Ôn Nhu Đao - Chương 3-2

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:01

Nha hoàn, bà t.ử ra vào tấp nập. Thợ may giỏi nhất kinh thành được mời đến để đo đạc y phục mới, thợ mộc lành nghề đến thay mới toàn bộ bàn ghế gỗ lim trong phòng.

Mấy chủ tiệm trang sức lớn cũng tự mình ôm từng hộp ngọc bích, mã não quý giá đến tận nơi cho vị biểu cô nương lựa chọn.

Ban đầu, Thịnh Tuyết Nhu còn giữ chút dè dặt của một góa phụ mới chịu tang, chỉ dám chọn những món đồ có màu sắc nhã nhặn, giá cả vừa phải.

Nhưng nhìn những thỏi bạc trắng tinh đặt trên bàn, lại thấy thái độ cung kính của những kẻ hầu người hạ, mắt nàng ta bắt đầu hoa lên.

Càng ngắm nghía những cuộn gấm hoa lệ, lòng tham trong n.g.ự.c nàng ta càng trỗi dậy mãnh liệt.

"Cái này, cái kia, và cả bộ trâm ngọc này nữa..." Thịnh Tuyết Nhu đưa ngón tay thon dài chỉ vào những món đồ đắt giá nhất, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Đều để lại hết đi."

Nha hoàn thân cận của nàng ta đứng bên cạnh thấy vậy, sắc mặt hơi biến đổi, ghé sát tai nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiểu thư... dùng nhiều như vậy, liệu có phải hơi quá mức không? Phu nhân bên chính viện nếu biết được..."

Thịnh Tuyết Nhu khẽ nhướng mày, khinh bỉ cười một tiếng: "Ngươi sợ cái gì? Chính tỷ tỷ đã nói với biểu ca là không cần tiết kiệm, cứ thoải mái chi dùng để giữ thể diện cho Lục phủ cơ mà?"

Nàng ta vuốt ve cuộn gấm lụa trơn láng, ánh mắt tràn ngập sự đắc ý.

Lòng tham của nàng ta đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Thịnh Tuyết Nhu từ lâu đã không còn xem mình là một kẻ góa phụ nghèo khổ đến nương nhờ cửa Phật nữa. Nàng ta bắt đầu nghĩ rằng, tất cả sự nuông chiều và xa hoa này là thứ nghiễm nhiên thuộc về mình.

---

Khi một kẻ bắt đầu tiêu xài hoang phí, kẻ chịu trận sẽ là người đứng mũi chịu sào.

Đêm muộn. Một t.ửu lâu sang trọng nằm cách nha môn không xa.

Trong một gian phòng bao kín đáo, tiếng nói cười rôm rả, mùi rượu nồng nặc.

Lục Diên Khanh ngồi ở vị trí phó tọa, trên mặt treo nụ cười gượng gạo. Hôm nay hắn nhận được thiệp mời dự tiệc của Lục bộ Thượng thư, một cơ hội ngàn năm có một để thăng tiến.

Tiệc tan, quan viên bắt đầu chuẩn bị dâng lễ vật riêng để lấy lòng cấp trên.

Lục Diên Khanh thò tay vào hầu bao định rút ngân phiếu, nhưng khi ngón tay chạm vào bên trong, sắc mặt hắn lập tức cứng đờ.

Hầu bao rỗng tuếch. Số tiền riêng tích cóp bấy lâu nay của hắn đã cạn kiệt từ bao giờ.

Hắn không thể mở miệng xin Thịnh Sơ Quy cấp thêm tiền giao tế, vì quy củ nội viện đã lập, xin tiền đồng nghĩa với việc phải khai báo rõ ràng từng khoản chi cho chính thất phu nhân. Hắn là nam t.ử hán, không thể để thê t.ử quản lý tiền túi.

Hắn càng không thể lấy lại số bạc đã cấp cho Thanh Nguyệt Viện, vì hình tượng quân t.ử chăm lo cho biểu muội không cho phép hắn làm càn.

Cuối cùng, Lục Diên Khanh mặt dày, quay sang vị đồng liêu thân thiết ngồi bên cạnh, hạ thấp giọng: "Triệu huynh... hôm nay ra ngoài vội quá, trong người không mang đủ bạc. Liệu huynh có thể cho ta mượn tạm năm mươi lượng không?"

Vị đồng liêu họ Triệu quay sang nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự ngạc nhiên: "Lục huynh... ngươi nổi tiếng thanh liêm, thê t.ử lại là đại tiểu thư Thịnh gia giàu có, mà cũng có ngày phải mở miệng vay bạc sao?"

Lục Diên Khanh mặt đỏ tía tai, chỉ biết cười gượng gạo giải thích qua loa: "Chút việc riêng trong phủ ấy mà, mong Triệu huynh giúp đỡ."

Nhận lấy túi bạc từ tay đồng liêu, lòng tự trọng của Lục Diên Khanh như bị ai đó giẫm đạp dữ dội. Trong lòng hắn lần đầu tiên nếm trải cảm giác chật vật, nhục nhã vì thiếu tiền.

Một vị quan chức nổi tiếng thanh liêm, coi thể diện hơn mạng sống, nay phải cúi đầu đi vay mượn từng đồng bạc chỉ để duy trì cái vẻ ngoài hào nhoáng.

Chiếc bẫy tài chính vô hình của Thịnh Sơ Quy đã chính thức khép lại mắt xích đầu tiên xung quanh cổ hắn.

---

Đêm khuya, sương lạnh buông dày đặc.

Lục Diên Khanh bước đi lảo đảo trong màn đêm, tay siết c.h.ặ.t túi bạc vừa vay mượn được, bước chân nặng nề đi ngang qua Thanh Nguyệt Viện để trở về thư phòng.

Qua ô cửa sổ mở hờ thắp ánh nến sáng trưng, hắn vô tình nhìn thấy bóng dáng Thịnh Tuyết Nhu.

Nàng ta đang vui vẻ đứng trước gương, thử cây trâm ngọc quý giá vừa mua, nụ cười rạng rỡ không chút u sầu. Bên cạnh nàng ta, những cuộn gấm thượng hạng chất đống trên bàn, lấp lánh dưới ánh đèn.

Lục Diên Khanh đứng chôn chân trong bóng tối, nhìn đống gấm vóc lụa là ấy, rồi lại nhìn túi bạc ít ỏi trong tay mình. Bàn tay hắn siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương kêu răng rắc.

Một nỗi mệt mỏi và bực bội vô cớ bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn.

Cùng lúc đó, tại chính viện, ánh nến lung linh.

Tôi thong thả khép cuốn sổ sách nội viện lại, đưa tay vuốt nhẹ mép giấy phẳng phiu, khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng.

Thanh Chi đứng bên cạnh châm trà, khẽ thở dài: "Phu nhân, cứ để biểu cô nương tiêu xài như vậy, nô tì thấy xót tiền thay người quá."

Tôi nâng tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo: "Con người ta một khi đã quen với cuộc sống nhung lụa, thứ họ sợ nhất chính là phải mất đi những gì mình đang có."

Tôi đặt tách trà xuống bàn, từng chữ thốt ra lạnh như băng giá: "Cứ để nàng ta tiêu đi. Đợi đến ngày Lục phủ không còn một đồng nào để nuôi dưỡng lòng tham của nàng ta nữa..."

Tôi ngước mắt nhìn Thanh Chi, ánh mắt sâu thẳm: "Kẻ đầu tiên mà đóa bạch liên hoa ấy quay lại c.ắ.n xé..."

"Chắc chắn sẽ là Lục Diên Khanh."

Ngoài hiên, một cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua, làm rung chuyển những cành mai non đầu xuân.

Chiếc bẫy vô hình đã âm thầm khép thêm một vòng c.h.ặ.t chẽ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 4: Chương 3-2 | MonkeyD