Ôn Nhu Đao - Chương 5

Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:01

CHƯƠNG 5: SỢI DÂY CHUYỀN CŨ VÀ MANH MỐI KIẾP TRƯỚC

Lục Diên Khanh ba ngày nay không đến Thanh Nguyệt Viện.

Kể từ sau buổi yến tiệc ở phủ Thượng thư Lễ bộ, bóng dáng của hắn gần như biến mất khỏi nơi này.

Thịnh Tuyết Nhu ngồi bên bàn trang điểm, mắt nhìn đăm đăm ra phía cửa viện. Nàng ta đã chờ từ sáng sớm, nhưng ngoài hiên chỉ có tiếng lá rụng chầm chậm.

"Đại nhân vẫn đang ở thư phòng sao?" Thịnh Tuyết Nhu khẽ hỏi, giọng nói có phần sốt ruột.

Nha hoàn đứng bên cạnh cúi đầu, lắp bắp: "Dạ... tiểu tư nói gần đây đại nhân bận nhiều công vụ ở nha môn, ăn ngủ đều ở ngoài tiền sảnh."

Một ma ma bước vào đổi trà, bỗng vô tình tặc lưỡi: "Biểu cô nương không biết đâu, hai hôm nay ngoài phố có mấy lời đồn không hay. Người ta nói đại nhân quá quan tâm người ở Thanh Nguyệt Viện, e là ảnh hưởng thanh danh quân t.ử."

Thịnh Tuyết Nhu biến sắc.

Nàng ta cố siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, nén giọng: "Lời đồn vô căn cứ, các ngươi chớ bàn tán bậy bạ."

Đợi đám hạ nhân lui xuống hết, gương mặt dịu dàng gượng gạo của Thịnh Tuyết Nhu lập tức sụp đổ.

Nàng ta đứng bật dậy, bước đi đi lại lại trong phòng, các ngón tay cào mạnh vào lòng bàn tay. Nàng ta nhớ lại thái độ xa cách, lạnh nhạt đầy ẩn ý của Lục Diên Khanh trong lần gặp ngắn ngủi gần nhất.

Hắn thực sự đang sợ. Hắn đang chủ động giữ khoảng cách với nàng ta để bảo vệ cái danh tiếng quý báu của mình.

Trong lòng Thịnh Tuyết Nhu dâng lên một nỗi bất an và hoảng sợ tột độ chưa từng có.

Nàng ta hiểu rất rõ, những gấm vóc lụa là, tiền bạc tiêu xài mấy ngày qua đều từ Lục phủ mà ra. Nếu Lục Diên Khanh vì sợ dư luận chê cười mà bỏ mặc nàng ta, nàng ta sẽ lập tức trở thành kẻ trắng tay, một góa phụ không nơi nương tựa đúng nghĩa.

Nàng ta không thể mất đi những thứ này. Tuyệt đối không thể quay lại chuỗi ngày nghèo túng khổ sở trước đây.

"Mang chiếc rương cũ từ nhà chồng ta đến đây." Thịnh Tuyết Nhu ra lệnh cho nha hoàn thân cận.

Chiếc rương gỗ lim cũ kỹ, sờn rách góc cạnh được lén lút chuyển vào căn kho nhỏ phía sau Thanh Nguyệt Viện.

Nắp rương mở ra, bên trong trống trải đến đáng thương. Chỉ có vài bộ quần áo thô cũ bốc mùi ẩm mốc, vài bức thư từ gia đình chồng đã ngả vàng, một tấm bài vị gỗ đen và sâu dưới cùng là một chiếc hộp gỗ nhỏ đã khóa c.h.ặ.t.

Chiếc hộp gỗ loang lổ vết thời gian, ổ khóa rỉ sét kêu cạch một tiếng khô khốc dưới tay Thịnh Tuyết Nhu.

Bên trong hộp không có vàng bạc, không có châu báu. Chỉ có duy nhất một sợi dây chuyền bằng ngọc đen đục ngầu, xỉn màu, không có gì bắt mắt.

Nha hoàn đứng bên cạnh ghé mắt nhìn, bỗng nhớ ra điều gì, nhỏ giọng nói: "Tiểu thư, nô tì nhớ lúc sinh thời, cô gia từng giấu kỹ chiếc hộp này dưới gầm giường. Người từng dặn đi dặn lại, phải giữ vật này thật kỹ, tuyệt đối không được cho người khác nhìn thấy."

Thịnh Tuyết Nhu cầm sợi dây chuyền ngọc đen lên, ngón tay miết c.h.ặ.t phần mặt ngọc thô ráp. Ánh mắt nàng ta chợt tối lại, vô cùng phức tạp.

Nàng ta trước nay vốn không hiểu, một người chồng nghèo khổ, bất tài như hắn, tại sao lại coi một sợi dây chuyền cũ kỹ không đáng giá vài đồng bạc này còn quý hơn cả mạng sống của mình.

Nhưng trong tình thế chật vật hiện tại, nhìn sợi ngọc đen trong lòng bàn tay, nàng ta bỗng có một linh cảm mãnh liệt.

Vật này, có lẽ chính là bùa hộ mệnh duy nhất giúp nàng ta bám trụ lại Lục phủ, ép Lục Diên Khanh không thể buông tay.

Buổi chiều, Thanh Nguyệt Viện đón một vị khách không hẹn mà gặp.

Tôi mang theo vài hộp điểm tâm tinh xảo và một thang t.h.u.ố.c bổ thượng hạng, thong thả bước vào phòng khách của Thịnh Tuyết Nhu.

"Mấy ngày nay muội muội thấy trong người thế nào?" Tôi mỉm cười ngồi xuống, giọng điệu vô cùng thân thiết. "Có thiếu thốn thứ gì cứ bảo quản gia mua sắm."

Thịnh Tuyết Nhu khẽ giật mình, vội vàng giấu chiếc hộp gỗ ra sau tay áo, nở nụ cười yếu ớt: "Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, muội ở đây mọi thứ đều rất tốt."

Thanh Chi bước lên rót trà cho hai người.

Trong lúc thu dọn các hộp điểm tâm cũ trên bàn, ống tay áo rộng của Thanh Chi vô tình va phải chiếc hộp gỗ đặt hờ bên cạnh Thịnh Tuyết Nhu.

Cạch một tiếng, chiếc hộp lật nghiêng. Sợi dây chuyền ngọc đen từ bên trong rơi tuột ra ngoài, nằm chơ vơ trên mặt bàn gỗ bóng loáng.

Ánh mắt tôi quét qua, lập tức khựng lại.

Không khí trong căn phòng phòng khách bỗng chốc trở nên ngột ngạt và biến đổi rõ rệt.

Tôi nhìn sợi dây chuyền ngọc đen, thần sắc tự nhiên như thường, nhẹ nhàng mở lời: "Đây là di vật của muội phu sao?"

Thịnh Tuyết Nhu thót tim, sắc mặt trắng nhợt đi trong chớp mắt. Nàng ta nhanh như cắt vươn tay chộp lấy sợi dây chuyền nắm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay, giấu nhẹm vào trong tay áo như thể sợ tôi sẽ chạm vào nó.

"Dạ... đúng vậy." Giọng nàng ta hơi run. "Chỉ là một món đồ cũ không đáng tiền của người đã khuất, muội giữ lại làm kỷ niệm."

Tôi nhấp một ngụm trà, không hỏi thêm câu nào, cũng không đưa mắt nhìn về phía tay áo của nàng ta nữa.

Nhưng ở trong thâm tâm, từng đợt sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào dữ dội.

Trong ký ức của kiếp trước, tôi nhớ rất rõ mình từng nhìn thấy sợi dây chuyền ngọc đen này một lần. Khi đó, tôi chỉ nghĩ đó là đồ vật rẻ tiền của gã chồng nghèo của nàng ta nên chẳng thèm liếc mắt nhìn đến lần thứ hai.

Nhưng hôm nay, nhìn phản ứng hoảng hốt, giấu đầu hở đuôi của Thịnh Tuyết Nhu, tôi đột nhiên cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Tôi đặt chén trà xuống, làm như vô tình nhắc lại chuyện cũ: "Muội phu đi sớm như vậy, quả thực là quá bất hạnh. Nghĩ lại gia cảnh của muội lúc trước, đúng là đã phải chịu không ít khổ cực."

Thịnh Tuyết Nhu nghe nhắc đến người chồng quá cố, trong lòng đang lúc bất an vì sự lạnh nhạt của Lục Diên Khanh, liền nở một nụ cười đầy chua chát và oán hận.

Nàng ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ trên bàn, vô thức lẩm bẩm: "Nếu lúc ấy ta chịu đem bí mật ấy đổi lấy một mạng..."

Nói đến đây, Thịnh Tuyết Nhu bỗng giật mình thảng thốt, lập tức im bặt. Nàng ta tự tát vào miệng mình vì nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm c.h.ế.t người.

Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng ta, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm, hỏi rất nhẹ: "Muội vừa nói gì? Bí mật gì cơ?"

Thịnh Tuyết Nhu trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, vội vàng nở nụ cười gượng gạo để lấp l.i.ế.m: "Không... không có gì ạ. Muội chỉ là đau lòng quá nên nhớ nhầm chút chuyện cũ thời còn ở quê nhà thôi. Tỷ tỷ đừng bận tâm."

Nói rồi, nàng ta nhanh ch.óng nhét sợi dây chuyền vào hộp, đóng nắp khóa c.h.ặ.t lại như sợ tôi sẽ nhìn thấu điều gì.

Nàng ta không dám nhìn vào mắt tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì sợ hãi. Nàng ta tự trách mình mất bình tĩnh mà lỡ lời, chuyện người chồng cũ nắm giữ một bí mật lớn tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết được.

Tôi thu lại ánh mắt, cười nhạt: "Muội muội mệt rồi, vậy ta không làm phiền nữa."

Tôi đứng dậy bước ra ngoài, trong lòng chắc chắn một điều: Tôi tuyệt đối không nghe nhầm.

Kiếp trước, Thịnh Tuyết Nhu từ lúc đến Lục phủ cho đến khi c.h.ế.t, chưa từng nhắc qua nửa lời về cái gọi là "bí mật" hay di vật của chồng.

Mọi chuyện ở kiếp này đang dần đi chệch khỏi quỹ đạo cũ, và những sơ hở đầu tiên của bọn họ đã bắt đầu lộ ra.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực con đường sỏi dẫn về chính viện.

Suốt cả quãng đường đi, tôi giữ im lặng tuyệt đối, bước chân đều đặn nhưng tâm trí lại đang hoạt động hết công suất.

Thanh Chi đi bên cạnh, thấy sắc mặt tôi trầm tư thì không dám lên tiếng làm phiền.

Những mảnh ký ức vụn vặt và hỗn độn của kiếp trước đột nhiên sống dậy, liên kết lại với nhau thành một chuỗi sự kiện kỳ lạ.

Kiếp trước, sau khi Thịnh Tuyết Nhu đột ngột u uất bệnh c.h.ế.t ở Thanh Nguyệt Viện, Lục Diên Khanh đã có một hành động rất bất thường.

Hắn không màng đến thể diện, đích thân dẫn người lục soát, lật tung toàn bộ Thanh Nguyệt Viện và tịch thu sạch sẽ mọi di vật, quần áo, hòm rương cũ kỹ của Thịnh Tuyết Nhu mang từ nhà chồng đến.

Khi ấy, tôi bị tình cảm mù quáng che mắt, nhìn thấy hắn đau đớn, tiều tụy thì chỉ nghĩ đơn giản là hắn vì quá đau lòng trước cái c.h.ế.t của người yêu cũ nên muốn giữ lại di vật để tưởng nhớ tình sâu.

Nhưng bây giờ, đứng ở một góc độ tỉnh táo để nhìn lại hành vi của hắn...

Lục Diên Khanh rõ ràng là đang điên cuồng tìm kiếm một thứ gì đó. Hắn lục lọi từng ngóc ngách, từng cuốn sách, từng chiếc hộp cũ.

Hắn không phải tìm người, hắn cũng không phải vì tình thâm nghĩa nặng.

Hắn đang tìm đồ. Hắn đang tìm một thứ vô cùng quan trọng mà Thịnh Tuyết Nhu hoặc người chồng quá cố của nàng ta nắm giữ.

Tôi khẽ rùng mình giữa làn gió đêm.

Nếu kiếp trước Lục Diên Khanh tiếp cận Thịnh Tuyết Nhu, dung túng cho nàng ta, thậm chí đối đầu với tôi không phải vì tình yêu thương hay thương hại...

Vậy động cơ thật sự giấu sau vỏ bọc đạo đức giả của hắn là cái gì? Hắn rốt cuộc muốn chiếm đoạt thứ gì từ tay đóa bạch liên hoa kia?

Đêm khuya, chính viện.

Ánh nến lung linh hắt bóng tôi lên vách tường.

Tôi ngồi bên án thư, mài mực, cầm b.út lông viết nhanh một danh sách dài lên tờ giấy tuyên thành.

Thanh Chi đứng bên cạnh chăm chú nhìn. Trên tờ giấy ghi rành mạch: Họ tên của người chồng quá cố của Thịnh Tuyết Nhu, quê quán ở phủ nào, gia cảnh tổ tiên ra sao, chức vụ từng giữ trước khi c.h.ế.t và danh sách những người hắn từng qua lại mật thiết khi còn sống.

Tôi thổi nhẹ cho mực mau khô, rồi gấp nhỏ tờ giấy lại, nhét vào tay Thanh Chi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói cực kỳ nghiêm túc và hạ thấp đến mức tối đa: "Giao cái này cho người của Thịnh gia ở bên ngoài, bảo họ âm thầm điều tra toàn bộ những thông tin này cho ta."

Tôi bấm mạnh vào đầu ngón tay nàng, dặn dò kỹ lưỡng: "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được động vào bất kỳ người nào hay manh mối nào liên quan đến Lục phủ. Hãy bắt đầu điều tra từ người đã c.h.ế.t."

Thanh Chi tràn đầy sự kinh ngạc, hai mắt mở to, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của tôi, nàng thông minh không hỏi thêm một câu nào, lập tức giấu tờ giấy vào trong n.g.ự.c.

"Nô tì tuân lệnh, phu nhân yên tâm." Nàng khẽ cúi đầu.

Tôi tựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng.

Kiếp trước tôi c.h.ế.t nhục nhã, vạn kiếp bất phục là vì bản thân quá ngốc nghếch, quá tin tưởng vào cái gọi là tình nghĩa vợ chồng và tình thân gia tộc.

Kiếp này sống lại, Thịnh Sơ Quy tôi sẽ không tin vào bất kỳ lời nói ch.ót lưỡi đầu môi nào nữa. Ta chỉ tin vào chứng cứ sắt đá mà thôi.

Cuộc điều tra này phải được tiến hành trong bóng tối tuyệt đối, không được để bất kỳ tai mắt nào của Lục Diên Khanh trong phủ đ.á.n.h hơi thấy nửa điểm bất thường.

Đêm đã về khuya, vạn vật chìm vào im lặng.

Thanh Chi mang theo danh sách điều tra bí mật, nhân lúc đêm tối canh ba, lặng lẽ lẻn ra ngoài bằng lối cửa sau của Lục phủ. Bóng nàng nhanh ch.óng chìm vào màn đêm sâu thẳm.

Tôi đứng một mình trước cửa sổ lớn của chính viện, gió đêm thổi qua làm tà áo khẽ bay, ánh mắt lạnh lùng nhìn lên vầng trăng sáng trên cao.

Bàn tay tôi vô thức siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa thêu hoa.

Nếu kiếp trước, thứ mà Lục Diên Khanh điên cuồng tìm kiếm không phải là hình bóng của người yêu cũ, mà là một món đồ vật cụ thể...

Thì cái c.h.ế.t đầy u uất của Thịnh Tuyết Nhu, và cả cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của tôi trong đại lao tăm tối...

Có lẽ, từ trước đến nay chưa bao giờ chỉ đơn giản là một bi kịch tình yêu hay một cuộc chiến tranh giành tình cảm chốn nội viện. Phía sau nó chắc chắn là một âm mưu to lớn, đen tối hơn gấp bội.

Một cơn gió mạnh thổi qua, ánh nến trên bàn lập tức phụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc.

Một bí mật kinh hoàng bị chôn vùi nhiều năm dưới lòng đất, cuối cùng cũng đã bắt đầu được đào lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ôn Nhu Đao - Chương 6: Chương 5 | MonkeyD