu cúi gầm mặt xuống gối, mái tóc rối bời che khuất khuôn mặt nhợt nhạt, không còn lấy một chút sức lực hay dũng khí để ngẩng đầu lên phản kháng.

Nàng ta nhìn xiềng xích trên tay, ký ức ngày đầu tiên bước chân vào cổng lớn Lục phủ bỗng hiện về rõ mồn một trong tâm trí.

Khi ấy, nàng ta cài trâm ngọc, mặc đồ đẹp, đầy tự phụ nghĩ rằng bản thân mình từ nay sẽ đổi đời, bước lên đỉnh cao danh vọng.

Nàng ta không bao giờ ngờ được, cái ngày ấy thực chất lại chính là điểm khởi đầu của một chuyến đi thẳng xuống địa ngục vạn kiếp bất phục ngày hôm nay.

Tôi không hề xuất hiện tại hiện trường, cũng không có thêm tình tiết đ.á.n.h đập nhục nhã nào diễn ra, xe tù lặng lẽ lăn bánh rời khỏi cổng thành trong tiếng phỉ nhổ của người đời.

Nhân quả chốn hồng trần, gieo gió ắt sẽ phải gặt bão.

Tầng cao nhất của t.ửu lâu thuộc quyền sở hữu của Thịnh gia, gió xuân thổi qua hành lang mát rượi.

Tôi ngồi bên bàn tròn, thong thả nhấp một ngụm trà xanh, ánh mắt bình thản nhìn theo đoàn xe tù đang nhỏ dần phía cuối con đường ngoài cổng thành xa xa.

Thanh Chi đứng bên cạnh che ô, nhìn bóng xe khuất dần, bỗng khẽ hỏi nhỏ: "Phu nhân, người... người có hận nàng ấy không?"

Tôi đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm vào mặt gỗ nghe thanh thúy, giọng nói nhàn nhạt: "Không hận."

Tôi nhìn rặng núi mờ mịt phía chân trời: "Ta không hận nàng ta, ta chỉ dùng danh nghĩa chính thất để trả lại nguyên vẹn tất cả những gì mà chính nàng ta đã tự tay gieo xuống từ kiếp trước mà thôi."

Bọn họ gieo mưu kế, gieo sự phản bội, thì phải gặt lấy sự hủy diệt và nhục nhã.

Gió xuân thổi mạnh, tà áo choàng của tôi khẽ bay, đoàn xe tù mang theo Thịnh Tuyết Nhu hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt chốn kinh kỳ, vĩnh viễn rời khỏi vũ đài này.

Tôi thu lại ánh mắt, trong lòng tràn ngập sự bình yên thanh thản chưa từng có kể từ ngày trùng sinh sống lại.

Tuyến báo thù dành cho hai kẻ phản bội đã hoàn toàn khép lại một cách hoàn hảo, từ nay về sau, Thịnh Sơ Quy tôi sẽ không còn phải sống vì hận thù của kiếp trước nữa rồi. Chặng đường tiếp theo, là lấy lại toàn bộ của hồi môn khổng lồ và ký đơn hòa ly để tự do tự tại.

Tôi không cười trên nỗi đau của kẻ khác, cũng không bộc lộ bất kỳ khoái cảm trả thù tầm thường nào, thần sắc thanh tĩnh như mặt nước hồ không gợn sóng.

Xe tù dần biến mất nơi cuối con đường đất bụi mù mịt ngoài quan ải.

Cánh cổng thành bằng gỗ kiên cố của kinh kỳ chậm rãi khép lại cạch một tiếng, ngăn cách hai thế giới.

Một đoạn nhân quả oán hận kéo dài suốt cả hai kiếp người, đến giờ phút này cuối cùng cũng đã chính thức kết thúc sòng phẳng.

Ở tầng cao nhất của t.ửu lâu Thịnh gia, tôi lặng lẽ buông tách trà đã nguội trong tay xuống mặt bàn.

Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trong vắt như gương sau cơn mưa lớn đầu hạ, khẽ thốt ra một câu.

"Đời người, làm việc gì cũng đừng bao giờ bước sai một bước." Giọng tôi nhẹ như gió thoảng. "Bởi vì có những bước đi sai lầm, đủ để người ta phải trả giá bằng cả một kiếp người nhục nhã."

Một cơn gió xuân mang theo những cánh hoa mai muộn mằn bay ngang qua hiên lầu, lướt qua tà áo tôi rồi bay thẳng lên trời cao.

Lần đầu tiên kể từ khi mở mắt trùng sinh sống lại đến nay, trong đôi mắt của Thịnh Sơ Quy tôi không còn một chút hận ý hay oán niệm nào nữa.

Chỉ còn lại sự bình yên, tự do và một cuộc đời mới huy hoàng đang chào đón phía trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 15: Chương 14 | MonkeyD