Ôn Nhu Đao - Chương 7
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:02
CHƯƠNG 7: NƯỚC CỜ ĐẢO NGƯỢC, DỒN TRA NAM VÀO THẾ BÍ
Báo quan lúc này chỉ làm rắn động cỏ.
Buổi sáng, chính viện tĩnh lặng.
Thanh Chi mang chén trà nóng vào phòng, ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Phu nhân, người của chúng ta ở bên ngoài vừa gom thêm được chút tin tức từ nhà chồng cũ của biểu cô nương. Có cần nô tì lập tức đưa tin về Thịnh phủ, để lão gia định đoạt không?"
Tôi bưng chén trà, khẽ lắc đầu.
"Nếu bây giờ kinh động Lục gia, Lục Diên Khanh sẽ lập tức xóa sạch mọi chứng cứ." Tôi nhấp một ngụm trà, giọng bình thản. "Hắn là kẻ cẩn trọng, một khi chột dạ, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy bức thư kia nữa."
Thanh Chi lo lắng: "Vậy chúng ta cứ để hắn yên ổn như vậy sao?"
Tôi mỉm cười, đặt chén trà xuống bàn: "Không cần chúng ta ra tay, tự có người giúp chúng ta làm việc đó."
Thanh Chi ngơ ngác nhìn tôi, không hiểu ý.
Tôi phóng tầm mắt nhìn qua cửa sổ, hướng về phía Thanh Nguyệt Viện cách đó không xa.
Kẻ tham lam nhất, bao giờ cũng là kẻ dễ bị lợi dụng nhất.
Chỉ cần gieo vào lòng họ một tia hy vọng về quyền lực, họ sẽ tự biến mình thành con d.a.o sắc bén nhất.
Dọn dẹp một nhà kho cũ, có khi lại nhặt được báu vật.
Chiều hôm đó, kho chứa đồ cũ phía sau Thanh Nguyệt Viện náo nhiệt hẳn lên.
Theo sự sắp xếp ngầm của tôi, Thanh Chi dẫn theo hai ma ma già qua đó với lý do kiểm kê lại đồ đạc để sắm sửa thêm rèm cửa mới cho biểu cô nương.
Thịnh Tuyết Nhu ngồi ở gian ngoài, tay cầm cuốn sách, nhưng mắt thỉnh thoảng lại ngó vào trong.
"Rầm!"
Tiếng một chiếc hộp gỗ lim cũ kỹ từ trên giá cao rơi xuống đất, nắp hộp bung ra, bụi bay mù mịt.
Một ma ma già hốt hoảng cúi xuống gom đồ, Thanh Chi nhanh tay nhặt được một mảnh giấy đã ố vàng rách nát rơi ra từ khe hở của chiếc hộp.
Nàng giả vờ không để ý, tiện tay vứt mảnh giấy lên chiếc bàn gỗ bên cạnh, rồi tiếp tục lớn tiếng trách mắng gia nhân làm việc cẩu thả.
Thịnh Tuyết Nhu ở bên ngoài nghe động tĩnh liền bước vào. Nàng ta liếc nhìn mảnh giấy ố vàng trên bàn, hàng mày khẽ nhíu lại.
Đợi khi đám người Thanh Chi ôm đống rương hòm đi ra ngoài sân, Thịnh Tuyết Nhu mới tiến lại gần, nhanh ch.óng cầm mảnh giấy lên.
Trên mặt giấy thô ráp chỉ có vài dòng chữ mờ căm đã bị nhòe mực, không rõ nội dung.
Nhưng ở góc dưới cùng của trang giấy cũ, có in một ký hiệu lạ trông như một bông hoa năm cánh biến dạng.
Thịnh Tuyết Nhu thở gấp, l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi.
Ký hiệu này, giống hệt với hoa văn khắc chìm ở mặt sau của sợi dây chuyền ngọc đen nàng ta đang giữ khư khư.
Nàng ta không chút do dự, lập tức giấu mảnh giấy vào trong tay áo rộng, thần sắc tỏ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đoạn giấy này chắc chắn là một phần của bí mật mà người chồng cũ của nàng ta từng sống c.h.ế.t muốn giữ lại.
Nó có vẻ đáng giá hơn những gì nàng ta có thể tưởng tượng.
Lòng tham một khi đã được nhen nhóm, sẽ thiêu rụi sự dè dặt cuối cùng.
Đêm hôm đó, Thanh Nguyệt Viện đóng c.h.ặ.t cửa ngõ.
Thịnh Tuyết Nhu ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, cẩn thận lấy từ trong hộp gỗ ra sợi dây chuyền ngọc đen, rồi trải mảnh giấy ố vàng lên bàn.
Nàng ta đặt mặt sau của miếng ngọc đen đè lên ký hiệu trên giấy.
Khớp hoàn toàn, không lệch một ly.
Ký ức kinh hoàng của đêm người chồng cũ qua đời đột ngột hiện về trong tâm trí nàng ta.
Khi đó, gã đàn ông người đầy m.á.u, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ta, giọng thều thào đầy oán hận: "Nếu có ngày gặp chuyện trắc trở, muội tuyệt đối đừng để Lục gia có được thứ này. Cứ giữ kỹ nó, Lục gia nợ chúng ta."
Thịnh Tuyết Nhu hô hấp dồn dập, các ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Bấy lâu nay nàng ta cứ nghĩ mình chỉ là một góa phụ tội nghiệp phải đến nương nhờ sự bố thí của người khác, phải nhìn sắc mặt của Thịnh Sơ Quy mà sống.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Thứ nàng ta đang nắm giữ trong tay, có vẻ chính là t.ử huyệt của cả Lục gia.
Nếu Lục Diên Khanh thực sự có điểm yếu chí mạng nằm trong tay nàng ta, nàng ta sẽ không bao giờ phải khúm núm dựa dẫm vào sự thương hại của hắn nữa. Nàng ta có thể đường đường chính chính đòi hỏi một vị trí xứng đáng hơn trong phủ này.
Một lời nói ra, có thể cứu người, cũng có thể g.i.ế.c người.
Ngày hôm sau, hoa viên Lục phủ đầy nắng xuân.
Lục Diên Khanh sau ba ngày lánh mặt, cuối cùng cũng chịu bước chân vào Thanh Nguyệt Viện để duy trì cái vỏ bọc ân cần, chu đáo của mình trước mặt gia nhân.
Hắn ngồi trong đình hóng mát, sắc mặt mang theo vài phần mệt mỏi, nhấp một ngụm trà: "Tuyết Nhu, mấy ngày nay ta bận việc nha môn, không qua thăm muội được. Trong phủ có ai làm khó muội không?"
Thịnh Tuyết Nhu ngồi đối diện, khẽ vuốt nhẹ tay áo thêu hoa, trên mặt không còn vẻ rụt rè, e sợ như mọi khi. Nàng ta khẽ mỉm cười, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Đại nhân nói gì vậy, tỷ tỷ đối xử với muội rất tốt." Nàng ta dừng một chút, giọng nói bỗng hạ thấp đầy bí ẩn. "Chỉ là... gần đây muội đọc vài cuốn sách cũ của phu quân để lại, đột nhiên thấy có một câu hỏi rất hay."
Lục Diên Khanh nhướng mày: "Câu gì?"
Thịnh Tuyết Nhu nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu: "Người có tin trên đời này, có những bí mật đủ lớn để đổi lấy cả mạng sống của một đại gia tộc không?"
"Cạch."
Chén trà trên tay Lục Diên Khanh khẽ chạm vào đĩa sứ, phát ra tiếng động khô khốc.
Đồng t.ử của hắn co rụt lại, sắc mặt trong chớp mắt trở nên vô cùng khó coi. Hắn cố giữ cho giọng mình không run lên, nhìn chằm chằm vào nàng ta: "Muội... sao tự nhiên lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy?"
Thịnh Tuyết Nhu khẽ che miệng cười, đứng dậy nhẹ nhàng hành lễ: "Muội chỉ là tùy tiện nói đùa theo sách mà thôi, đại nhân không cần để tâm. Muội vào phòng lấy thêm chút bánh ngọt."
Nàng ta quay người đi vào trong, để lại Lục Diên Khanh ngồi c.h.ế.t trân tại chỗ.
Trong lòng hắn lần đầu tiên xuất hiện một dự cảm cực kỳ xấu.
Câu nói đó của nàng ta không thể là ngẫu nhiên. Phải chăng, đóa bạch liên hoa yếu đuối này thực sự biết điều gì đó về bí mật phạm tội của Lục gia?
Kẻ có tội thì luôn sống trong sợ hãi.
Đêm khuya, thư phòng của Lục Diên Khanh vẫn sáng đèn.
Hắn ngồi một mình sau án thư rất lâu, khuôn mặt hoàn toàn chìm vào bóng tối, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Câu nói đầy ẩn ý của Thịnh Tuyết Nhu lúc ban ngày cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn như một lời nguyền.
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi Tần Dịch c.h.ế.t đột ngột ở biên quan, chiếc hộp chứa phong thư quan trọng nhất của Lục gia đã hoàn toàn biến mất không dấu vết. Lúc đó hắn tưởng phong thư đã bị thất lạc trong đám loạn quân.
Nhưng giờ nghĩ lại, có khi nào gã thuộc hạ phản trắc đó trước khi c.h.ế.t đã kịp giao thứ đó cho Thịnh Tuyết Nhu?
Nếu không, một góa phụ không nơi nương tựa như nàng ta, lấy đâu ra gan lớn như vậy để thốt ra những lời thử dò đầy gai góc đó trước mặt hắn?
Hắn đứng bật dậy, hơi thở dồn dập.
Nếu bức thư cấu kết ngoại bang kia thực sự nằm trong tay Thịnh Tuyết Nhu, và nếu nàng ta đem nó ra ánh sáng, toàn bộ Lục gia sẽ vạn kiếp bất phục.
Hắn không thể ngồi chờ c.h.ế.t.
"Người đâu!" Lục Diên Khanh trầm giọng gọi.
Một gã tâm phúc nhanh ch.óng bước vào từ bóng tối, quỳ xuống nhận lệnh.
"Ngươi lập tức phái hai người lanh lợi, âm thầm giám sát c.h.ặ.t chẽ mọi hành động gần đây của Thanh Nguyệt Viện cho ta." Lục Diên Khanh nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. "Xem nàng ta giấu những gì trong phòng, đặc biệt là những hòm rương cũ mang từ quê nhà đến. Có động tĩnh gì phải báo ngay lập tức."
Hắn hoàn toàn không biết rằng, Thịnh Sơ Quy tôi mới là người đứng sau giật dây mọi chuyện. Hắn lúc này chỉ đổ dồn mọi sự nghi ngờ và oán hận lên đầu Thịnh Tuyết Nhu.
Bàn cờ này, từ nay đã đổi chủ rồi.
Đêm đã về khuya, chính viện Lục phủ yên ắng vô cùng.
Tôi ngồi bên bàn tròn, thong thả đặt một quân cờ trắng lên bàn cờ đang bày thế trận dở dang.
Thanh Chi từ bên ngoài nhẹ nhàng bước vào, ghé tai tôi báo cáo: "Phu nhân, đúng như người dự đoán, Lục đại nhân vừa mới mật phái hai tên thủ hạ thân tín qua lẻn vào Thanh Nguyệt Viện để rình rập, theo dõi biểu cô nương."
Tôi buông quân cờ xuống, tiếng thanh thúy vang lên trong căn phòng vắng: "Từ hôm nay, hai kẻ 'tình thâm nghĩa nặng' ấy sẽ không bao giờ còn có thể tin tưởng nhau được nữa."
Thanh Chi đầy vẻ ngưỡng mộ, nhưng cũng có chút hoang mang: "Phu nhân... người rõ ràng chưa từng mở lời vu khống, cũng chưa từng ra tay làm gì bọn họ cả."
Tôi ngước mắt nhìn nàng, khẽ mỉm cười lạnh lẽo: "Ta không cần phải ra tay. Ta chỉ đưa cho lòng tham và sự sợ hãi của bọn họ... một cái gương mà thôi."
Bọn họ tự nhìn vào đó, tự thấy ma quỷ trong lòng mình, rồi tự ra tay tàn sát lẫn nhau.
Người sau này ra tay kết liễu cuộc đời của Lục Diên Khanh, có lẽ không cần phải là Thịnh Sơ Quy tôi nữa rồi.
Cứ để hắn tự sống trong sự nghi kỵ, tự tay bóp c.h.ế.t những kẻ bên cạnh mình.
Tôi không hề tỏ ra đắc ý, khuôn mặt bình thản như mặt nước hồ mùa thu. Ngón tay tôi nhẹ nhàng lướt qua các quân cờ trên bàn, chuẩn bị cho nước đi tiếp theo.
Đêm khuya khoắt, vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong phủ nhà họ Lục rộng lớn, lúc này vẫn còn ba ngọn đèn dầu sáng rực, rọi bóng ba con người.
Một ngọn đèn ở chính viện của tôi.
Một ngọn đèn ở thư phòng đầy sát khí của Lục Diên Khanh.
Và một ngọn đèn ở Thanh Nguyệt Viện đầy toan tính của Thịnh Tuyết Nhu.
Ba con người, ba căn phòng, ba tâm tư oán hận và sợ hãi khác nhau.
Không một ai trong bọn họ biết được rằng, kể từ đêm nay trở đi, cái gọi là tình nghĩa thanh mai trúc mã, cái gọi là che chở đáng thương đã hoàn toàn vỡ vụn.
Giữa bọn họ, không còn một ai thực sự tin tưởng ai nữa rồi.
Tại chính viện, tôi nhìn bàn cờ đầy những quân đen trắng đan xen trước mặt, ngón tay thanh mảnh cầm lấy quân cờ đen cuối cùng, nhẹ nhàng đặt xuống góc c.h.ế.t.
Tôi khẽ thì thầm vào bóng đêm: "Bắt đầu rồi."
