Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 8
Cập nhật lúc: 01/09/2026 12:03
"Lục Dục mà tôi từng biết chưa bao giờ dùng ánh nhìn như vậy để nhìn tôi."
"Một ánh nhìn nghiêm túc và đầy chăm chú."
"Chuyện xảy ra hôm nay quá nhiều."
"Tôi cần phải sắp xếp lại suy nghĩ."
Tôi đáp lại cậu.
"Ừm."
"Mai gặp."
Nói xong.
Tôi quay người bước đi.
Nhưng lại cảm nhận được một ánh nhìn khiến tôi thấy không thoải mái.
Tôi quay đầu lại.
Lục Dục vẫn chưa rời đi.
Cậu ấy đang nhìn tôi.
Thấy tôi quay đầu.
Cậu hơi cúi đầu.
Kéo thấp vành mũ.
Sau đó xoay đầu xe rời đi rất nhanh.
Biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Ở kiếp này.
Tôi vẫn chưa gặp lại người thực hiện nhiệm vụ.
Cũng không thấy bóng dáng của A Cửu.
Cây đa ở ngã rẽ gần nhà vẫn xum xuê xanh tốt như trước.
Chỉ là chẳng còn thấy bóng dáng cam vàng quen thuộc ấy nữa.
"A Cửu."
"Liệu nó còn xuất hiện nữa không?"
Trong lòng tôi chất chứa quá nhiều nghi vấn.
Người có thể cho tôi lời giải đáp.
Lại chẳng để lại chút dấu vết nào.
Lục Dục thì dường như đã khác.
Cái khí chất chán đời.
Tiêu cực ngày trước của cậu ấy dường như đã thay đổi.
Cậu ấy của trước kia giống như một cành cây đã héo úa.
Han đầy vết nứt.
Bị ánh mặt trời thiêu đốt đến khô kiệt.
Còn giờ đây cậu lại như một hồ nước sâu thẳm.
Không thể đoán được đáy sâu ra sao.
Căn bản là không thể nhìn thấu.
Cách cậu ấy đối xử với tôi cũng khác rồi.
Ngay vừa nãy thôi.
Tôi đang lau bảng thì Lục Dục lại tiến lên lau giúp tôi.
Tôi nhắc cậu ấy.
"Hôm nay là lượt của mình."
"Ngày mai mới đến lượt cậu mà."
Cậu ấy đáp lại một cách rất tự nhiên.
Chân thành.
"Chỗ trên cao cậu không với tới."
"Để tôi làm."
Tôi không khỏi lại dấy lên nghi vấn.
Mỗi lần thế giới được tái khởi động.
Tính cách và mối quan hệ của các nhân vật cũng sẽ thay đổi nhẹ sao?
Lục Dục của lần này không còn khó gần như trước nữa.
Cậu ấy lấy một cuốn sách từ trong cặp ra.
Một tờ giấy trắng được gấp lại rơi ra từ giữa lớp bìa.
Nhìn vẻ mặt hơi khựng lại của cậu ấy.
Tôi đoán chắc là của ai đó.
Có lẽ một cô gái lén nhét vào.
Tờ giấy rơi ngay dưới chân tôi.
Tôi chỉ cần cúi nhẹ là nhặt được.
Vừa nhặt lên.
Lục Dục đã vội vàng giật lại.
Tốc độ cực nhanh.
Biểu cảm trên gương mặt cậu ấy có chút mất tự nhiên.
Tôi không nói gì.
Chỉ đứng dậy bước ra ngoài hành lang.
Để hít thở chút không khí.
Nắng xuân ấm áp chiếu lên người.
Khiến lòng cũng trở nên nhẹ nhàng.
Ánh nắng dịu nhẹ không ch.ói mắt.
Vừa rồi tôi đã nhìn thấy.
Tờ giấy trắng kia lộ ra những nét vẽ.
Đó là một bức tranh chân dung phác họa.
Khi tôi cúi người nhặt.
Mép giấy khẽ mở ra.
Lộ rõ ba chữ được viết trên đó.
"Hà Tinh Lạc."
Tên của tôi.
Tôi nhớ lại lời nhờ vả của A Cửu.
Nhớ lại Lục Dục ở thế giới trước.
Nhớ tới câu trả lời mà cậu ấy từng nói trong buổi phỏng vấn.
Trái tim như bị đè nặng.
Tôi khép mắt lại.
Hít sâu một hơi.
Rồi từ thở ra.
Dạo này tôi rất hay mơ.
Và trong những giấc mơ ấy.
Tôi mơ thấy Lục Dục.
Trong mơ.
Tôi thấy cậu ấy c.h.ế.t đi dưới muôn hình vạn trạng.
Cậu ấy luôn mỉm cười.
Như thể cái c.h.ế.t chỉ là một điều nhẹ tênh.
Tôi dường như d.a.o động rồi.
Liệu tôi còn có thể tiếp tục làm một người ngoài cuộc.
Dửng dưng đứng nhìn nữa sao?
Nhưng tôi có thể làm được gì đây?
Làm thế nào mới có thể thay đổi được kết cục tự sát ấy của cậu ấy?
Rất nhanh sau đó.
Ngày chụp ảnh tốt nghiệp cũng đến.
Cô giáo gọi cả lớp ra sân chờ xếp hàng.
Tôi nhìn thấy Lục Dục nghe một cuộc điện thoại.
Rồi rời khỏi lớp.
Một mình đi.
Kiếp trước cậu ấy đã không đến chụp ảnh tốt nghiệp.
Cũng là vì cuộc điện thoại đó sao?
Cổng trường kiểm tra rất nghiêm.
Trong giờ học sinh không được phép ra ngoài.
Cậu ấy định đi đâu chứ?
Tôi đứng ở hành lang.
Dõi mắt nhìn cậu ấy đi về phía khu rừng rậm sau trường.
"Lục Dục đến đó làm gì?"
Bên tai vang lên tiếng lớp trưởng thúc giục.
Tôi đành theo cả lớp xuống lầu.
Tới điểm chụp ảnh.
Trong lúc chờ đợi.
Các bạn thi nhau chụp ảnh kỷ niệm bằng điện thoại.
Tâm trí tôi lơ đãng.
Không ngừng liếc nhìn điện thoại.
Cuối cùng tôi xoay người.
Chạy về hướng khu rừng phía sau trường.
Ở một khúc ngoặt.
Tôi va phải Lục Dục.
Đụng mạnh một cái.
Suýt nữa thì ngã.
Cậu ấy đỡ lấy tôi.
Rồi nhanh ch.óng buông ra.
Trên vành tai cậu ấy dần ửng hồng.
Tôi thở hổn hển.
Thấy sau lưng cậu ấy.
Là thầy giám thị đang áp giải mấy học sinh về phòng giám hiệu.
Trong số đó có một người rất nổi tiếng trong trường.
Một tên đầu gấu chuyên gây chuyện.
"Cậu không sao chứ?"
Tôi cẩn thận quan sát cậu ấy.
Hình như không bị thương.
"Cậu biết tôi ở đây?"
Tôi gật đầu.
Nhìn thẳng vào ánh mắt nghi hoặc của Lục Dục.
"Lúc nãy tôi thấy cậu đi về phía này."
"Đến giờ chụp ảnh rồi mà cậu vẫn chưa quay lại."
"Nên mình qua đây tìm."
"Không sao thì tốt."
"Sắp đến giờ chụp ảnh rồi."
"Đi thôi."
Tôi vừa quay người đi.
Thì giọng nói của Lục Dục mang theo gió.
Len vào tai tôi.
"Cậu đến tìm tôi."
"Vì sao?"
"Vì sao ư?"
Bởi vì tôi không còn cách nào.
Có thể làm ngơ với cuộc đời.
Với số phận của cậu nữa rồi.
Gió từ sau lưng thổi tới.
Những lọn tóc lòa xòa bên thái dương quét ngang qua mày mắt tôi.
Tôi khẽ cúi đầu.
Thì thầm.
"Mình lo cho cậu."
Lục Dục đứng im.
Rất lâu.
Không nói gì.
Khi quay lại điểm chụp ảnh.
Vừa hay đúng lúc lớp tôi đến lượt.
Cả lớp xếp hàng.
Ánh đèn flash nháy liên tục.
Tôi đứng ở hàng giữa.
Lục Dục đứng ở hàng sau.
Cao hơn tôi một cái đầu.
Trước khi chụp.
Cậu cúi xuống.
Nói rất nhỏ.
Chỉ đủ tôi nghe.
"Lần sau đừng chạy lung tung nữa."
"Nguy hiểm."
Tôi gật đầu.
Không nhìn cậu.
Tim đập rất nhanh.
Tấm ảnh tốt nghiệp được treo ở bảng danh dự.
Trong ảnh.
Tôi cười rất tươi.
Lục Dục thì vẫn gương mặt lạnh nhạt.
Nhưng ánh mắt lại đang nhìn về phía tôi.
Buổi tối về nhà.
A Cửu cuối cùng cũng xuất hiện.
Nằm trên bậu cửa sổ.
Lông xù lên vì gió.
"Nó đến tìm cậu ở rừng sau trường."
"Nó đ.á.n.h nhau vì cậu."
A Cửu lười biếng nói.
"Vì tôi?"
Tôi sững lại.
"Ừ."
"Tên đầu gấu kia chặn cậu ở cổng."
"Nói muốn làm quen với cô bạn cùng bàn của Lục Dục."
"Nó nghe thấy."
"Thế là lao vào."
Tôi im lặng.
"Nhiệm vụ không cần cô làm gì lớn lao."
"Chỉ cần ở đó."
"Khi nó muốn rơi xuống."
"Kéo nó lại."
A Cửu nhảy xuống.
Cọ vào chân tôi.
"Lần này đừng bỏ đi nữa."
Tôi gật đầu.
Ngày hôm sau đi học.
Lục Dục đến lớp với vết bầm trên khóe môi.
Không ai dám hỏi.
Giờ ra chơi.
Cậu đưa tôi một chai sữa.
"Uống đi."
"Cho đỡ ch.óng mặt."
"Sao cậu biết tôi ch.óng mặt?"
"Nhìn sắc mặt."
Tôi nhận.
Uống một ngụm.
Ngọt.
"Vết thương có đau không?"
Tôi hỏi.
"Không."
Cậu đáp.
"Đánh nó đáng."
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên.
Thấy Lục Dục nói chuyện kiểu lưu manh như vậy.
Cuối tuần.
Cậu nhắn tin cho tôi.
Lần đầu tiên.
"Chủ nhật rảnh không?"
"Đi thư viện."
"Rảnh."
Chúng tôi ngồi ở góc khuất.
Mỗi người một quyển sách.
Không nói chuyện.
Nhưng rất yên.
Trước khi về.
Cậu đưa tôi tờ giấy hôm đó.
Đã được ép plastic.
"Trả cậu."
Tôi mở ra.
Bên trong là bức phác họa.
Một cô gái ngồi cạnh cửa sổ.
Đang cúi đầu đọc sách.
Góc dưới đề tên.
"Hà Tinh Lạc."
"Ai vẽ?"
Tôi hỏi.
Lục Dục quay đi.
Tai lại đỏ.
"Không biết."
Tôi cất tờ giấy vào cặp.
Không vạch trần.
Tối đó.
Tôi lại mơ.
Trong mơ.
Lục Dục không c.h.ế.t.
Cậu ấy đứng dưới mưa.
Cầm ô xanh.
Chờ tôi.
Tôi chạy đến.
Ôm lấy cậu.
Tỉnh dậy.
Trời đã sáng.
Tôi nhắn cho cậu.
"Sáng nay đi học chung không?"
Rất nhanh.
Cậu trả lời.
"Ừ."
"Đợi ở cổng."
Trên đường.
Hai người.
Một cái ô.
Mưa xuân lất phất.
"Nếu một ngày nào đó."
"Cậu muốn bỏ đi."
Tôi nói.
"Nói với tôi một tiếng."
Lục Dục nghiêng đầu nhìn tôi.
"Vậy còn cậu?"
"Tôi cũng vậy."
Cậu gật đầu.
"Giao ước."
"Giao ước."
Gió thổi qua.
Mang theo mùi hoa.
Có lẽ thế giới này sẽ không sụp nữa.
Bởi vì lần này.
Chúng tôi đã chọn nhau.
