Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 6

Cập nhật lúc: 01/09/2026 12:02

Trong phòng sách tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng thở.  

Và tiếng lật giấy.  

Mùi giấy mực trở nên đặc biệt rõ ràng.  

Còn có một mùi hương dịu nhẹ thanh mát.  

Tỏa ra từ người cậu ấy.  

Lặng lẽ bao phủ lấy không gian.  

Bên cạnh thư viện có một quán trà mang phong cách Trung Hoa.  

Chuyên bán các món điểm tâm truyền thống.  

Chúng tôi ngồi đối diện nhau.  

Tôi nhấp một ngụm trà rồi mở lời.  

"Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?"  

Từ nãy đến giờ.  

Lục Dục vẫn luôn xách theo một túi giấy da bò.  

Lúc này cậu đặt nó lên bàn.  

Đẩy về phía tôi.  

"Mở ra xem đi."  

Tôi nghi hoặc nhận lấy.  

"Mở ra xem."  

Một món đồ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.  

Như hòn đá khuấy động mặt hồ ký ức.  

Một chiếc ô gập màu xanh nằm yên bên trong.  

Nơi tay cầm vẫn còn treo sợi dây buộc xanh.  

Tôi từng thắt vào.  

"Đây là chiếc ô tôi đưa cậu hôm thi đại học."  

"Không ngờ nhiều năm trôi qua."  

"Cậu ấy vẫn giữ lại."  

"Chỉ đợi một ngày trả lại cho tôi."  

Tôi chợt nhớ đến lần cho cậu ấy mượn ruột b.út.  

Sau đó cũng được trả lại.  

Không bao giờ nợ ai điều gì.  

Dù là chuyện nhỏ nhất.  

Thành thật.  

Nhưng cũng xa cách.  

"Chiếc ô năm đó mượn."  

"Giờ trả lại cậu."  

Tôi chưa từng nghĩ sẽ đòi lại chiếc ô ấy.  

Nhưng lúc này lời giải thích dường như cũng chẳng còn cần thiết.  

Tôi gật đầu.  

"Ừ."  

Tôi đổi chủ đề.  

Giọng đầy ẩn ý.  

"Cậu kết hôn rồi à?"  

"Phải chăng đã có người hoàn thành nhiệm vụ?"  

Lục Dục nhìn theo ánh mắt tôi.  

Hướng về chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ.  

Cậu bình thản đáp.  

"Chưa."  

"Chiếc nhẫn này là chìa khóa khởi động của Tinh Huyễn."  

Tôi cười.  

Có chút lúng túng.  

Không chỉ chưa từng chơi trò chơi đỉnh cao mà cậu ấy tạo ra.  

Đến cả thiết bị cơ bản cũng chẳng biết là gì.  

"Tách trà của tôi đã gần cạn."  

"Tôi rót thêm."  

"Tiện tay rót luôn cho cậu."  

Hơi nước bốc lên từ chén trà.  

Hòa vào ánh sáng vàng dịu của đèn l.ồ.ng phía trên.  

Khiến luồng khí lạnh quanh Lục Dục dường như tan đi đôi chút.  

Ngón tay cầm tách trà của cậu khẽ động đậy.  

Giọng trầm thấp vang lên.  

"Cậu sống tốt chứ?"  

Tôi nhướn mày.  

Câu hỏi này từ miệng cậu ta.  

Nghe ra có chút gượng gạo.  

Hoặc có thể nói là khó tin.  

Tôi mỉm cười.  

"Rất bình thường."  

"Nhưng cũng rất ổn."  

Cậu nhìn tôi thật lâu.  

Rồi nâng tách trà.  

Uống cạn.  

Có thể là ảo giác.  

Cũng có thể là do hơi nước mờ ảo.  

Nhưng ánh mắt cậu ấy khi đó dường như có chút ướt.  

Chúng tôi không nói gì thêm.  

Trà ô xong.  

Uống trà xong.  

Cậu đứng dậy.  

Tạm biệt tôi rồi đi về.  

Khu vực quanh thư viện về đêm vốn ít người qua lại.  

Sắc trời tối đen.  

Bên kia đường là khu trung tâm thương mại rực rỡ đèn neon.  

Ánh sáng chiếu sáng bầu trời đêm.  

Như hai thế giới khác biệt.  

Chỉ cách nhau một con phố.  

Dưới ánh đèn đường bên ngoài quán trà.  

Bóng lưng Lục Dục lặng lẽ mà lạnh lùng.  

Khoảnh khắc ấy.  

Tôi như cảm nhận được một vết rạn giữa không gian và thời gian.  

Bóng lưng ấy trồng lên hình ảnh cậu thiếu niên năm nào dưới mưa.  

Hình ảnh cậu trong giấc mơ khi rơi vào vực sâu hiện ra trong đầu.  

Một nỗi nghẹn ngào lan ra từ n.g.ự.c.  

Tôi thu lại ánh nhìn.  

Định quay vào thì thấy cậu bỏ quên chiếc kính râm trên bàn.  

"Lục Dục."  

Tôi gọi cậu ấy một tiếng.  

Cậu dừng bước.  

Ngoảnh lại.  

Tôi chạy đến đưa kính cho cậu.  

Tiện miệng nói thêm.  

"Quên nói với cậu một câu."  

"Chúc mừng nhé."  

"Tinh Huyễn."  

"Tôi sẽ thử trải nghiệm."  

Ba ngày sau.  

Tôi nhận được một gói hàng.  

Bên trong là mũ trùm đầu và nhẫn khởi động của Tinh Huyễn.  

Địa chỉ gửi đến là từ công ty Vị Chi.  

Là Lục Dục gửi cho tôi.  

Tôi bật cười.  

Xem ra dáng vẻ túng thiếu của tôi.  

Đã bị cậu ấy nhìn thấu rồi.  

Tôi nghĩ mình nên cảm ơn.  

Nhưng lại phát hiện không hề có thông tin liên lạc nào của cậu ấy.  

Tôi mở sách hướng dẫn ra đọc.  

Rồi đội lên thiết bị của Tinh Huyễn.  

Đây là lần đầu tiên tôi bước vào thế giới Tinh Huyễn.  

Như thể tiến vào một chiều không gian song song.  

Ngoại trừ giọng dẫn dắt điện t.ử trong đầu.  

Và màn hình trong suốt phía trước.  

Mọi thứ đều vô cùng chân thật.  

Tinh Huyễn bắt buộc dùng tên thật để đăng nhập.  

Nhưng tôi đã trực tiếp bỏ qua bước đăng ký thông tin.  

Bởi vì ở đây đã có một tài khoản thuộc về tôi.  

Người chơi số một.  

Thì ra đó là lý do Lục Dục mới hỏi.  

"Cậu không chơi Tinh Huyễn à?"  

Thay vì "có chơi không?"  

Tài khoản này cho đến giây phút này.  

Vẫn chưa từng có dấu vết sử dụng.  

Trong Tinh Huyễn.  

Tôi nhận được hai bức thư từ Lục Dục.  

Bức đầu tiên là lời chúc mừng sinh nhật.  

Gói quà đựng thiết bị Tinh Huyễn.  

Là món quà cậu ấy dành cho tôi.  

Bức thứ hai ngắn gọn.  

Là về cây dù.  

Cậu ấy chờ tôi bước vào Tinh Huyễn.  

Để trao lại cây dù ấy.  

Cậu đã chuẩn bị tất cả.  

Chỉ là không ngờ tôi lại chưa từng chạm vào Tinh Huyễn.  

Dù chỉ một lần.  

Tôi thoát khỏi Tinh Huyễn.  

Tra cứu một vài thông tin liên quan đến nó.  

Liền thấy ngay một bài phỏng vấn về Lục Dục.  

"Ngài Lục."  

"Vì sao biểu tượng của Tinh Huyễn lại là một chiếc ô giấy dầu màu xanh."  

"Và bồ công anh đang bay?"  

"Có hàm ý gì chăng?"  

"Chỉ là cảm hứng sáng tác thôi."  

"Rất nhiều cư dân mạng đoán."  

"Có phải có liên quan đến người trong lòng của ngài không?"  

Theo bài viết mô tả.  

Ngài Lục im lặng rất lâu.  

Mới chậm rãi trả lời.  

"Tôi thường nghĩ đến cô ấy."  

"Tâm trạng cũng sẽ tốt lên."  

"Tôi không biết điều đó có được xem là thích không."  

Tôi nhìn đoạn chữ ấy.  

Đọc đi đọc lại nhiều lần.  

Trong lòng chấn động.  

"Lục Dục."  

"Cậu ấy thích tôi sao?"  

"Sao có thể chứ?"  

Tôi đứng bật dậy.  

Nhìn ra cửa sổ.  

Từng tầng mây lấp lánh như cá trôi ngang qua.  

Tâm trí tôi ngổn ngang.  

"Meo."  

Một tiếng mèo kêu kéo tôi về thực tại.  

Tôi nhìn ra bãi cỏ.  

Là con mèo cam mập tôi từng quen.  

A Cửu.  

Đã rất nhiều năm không gặp nó.  

Nay nó lại tìm đến tôi.  

Muốn làm gì đây?  

Tôi muốn mở cửa sổ to hơn để nó vào.  

Nhưng ngay lúc tay chạm vào mặt kính.  

Một luồng cảm giác mất trọng lực tràn khắp toàn thân.  

Tôi ngã xuống đất.  

Cơ thể như đang bị rút cạn sức sống.  

Bản năng khiến tôi cảm nhận rõ ràng.  

Cái c.h.ế.t đang đến gần.  

Trong làn sương mờ của ý thức.  

Tôi thấy A Cửu nhảy vào từ cửa sổ.  

Lao về phía tôi.  

Ngay khoảnh khắc trước khi ý thức biến mất.  

Tôi nghe thấy giọng nói của A Cửu.  

"C.h.ế.t tiệt."  

"Đến trễ một bước."  

"Năm 25 tuổi."  

"Vào đúng sinh nhật mình."  

"Tôi đã c.h.ế.t."  

Tiếng ồn ào vang bên tai.  

Đầu óc tôi choáng váng.  

Tầm nhìn mờ mịt dần trở nên rõ ràng.  

Một nhóm người vây quanh tôi.  

Miệng không ngừng mấp máy điều gì đó.  

Ngay khoảnh khắc ý thức quay về.  

Ánh mắt tôi liền chạm phải thiếu niên.  

Đang đứng bên ngoài đám người.  

Trên đường chạy.  

Tóc mái ướt đẫm mồ hôi rũ xuống.  

Ánh mắt đen thẳm nhìn tôi.  

Sâu như một vũng nước.  

Tâm tình khó đoán.  

Tôi muốn đứng dậy.  

Nhưng đầu gối chợt đau nhói.  

Cơn đau như những mũi kim truyền vào dây thần kinh.  

Nhìn đầu gối bị trầy xước rớm m.á.u.  

Và mắt cá chân sưng nhẹ.  

Tôi đảo mắt quan sát xung quanh.  

Toàn là những gương mặt non trẻ.  

Tràn đầy sức sống.  

Bên cạnh là thầy giáo thể d.ụ.c đang chỉ huy đám học sinh.  

Ký ức dần sống lại.  

Tôi nhớ ra rồi.  

Đây là buổi kiểm tra chạy 800m hồi lớp 12.  

Lúc ấy tôi ngã trước vạch đích.  

Và bị thương.  

"Tôi sống lại rồi."  

Là một phòng khởi động lại thế giới nữa sao?  

Nhưng vì sao chứ?  

Lần này tôi mang theo toàn bộ ký ức của thế giới trước đó.  

Thầy giáo chạy đến.  

"Cô Hà Tinh Lạc."  

"Đứng lên được không?"  

Tôi gật đầu.  

Được bạn đỡ dậy.  

Chân khập khiễng.  

Khi đi ngang qua.  

Ánh mắt tôi và Lục Dục lại chạm nhau.  

Cậu ấy không nói gì.  

Chỉ nhìn tôi.  

Rất lâu.  

Giống như đang nhìn một người vừa từ cõi c.h.ế.t trở về.  

Buổi tối.  

Tôi nằm trên giường.  

A Cửu cuộn tròn bên gối.  

Lần đầu tiên nó không nói gì.  

"Tại sao tôi lại quay về?"  

Tôi hỏi.  

A Cửu mở mắt.  

"Mỗi lần thế giới sụp đổ."  

"Sẽ chọn một điểm để khởi động lại."  

"Lần này."  

"Nó chọn lúc cô ngã."  

"Vậy Lục Dục thì sao?"  

"Cậu ấy có nhớ không?"  

A Cửu im lặng rất lâu.  

"Nó nhớ."  

"Nhưng nó không nói."  

Tôi nhắm mắt.  

Ngoài cửa sổ.  

Trăng rất sáng.  

Nếu đây là cơ hội thứ hai.  

Vậy tôi sẽ không đứng ngoài nữa.  

Bởi vì có những người.  

Đáng để che ô cho một lần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.