Ôn Nhu Đao - Chương 6
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:02
CHƯƠNG 6: MẶT NẠ RÁCH NÁT, SỰ THẬT KINH HOÀNG
Gió đêm rít qua khe cửa, ngọn nến trên bàn lung lay dữ dội.
Cánh cửa sau của chính viện khẽ động, một bóng đen nhanh như cắt lách vào phòng, quỳ sụp xuống. Hắn là thân tín trung thành nhất được tôi phái đi từ ba ngày trước.
"Phu nhân, đã điều tra ra rồi." Thân tín lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một xấp hồ sơ cũ kỹ, hai tay dâng lên.
Tôi nhận lấy, lật mở. Ánh mắt lướt qua những dòng chữ mực đen đã hơi phai màu.
Người chồng quá cố của Thịnh Tuyết Nhu tên là Tần Dịch, bề ngoài làm quản sự cho một thương đội vùng biên quan, quanh năm buôn bán ngược xuôi.
Nhưng dòng chữ tiếp theo khiến ngón tay tôi khựng lại.
Rất nhiều năm trước, trước khi đổi tên họ và cưới Thịnh Tuyết Nhu, Tần Dịch chính là thuộc hạ thân tín, kẻ trung thành bậc nhất của Lục lão gia.
Sau khi Lục gia xảy ra biến cố lớn ở kinh thành, gã đột nhiên mất tích bí ẩn, thay tên đổi họ chạy trốn đến một vùng hẻo lánh.
Tôi khép hồ sơ, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng.
Một gã thương nhân bình thường làm sao có thể khiến Lục gia phải che giấu tung tích sâu như vậy. Lục Diên Khanh đột nhiên tỏ ra ân cần, dung túng cho Thịnh Tuyết Nhu, chắc chắn không phải vì tình xưa nghĩa cũ.
Phía sau chuyện này, ẩn giấu một bí mật khổng lồ.
"Còn gì nữa không?" Tôi ngước lên, ánh mắt lạnh lùng.
Thân tín cúi thấp đầu, giọng nói hạ xuống mức tối đa: "Nô tài theo manh mối tìm được vị lão đại phu từng bốc t.h.u.ố.c cho biểu cô nương ở quê nhà kiếp trước. Vị đại phu đó nói, bệnh trạng của nàng ấy rất kỳ lạ."
"Kỳ lạ thế nào?"
"Không giống lao lực, càng không giống u uất thành bệnh." Thân tín nuốt nước bọt, nói nhỏ. "Mạch tượng ấy, khả năng rất lớn là trúng độc mãn tính."
Hắn nói tiếp, giọng run lên: "Đại phu từng nghi ngờ có kẻ ra tay hạ độc, nhưng chưa kịp nói gì đã bị một thế lực bí ẩn ép buộc, đe dọa phải rời kinh thành ngay trong đêm. Không lâu sau, biểu cô nương qua đời."
Đầu ngón tay tôi lạnh ngắt.
Kiếp trước, khi Thịnh Tuyết Nhu c.h.ế.t, tôi vẫn luôn tự trách, vẫn luôn bị Lục Diên Khanh ép phải tin rằng nàng ta c.h.ế.t vì buồn khổ do sự ích kỷ của tôi.
Bây giờ mới biết, hóa ra ngay từ đầu đã có kẻ muốn nàng ta phải c.h.ế.t.
Kẻ đó ra tay vô cùng tàn nhẫn, ngụy trang chất độc thành tâm bệnh, qua mặt tất cả mọi người.
Có người muốn diệt khẩu nàng ta.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng tim tôi đập thình thịch.
Tôi đuổi thân tín lui ra, ngồi một mình trong bóng tối, những mảnh ký ức kinh hoàng của kiếp trước bắt đầu tự động ghép nối lại.
Năm đó, sau khi Thịnh Tuyết Nhu tắt thở ở Thanh Nguyệt Viện, Lục Diên Khanh không hề khóc lóc t.h.ả.m thiết như một kẻ si tình.
Việc đầu tiên hắn làm là hạ lệnh phong tỏa nghiêm ngặt toàn bộ biệt viện, không cho bất kỳ ai ra vào.
Sau đó, chính tay hắn đóng cửa, lục soát điên cuồng từng ngóc ngách, lật tung hòm xiểng, di vật của Thịnh Tuyết Nhu mang từ quê chồng đến.
Lục soát xong xuôi, hắn mới cho người phát tang, thông báo rộng rãi.
Khi ấy tôi quá ngu muội, tưởng hắn đau buồn đến mất trí, muốn lưu giữ chút bóng hình của người cũ.
Bây giờ nghĩ lại, hành động đó rõ ràng là của một kẻ điên cuồng săn tìm đồ vật.
Hắn không tìm người, hắn không hề thương tiếc góa phụ đáng thương kia.
Nếu thực sự vì tình thâm nghĩa nặng, tại sao việc đầu tiên hắn làm sau khi nàng ta c.h.ế.t không phải là lo hậu sự, mà là lục lọi đồ đạc?
Thân tín đứng ngoài cửa khẽ gõ nhẹ ba tiếng, rồi đẩy cửa bước vào, mang thêm một thông tin chấn động.
"Phu nhân, người của chúng ta dò hỏi được từ một thuộc hạ cũ của thương đội biên quan." Hắn nói nhỏ. "Tần Dịch trước khi c.h.ế.t, trong tay từng giữ một phong thư vô cùng quan trọng."
"Thư gì?"
"Bọn họ nói phong thư đó liên quan trực tiếp đến Lục gia nhiều năm trước. Trong thư ghi lại bằng chứng Lục gia bí mật cấu kết với ngoại bang, thông đồng phản quốc." Hắn hạ giọng. "Nhưng từ sau khi Tần Dịch c.h.ế.t, phong thư hoàn toàn bốc hơi, không ai tìm thấy nữa."
Tôi nhắm mắt lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu hoàn toàn rồi.
Lục Diên Khanh tiếp cận Thịnh Tuyết Nhu, ép tôi mở kho cứu giúp, giả vờ làm thánh nhân bao dung, tất cả đều là một màn kịch được lên kế hoạch tỉ mỉ.
Hắn không phải vì tình, hắn muốn bức thư phản quốc kia.
Hắn muốn lấy lòng Thịnh Tuyết Nhu để tìm ra vị trí của phong thư, xóa sạch bằng chứng phạm tội của gia tộc.
Ký ức kiếp trước như những lưỡi d.a.o sắc lẹm, đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Kiếp trước, tôi chính là kẻ đứng ra phản đối kịch liệt nhất, làm loạn lên để giữ của hồi môn, không cho Thịnh Tuyết Nhu một đồng một cự.
Hành động ngu ngốc đó của tôi vô tình trở thành chiếc lá chắn hoàn hảo nhất cho Lục Diên Khanh.
Sau khi Thịnh Tuyết Nhu c.h.ế.t vì trúng độc mãn tính, hắn lập tức đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu tôi, biến tôi thành con dê thế tội.
Người trong kinh thành đều tin Thịnh Sơ Quy tôi là ác phụ lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông vô độ bức t.ử em chồng đáng thương.
Không một ai nghi ngờ cái c.h.ế.t của Thịnh Tuyết Nhu, cũng không một ai điều tra nguyên nhân thực sự.
Lục Diên Khanh mượn tay dư luận và sự tức giận của tôi để che giấu tội ác mưu sát diệt khẩu của hắn.
Tôi không phải là nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân này đổ vỡ.
Tôi chỉ là một quân cờ thí, một vật hi sinh rẻ rúng để hắn che đậy tội ác phản quốc tày trời của Lục gia.
Tôi không khóc, nước mắt đã cạn từ kiếp trước, chỉ có cơ thể là lạnh ngắt như băng giá.
Trời gần sáng, sương mù bao phủ dày đặc ngoài sân.
Thanh Chi bước vào châm thêm dầu đèn, thấy sắc mặt tôi nhợt nhạt liền lo lắng hỏi: "Phu nhân, nếu Lục gia phạm tội phản quốc, có cần chúng ta lập tức báo quan không?"
Tôi lắc đầu, câu trả lời vô cùng dứt khoát: "Không báo."
Tôi ngước mắt nhìn về phía Thanh Nguyệt Viện vẫn còn mập mờ trong sương sớm: "Một bức thư phản quốc lúc này chưa đủ để nhổ tận gốc rễ Lục gia, lại dễ rút dây động rừng."
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay: "Ta muốn hắn tự mình đưa tất cả chứng cứ đến trước mặt ta. Ta muốn hắn sống trong sợ hãi."
Ánh mắt tôi bình tĩnh đến đáng sợ, không còn chút gợn sóng oán hận nào của nữ nhi thường tình.
Nếu Lục Diên Khanh kiếp này vẫn muốn tìm bức thư đó để tự cứu mạng, vậy tôi sẽ giúp hắn, để hắn có tìm cả đời cũng không thể thấy được.
Tôi không đối đầu trực diện, ta sẽ dùng lòng tham của Thịnh Tuyết Nhu và sự chột dạ của hắn làm v.ũ k.h.í.
Trận chiến này, không còn là chuyện tranh giành tình cảm cỏn con của nữ nhi chốn nội viện nữa rồi.
Trời hửng sáng, thân tín lặng lẽ theo cửa sau rời khỏi Lục phủ, không để lại một dấu vết.
Tôi đứng một mình trong thư phòng, thong thả mở lòng bàn tay ra.
Bên trong là mảnh giấy vẽ lại hình dáng của sợi dây chuyền ngọc đen thô ráp mà Thịnh Tuyết Nhu đang giữ khư khư.
Tôi khẽ cười, tiếng cười lạnh lẽo vang lên trong không gian vắng lặng.
"Lục Diên Khanh..." Tôi thì thầm. "Kiếp trước ngươi g.i.ế.c người diệt khẩu, đổ tội cho ta."
Tôi bấm ngón tay vào bức hình vẽ: "Kiếp này, ta sẽ để chính cái bí mật phản quốc ấy đào mồ chôn sống cả tộc Lục gia ngươi."
Ngọn nến trên bàn phụt tắt, bầu trời phía đông vừa vặn lộ ra một vệt sáng trắng sắc bén như lưỡi đao.
Một ván cờ quyền mưu lớn hơn nhiều so với chuyện tình yêu đôi lứa, chính thức bắt đầu
