Ôn Nhu Đao - Chương 4

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:01

CHƯƠNG 4: KỊCH HAY BẮT ĐẦU, DƯ LUẬN CHÊ CƯỜI

Danh tiếng của nam nhân ở chốn quan trường giống như một chiếc bình gốm dễ vỡ.

Nó có thể bóng bẩy, nhưng chỉ cần một vết rạn, nước sẽ rỉ ra ngoài.

Sáng sớm, chính viện Lục phủ.

Lục Diên Khanh đứng trước gương lớn chỉnh lại quan phục, động tác có chút vội vã.

Quản gia đứng bên cạnh, cúi đầu dâng lên tấm thiệp mời đóng dấu viền vàng: "Đại nhân, kiệu đã chuẩn bị xong, tiệc thưởng mai của Thượng thư Lễ bộ sắp bắt đầu."

Lục Diên Khanh nhận lấy tấm thiệp, ngón tay khẽ miết lên lớp giấy cứng.

Đây là buổi tụ họp lớn, quan viên các bộ và phu nhân đều sẽ có mặt, hắn không có lý do gì để từ chối.

Một cơn gió lạnh lướt qua sân, thổi bay vài chiếc lá rụng.

Hắn nhìn ra ngoài hiên, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác bất an không rõ nguồn gốc.

Ký ức về những ánh mắt kỳ lạ, những lời thì thầm đầy ẩn ý của đám đồng liêu mấy ngày qua đột nhiên hiện về.

Hắn nhíu mày, tự nói với bản thân: "Chỉ là vài câu đùa cợt vô thưởng vô phạt của đám phụ nữ."

Hắn tự an ủi mình: "Qua ngày hôm nay, hoa mai tàn, chuyện cũng sẽ qua, không ai rảnh rỗi nhắc lại."

Hắn hít một hơi sâu, chỉnh lại chiếc mũ quan cho ngay ngắn. Hắn vẫn còn ôm hy vọng rất lớn rằng mọi chuyện sẽ chìm vào quên lãng.

Lục Diên Khanh sải bước ra cửa, bước lên xe ngựa đang chờ sẵn.

Hắn hoàn toàn không biết, hôm nay sẽ là ngày hắn phải đối mặt với sự khó xử lớn nhất từ trước đến nay.

Phủ Thượng thư Lễ bộ rộn rã tiếng cười nói, mùi rượu nồng đượm bay xa.

Yến tiệc đã khai màn, bầu không khí vô cùng náo nhiệt và hào hứng.

Lục Diên Khanh ngồi ở một góc bàn tiệc, trên mặt duy trì nụ cười ôn hòa như thường lệ.

Ban đầu, mọi chuyện diễn ra vô cùng bình thường và suôn sẻ.

Đám quan viên nâng chén chúc tụng nhau, đàm luận chính sự, thỉnh thoảng lại có người cao hứng ngâm vài câu thơ vịnh mai.

Hắn cũng phụ họa vài câu, phong thái đúng mực một vị quân t.ử thanh cao.

Giữa lúc cuộc vui đang nồng đượm, rượu vào lời ra.

Vị quan viên ngồi ở bàn đối diện bỗng nâng chén hướng về phía hắn, cười lớn: "Lục đại nhân, nghe nói gần đây trong phủ có thêm một vị biểu cô nương họ xa nương nhờ?"

Câu nói không lớn, nhưng đủ khiến vài người xung quanh ngừng đũa quay sang nhìn.

Một vị quan khác lập tức cười tiếp lời: "Lục huynh đúng là người trọng tình nghĩa, chu đáo vẹn toàn chốn kinh thành, ai nấy đều khen ngợi."

Lục Diên Khanh chắp tay, khẽ cười: "Chút việc nhỏ trong nhà, không đáng để các vị lưu tâm."

Người kia lắc đầu, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc rõ rệt: "Sao lại là việc nhỏ? Ta nghe phu nhân nhà ta nói, vị biểu cô nương kia được ở hẳn Thanh Nguyệt Viện xa hoa, của ngon vật lạ không thiếu thứ gì. Ta còn tưởng biểu cô nương ấy mới là người được ngươi nâng niu, chiều chuộng nhất phủ đấy chứ."

Cả bàn tiệc lập tức rộ lên tiếng cười rộn rã.

Tiếng cười không chứa ác ý thâm sâu, chỉ là sự trêu chọc, đùa cợt xã giao thường thấy trên bàn rượu của giới quyền quý.

Nhưng nụ cười trên môi Lục Diên Khanh lập tức đóng băng.

Mặt hắn nóng ran, đỏ bừng lên từng mảng dưới ánh nhìn của đám đồng liêu và vài vị phu nhân bàn bên cạnh.

Hắn mím môi, muốn mở miệng giải thích rõ ràng để bảo vệ thanh danh.

Nhưng trước những nụ cười đầy ý vị kia, hắn bỗng nhận ra mình không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu. Hóa ra, việc hắn hết lòng chu cấp cho biểu muội lại biến thành trò đùa trong mắt thiên hạ.

Danh tiếng quân t.ử chính trực mà hắn dày công xây dựng bấy lâu nay, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt đầu tiên.

Lục Diên Khanh siết c.h.ặ.t chén rượu trong tay, lần đầu tiên cảm thấy những lời đồn thổi ngoài kia không còn vô hại nữa.

Sau khi yến tiệc kết thúc, các quan viên kéo nhau ra vườn mai phía sau phủ để tản bộ.

Hương mai thoang thoảng, nhưng tâm trí Lục Diên Khanh lại vô cùng rối bời.

Một vị đồng liêu có quan hệ khá thân thiết với hắn từ lâu liền tiến lại gần, khẽ kéo ống tay áo hắn, đưa hắn ra một góc khuất bên gốc mai già.

Người kia nhìn quanh, rồi hạ thấp giọng nhắc nhở: "Lục huynh, ta và ngươi quen biết đã lâu, ta biết ngươi vốn là người chính trực, giữa ngươi và vị biểu cô nương kia hoàn toàn trong sạch."

Hắn dừng lại một chút, thở dài: "Nhưng ngươi phải biết, người ngoài nhìn vào thì không nghĩ như vậy."

Lục Diên Khanh biến sắc: "Ý ngươi là sao?"

Đồng liêu nhỏ giọng giải thích: "Nàng ta là góa phụ, lại được ở Thanh Nguyệt Viện đẹp nhất phủ. Ngươi lại cấp xe ngựa riêng, cấp nha hoàn hầu hạ, sắm sửa trang sức gấm vóc đắt đỏ không tiếc tay. Người ngoài nhìn vào, khó tránh khỏi sẽ nghĩ nhiều, đồn đoán lung tung."

Lục Diên Khanh l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, vội vàng thanh minh: "Triệu huynh hiểu lầm rồi! Việc sắp xếp chỗ ở và chu cấp tiền bạc đó, tất cả đều là ý của phu nhân nhà ta."

Vị đồng liêu kia nghe vậy liền ngẩn người, đầy vẻ kinh ngạc: "Phu nhân nhà ngươi... rộng lượng đến mức ấy sao?"

Lục Diên Khanh lập tức gật đầu, trong lòng thầm nhẹ nhõm vì nghĩ cái cớ này sẽ cứu vãn được cục diện.

Nhưng người kia chỉ khẽ cười một tiếng, lắc đầu vỗ vai hắn: "Nếu đã là ý của phu nhân, thì ngươi càng nên biết đường giữ khoảng cách. Đừng để lòng tốt và sự rộng lượng của phu nhân biến thành cái cớ cho thiên hạ chê cười, làm tổn hại thanh danh."

Lục Diên Khanh đứng c.h.ế.t lặng dưới gốc mai, nửa chữ cũng không thốt ra được.

Gió xuân thổi qua, vài cánh hoa mai rụng xuống vai áo, nhưng hắn chỉ cảm thấy lạnh ngắt.

Lần đầu tiên hắn nhận ra, ngay cả khi hắn giải thích bằng sự thật, cũng không cách nào ngăn chặn được những lời đồn đại ám muội đang ngày một lan xa.

Trong đầu hắn bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ đấu tranh dữ dội: Có nên bảo Thịnh Sơ Quy chuyển Thịnh Tuyết Nhu sang một viện khác nhỏ hơn không?

Chiều tối, Lục Diên Khanh mang theo tâm trạng nặng nề và mệt mỏi trở về Lục phủ.

Hắn vừa bước chân vào Thanh Nguyệt Viện, Thịnh Tuyết Nhu đã vui vẻ từ trong phòng bước ra đón tiếp.

Sắc mặt nàng ta hồng hào, trên tóc cài cây trâm ngọc quý giá, hoàn toàn không biết gì về những chuyện xảy ra ở phủ Thượng thư.

"Biểu ca, huynh đã về rồi." Thịnh Tuyết Nhu khẽ cười, trong mắt tràn ngập niềm vui. "Hôm nay muội nhận được thiệp mời tham gia buổi thưởng trà của mấy vị phu nhân quyền quý vào tháng sau."

Nàng ta ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn, vẻ mặt đầy sự mong chờ: "Muội nghĩ mình mang danh nghĩa người của Lục phủ ra ngoài, không thể mặc đồ quá đơn sơ. Muội muốn đặt thêm một bộ trâm cài bằng vàng ròng, sẵn tiện đổi lại bộ rèm lụa trong viện và sửa sang lại cái đình nghỉ mát sau vườn, huynh xem có được không?"

Thấy vẻ mặt Lục Diên Khanh hơi trầm xuống, Thịnh Tuyết Nhu lập tức cúi đầu, c.ắ.n môi làm ra vẻ áy náy, nhỏ giọng nói: "Muội biết mình đến đây đã làm phiền hai người nhiều rồi. Nếu biểu ca thấy khó khăn... thôi, cứ coi như muội chưa nói gì vậy."

Lục Diên Khanh nhìn đôi mắt ngấn lệ và dáng vẻ đáng thương, tràn đầy sự lệ thuộc của nàng ta.

Danh tiếng quân t.ử trọng tình nghĩa lại đè nặng lên vai hắn, hắn không nỡ và cũng không thể từ chối trước mặt biểu muội.

Hắn nuốt nước bọt, chỉ có thể gật đầu: "Được, để ta bảo quản gia chuẩn bị."

Trong lòng hắn lúc này nặng nề như đeo đá.

Áp lực về tài chính để chi trả cho sự hoang phí của nàng ta, cộng với áp lực dư luận chê cười từ tiệc thưởng mai đè nặng lên n.g.ự.c hắn khiến hắn khó thở.

Lục Diên Khanh đứng giữa viện, bước chân run rẩy. Hắn không còn biết mình đang làm việc nghĩa giúp người, hay đang tự tay đẩy mình vào vũng bùn ô nhục nữa.

Đêm khuya, chính viện Lục phủ.

Trong phòng yên tĩnh, ánh nến sáng ngời. Tôi ngồi bên bàn tròn, thong thả dùng kéo cắt tỉa từng cành mai non, cắm vào bình sứ.

Thanh Chi đứng bên cạnh, vừa giúp tôi dọn dẹp cành thừa vừa thấp giọng kể lại: "Phu nhân, hôm nay gia nhân đi theo đại nhân dự tiệc về có nói lại, ở tiệc thưởng mai của phủ Thượng thư, không ít quan viên đã đem chuyện biểu cô nương ở viện đẹp, tiêu tiền nhiều ra để làm trò cười châm chọc đại nhân."

Nàng lén nhìn sắc mặt bình thản của tôi, hỏi nhỏ: "Phu nhân... người nghe thấy chuyện này, trong lòng không vui sao?"

Tôi lắc đầu, tay vẫn giữ cây kéo, cắt đi một chiếc lá héo úa trên cành: "Ta tại sao phải không vui?"

Tôi tiếp tục cắm hoa một cách tỉ mỉ, như thể chưa từng nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào. Một lúc lâu sau, khi bình hoa đã hoàn thành, tôi mới nhàn nhạt lên tiếng.

"Kẻ đáng thương nhất trên đời này, không phải là kẻ đang bị thiên hạ cười chê." Tôi buông kéo, giọng nói không chút cảm xúc. "Mà là kẻ... đang đi vào vũng bùn, nhưng vẫn tự phụ tưởng rằng mình chưa hề làm sai."

Thanh Chi nghe vậy thì ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của tôi.

Tôi không giải thích, chỉ đưa ngón tay khẽ chỉnh lại một bông hoa mai bị cắm lệch trong bình sứ.

Mọi thứ, từ lời đồn của các phu nhân đến sự châm chọc của đám quan viên, đều đang đi đúng hướng.

Thịnh Sơ Quy tôi vẫn hoàn toàn đứng ngoài mọi sóng gió, không bẩn một ngón tay, chỉ lặng lẽ điều khiển bàn cờ theo ý mình. Đây, mới chỉ là sự khởi đầu của trò chơi mà thôi.

Đêm càng về khuya, gió xuân thổi qua hành lang buốt giá.

Lục Diên Khanh đứng một mình ngoài hành lang dài của nội viện, hai tay chắp sau lưng, thần tình đầy vẻ mệt mỏi và chán chường.

Hắn đứng ở giữa ranh giới. Một bên là chính viện của tôi, đèn dầu đã tắt, yên tĩnh và tôn nghiêm. Một bên khác là Thanh Nguyệt Viện của Thịnh Tuyết Nhu, ánh nến vẫn rực rỡ, tiếng cười đùa của nha hoàn vọng ra đầy xa hoa.

Hắn đứng nhìn rất lâu, đôi mắt sâu thẳm hiện lên sự lung lay dữ dội.

Lần đầu tiên trong cuộc đời tự phụ của mình, trong đầu hắn tự khắc hiện lên một ý nghĩ mà trước đây hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.

"Có lẽ... ngay từ đầu ta thật sự không nên đưa Tuyết Nhu về phủ." Hắn thầm nghĩ, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại.

Ở phía bên kia hành lang, tôi đứng sau cánh cửa sổ khép hờ của chính viện, nhìn bóng dáng cô độc của hắn ngoài sân.

Tôi không thèm nhìn thẳng vào hắn, chỉ quay sang nói nhỏ với Thanh Chi đang chuẩn bị đi ngủ: "Khi một kẻ tự phụ bắt đầu xuất hiện cảm giác hối hận..."

Khóe môi tôi khẽ cong lên: "Cũng là lúc hắn tự nhận ra mình đã không còn đường để quay đầu nữa rồi."

Ngoài sân, một cơn gió đầu xuân lạnh lẽo lặng lẽ thổi qua, làm rụng rơi vài cánh hoa mai xuống đất.

Bàn cờ này, đã bước sang một nước đi tiếp theo đầy c.h.ế.t ch.óc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 5: Chương 4 | MonkeyD