Ôn Nhu Đao - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:01
Thanh Chi bước nhẹ lại gần, giúp tôi khoác thêm một chiếc áo choàng, rồi nhỏ giọng hỏi, trong mắt đầy vẻ hoang mang: "Phu nhân, hôm nay người tổ chức tiệc lớn như vậy, nhưng rốt cuộc người gần như chẳng làm gì cả... Nô tì thực sự không hiểu."
Tôi nhìn ánh đèn l.ồ.ng thắp dọc hành lang đang dần tắt ngoài phủ, khẽ cười thành tiếng: "Ta không cần phải làm gì cả."
Tôi quay lại nhìn Thanh Chi, ánh mắt bình thản nhưng lạnh thấu xương: "Chỉ cần để bọn họ tự mình nhìn thấy là đủ."
Tôi bước lại gần bàn trang điểm, ngón tay lướt qua chiếc hộp son cũ: "Con người ta luôn tin vào những gì chính mắt mình chứng kiến hơn là bất kỳ lời giải thích nào của người khác."
Xa xa ngoài cổng phủ, tiếng bánh xe cuối cùng cũng đã hoàn toàn rời khỏi Lục phủ, biến mất vào màn đêm sâu thẳm.
Và theo vết bánh xe ấy, những lời đồn đại đầy ám muội cũng bắt đầu âm thầm lan khắp các ngõ ngách của kinh thành.
============================================
**CHƯƠNG 3: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG**
Tin đồn chốn quan trường luôn chạy nhanh hơn gió.
Buổi sáng, trước cổng Hàn Lâm Viện.
Màn sương sớm chưa tan hết, quan viên vừa tan buổi nghị sự đầu ngày chia thành từng tốp nhỏ đứng trò chuyện ngoài hành lang.
Lục Diên Khanh vừa bước xuống kiệu, còn chưa kịp chỉnh lại vạt áo quan phục đã thấy hai vị đồng liêu tiến về phía mình.
Một người cười lớn, chắp tay chào hỏi: "Lục đại nhân quả là người trọng tình nghĩa. Chuyện trong phủ mấy hôm nay ai cũng khen ngợi hết lời."
Người còn lại nhướng mày tiếp lời: "Đúng vậy. Đích thân phu nhân mở tiệc long trọng đón biểu cô nương, tấm lòng này thật hiếm có. Chỉ tiếc chúng ta không có phước phần được dự đại yến hôm ấy."
Hai người bọn họ cười vô cùng tự nhiên, dứt câu liền quay sang nói chuyện khác, không hề ẩn ý thêm nửa câu.
Lục Diên Khanh đứng chôn chân tại chỗ.
Gương mặt hắn vẫn giữ nguyên nụ cười quân t.ử ôn hòa, đáp vài lời khách sáo khiêm tốn rồi thong thả bước vào nha môn.
Nhưng ngay khi quay lưng đi, nụ cười trên môi hắn lập tức biến mất, sắc mặt trầm xuống như nước.
Bàn tay giấu trong ống tay áo quan phục siết c.h.ặ.t đến mức run lên.
Hắn hiểu rồi.
Tin tức về bữa tiệc đón góa phụ hôm qua đã truyền đến tận chốn quan trường. Đây không còn là chuyện vụn vặt chốn nội viện nữa.
Lục Diên Khanh lần đầu tiên cảm nhận được áp lực nặng nề từ những ánh mắt dò xét của dư luận.
Hắn hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải xử lý chuyện này khéo léo hơn, tuyệt đối không được để lời đồn thổi vô căn cứ lan rộng làm ảnh hưởng đến tiền đồ.
---
Muốn dập tắt lời đồn, cách tốt nhất là bất động.
Chiều muộn tan nha, Lục Diên Khanh ghé thăm Thanh Nguyệt Viện như thường lệ.
Thịnh Tuyết Nhu đang đứng bên khóm hoa mai góc sân, sắc mặt có chút nhợt nhạt, thần tình u sầu che giấu không nổi.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta giật mình quay lại, đôi mắt đã ầng ậng nước từ bao giờ.
"Biểu ca." Giọng nàng ta nhỏ như muỗi kêu.
Lục Diên Khanh bước tới gần, mày cau lại: "Sao vậy? Ai làm muội buồn?"
Thịnh Tuyết Nhu cúi đầu, hai tay xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn lụa trong tay, khóc nghẹn: "Muội... muội nghe hạ nhân ngoài cửa bàn tán chuyện tiệc rượu hôm qua. Người ta nói muội là góa phụ mà lại ở biệt viện xa hoa nhất, e là không hợp quy củ."
Nàng ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, giọng đầy tủi hờn: "Hay là... biểu ca nói với tỷ tỷ, chuyển muội sang một gian phòng nhỏ hẻo lánh hơn đi. Muội không muốn làm phiền hai người, càng không muốn bôi nhọ thanh danh của huynh."
"Không được." Lục Diên Khanh lập tức cắt ngang, giọng điệu kiên quyết.
Nếu bây giờ vội vàng chuyển viện, chẳng khác nào tự mình thừa nhận những lời đồn thổi ám muội ngoài kia là sự thật. Hơn nữa, danh tiếng che chở góa phụ nghèo khó của hắn sẽ biến thành kẻ chột dạ.
Nhìn dáng vẻ yếu ớt, săn sóc của Thịnh Tuyết Nhu, lòng nam nhân của hắn trỗi dậy một cảm giác thỏa mãn mãnh liệt. Hắn dịu giọng an ủi: "Muội cứ yên tâm ở lại đây."
Hắn vỗ nhẹ lên vai nàng ta: "Có ta ở đây, không ai dám đuổi muội. Đừng vì vài lời đàm tiếu vô tri của người ngoài mà tự làm mình tủi thân."
Thịnh Tuyết Nhu khẽ gật đầu, cúi mặt xuống che đi khóe môi đang từ từ cong lên.
Nàng ta biết, mình lại thắng thêm một bước.
Lục Diên Khanh tự trói mình bằng chính hình tượng quân t.ử thanh cao mà hắn hằng tôn thờ.
Thanh Nguyệt Viện vẫn được giữ nguyên, đồng nghĩa với việc lời đồn đại sẽ có thêm đất diễn để lan xa hơn nữa.
---
Trong khi hai kẻ kia bận giữ thể diện, tôi đang làm việc của mình.
Phòng quản gia của chính viện, ánh nến sáng rực.
Tôi ngồi phía sau án thư, nhàn nhạt nhìn người đại quản gia và các vị kế toán nội viện đang đứng run rẩy bên dưới.
"Mang toàn bộ sổ sách chi tiêu ba năm gần nhất của Lục phủ đến đây." Tôi gõ ngón tay lên bàn, ra lệnh.
Quản gia không dám chậm trễ, lập tức sai người ôm năm sáu hòm sổ sách nặng trịch vào phòng.
Tôi không nói một lời trách mắng, khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng, lật xem từng trang sổ, đối chiếu từng khoản chi.
Thanh Chi đứng bên cạnh mài mực, sắc mặt mỗi lúc một tái đi theo tiếng lật giấy của tôi.
Đúng như dự đoán, Lục phủ bề ngoài trông thanh liêm quý hiển, nhưng thực tế phần lớn sinh hoạt phí, chi tiêu lớn nhỏ trong ba năm qua đều âm thầm trích từ tài sản hồi môn khổng lồ của tôi.
Tiền bổng lộc triều đình của Lục Diên Khanh chỉ đủ để hắn giao tế bên ngoài và mua vài món đồ thư họa xa xỉ.
Tôi khép cuốn sổ cuối cùng lại, tiếng động thanh thúy vang lên trong phòng lặng ngắt.
Tôi nhìn quản gia, giọng điệu hết sức ôn hòa: "Sau này mọi khoản chi từ nội viện, bất kể lớn nhỏ, đều phải ghi rõ họ tên người nhận, mục đích sử dụng và phải có chữ ký phê chuẩn của ta."
Quản gia đổ mồ hôi hột, hơi do dự ngước lên: "Phu nhân, từ trước đến nay đại nhân cần xuất bạc đều..."
Tôi ngắt lời ông ta, ánh mắt lạnh lùng: "Quy củ rõ ràng thì mới không phụ lòng tin của lão gia khi giao phủ phu nhân cho ta. Hơn nữa, làm vậy cũng là để bảo vệ danh tiếng thanh bạch của Lục đại nhân, tránh việc hạ nhân làm càn mập mờ sổ sách."
Lời nói quang minh chính đại, đầy lý lẽ phụng công. Không một ai trong phòng có thể tìm ra lý do để phản đối.
Thịnh Sơ Quy tôi không cần đoạt quyền, ta chỉ lập lại quy củ của nội viện.
Từ giờ trở đi, từng đồng bạc, từng hạt gạo muốn rời khỏi kho của Lục phủ đều bắt buộc phải đi qua tay tôi.
---
Cái bẫy đã mở, con mồi tự khắc sẽ tìm đến.
Sáng hôm sau, Lục Diên Khanh quả nhiên đến chính viện tìm tôi.
Hắn ngồi uống trà, nét mặt mang theo vài phần ngập ngừng hiếm thấy, một lúc sau mới lên tiếng: "Sơ Quy, mấy ngày nữa Tuyết Nhu sắp đi lễ chùa cùng mấy vị phu nhân quyền quý. Nàng ấy mang thân phận góa phụ mới đến, cần phải sửa sang lại xe ngựa và may thêm vài bộ y phục tươm tất một chút để không làm mất mặt Lục phủ. Nàng xem..."
Hắn chưa nói hết câu, tôi đã mỉm cười dịu dàng, quay sang gọi lớn: "Quản gia, mang bạc đến đây."
Lục Diên Khanh ngẩn người, ánh mắt lóe lên một tia vui mừng vì không ngờ mọi việc lại thuận lợi đến thế.
"Xuất bạc." Tôi nhận lấy thỏi bạc từ tay quản gia, trao thẳng cho gã sai vặt của Lục Diên Khanh.
Hắn vừa định mở miệng khen ngợi sự hiền thục của tôi, thì tôi đã thong thả quay sang quản gia phân phó: "Ghi rõ khoản chi này vào sổ sách nội viện."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Lục Diên Khanh, từng chữ rõ ràng: "Ghi là: Toàn bộ số bạc này dùng để chi cho các khoản tiêu dùng riêng của Thanh Nguyệt Viện."
Nụ cười trên mặt Lục Diên Khanh bỗng chốc khựng lại.
Tôi cầm lấy tách trà, khói nghi ngút che mờ ánh mắt: "Đây đều là tâm ý chăm sóc muội muội của phu nhân và phu quân. Ghi chép rõ ràng để sau này người ngoài nhìn vào đều biết Lục đại nhân là người trọng tình trọng nghĩa đến nhường nào."
Lục Diên Khanh nghẹn họng tại chỗ, nửa chữ cũng không thốt ra được.
Hắn muốn sửa lại cách ghi chép cũng không xong, vì tiền rõ ràng là tiêu cho Thịnh Tuyết Nhu.
Hắn muốn từ chối số bạc này lại càng không thể, vì thể diện của biểu muội hắn đang cần tiền gấp.
Tôi dùng chính danh nghĩa cao thượng của hắn để khóa c.h.ặ.t hắn lại.
Từ giờ trở đi, mỗi lần Thịnh Tuyết Nhu tiêu một đồng bạc của Lục phủ, sổ sách nội viện đều sẽ ghi lại rành mạch một dòng chữ: "Chi theo ý của Lục đại nhân."
---
Tiền bạc dễ kiếm, lòng tham khó lấp.
Bạc vừa được chuyển đến, Thanh Nguyệt Viện lập tức trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
