Phù Chi - 8

Cập nhật lúc: 16/09/2026 06:02

Thu đi đông tới, lại sắp đến cuối năm.

Kinh thành gửi tới một phong thư nữa.

Là Lục Trầm nhờ người gửi.

Thư không dài, chỉ vài dòng, nói Hầu phủ đã dọn về tổ trạch, phủ cũ đem bán, số bạc còn lại trong kho đều dùng lấp khoản thâm hụt.

Cuối thư kèm theo hòa ly thư đã có đủ chữ ký của hai bên.

Nhưng có một số chuyện, cuối cùng vẫn cần gặp mặt nói cho rõ.

Thế là ta thu dọn vài bộ y phục, giao học xá cho Chu lão tiên sinh trông nom rồi lên đường về kinh.

Thê Trì và Đình Quân đứng trước cửa tiễn ta, hỏi: “Người về một mình sao?”

Ta đáp ừ, đi rồi sẽ về ngay.

Thê Trì đỏ mặt, lúng túng lấy ra một nút bình an: “Trên… trên đường mang theo đi…”

Đình Quân đứng cạnh nhón chân, nhỏ giọng nói: “Ca ca đan mấy đêm liền đó!”

Thê Trì bị vạch trần tâm sự, vội giải thích: “Đệ nói nhiều thế làm gì…”

Ta cười nhận lấy, cuối cùng dặn hai đứa: “Tự chăm sóc bản thân cho tốt.”

Xe ngựa rời khỏi địa giới Nhuận Châu, vị mặn trong gió dần nhạt, thay bằng mùi bụi khô lạnh của phương bắc.

Ta lấy nút bình an từ trong tay áo ra.

Tua chỉ mềm mại áp vào lòng bàn tay.

Tại một dịch trạm ở ngoại ô phía nam kinh thành, người ta nhờ dò hỏi cuối cùng cũng mang tin tới.

Khương Tự vẫn chưa chạy thoát.

Nàng ta vốn định trước cuối năm cuỗm nốt số bạc cuối cùng ra khỏi thành, xuống phía nam tìm một họ hàng xa nào đó nương nhờ.

Nhưng lỗ hổng trong sổ sách lớn hơn nàng ta tưởng, xe ngựa còn chưa ra khỏi thành đã bị người của ta chặn trong ngõ.

Ở ngoại ô, ta tìm một kho phòng.

Lần nữa nhìn thấy nàng ta, nàng ta đã chẳng còn chút uy phong ngày trước.

Tóc tai rối loạn, trâm cài xiêu vẹo, y phục nhăn nhúm dính bụi, cả người mềm nhũn ngồi bệt dưới đất.

Khương Tự ngẩng cằm, hừ một tiếng: “Đã đi rồi còn âm hồn không tan. Trong lòng Lục lang toàn là ngươi!”

Nàng ta nói sai rồi.

Người Lục Trầm ngày nhớ đêm mong chưa chắc là ta, chàng chỉ không quen việc bên cạnh thiếu người thay mình lo liệu mọi thứ.

“Ngươi giữ con trai ta bên người, rốt cuộc là vì điều gì?”

Khương Tự cười tự giễu, đưa tay sửa mái tóc xõa rối.

“Ta nuôi nó làm gì ư? Có nó ở đó, Lục lang mới chịu tới. Ta chỉ tùy tiện cầu vài câu, vậy mà chàng thật sự đồng ý.”

“Nuôi trẻ con mệt lắm. Thê Trì khi ấy quá nhỏ, muốn nó nhớ hết những quy củ kia, ta đã tốn không ít tâm sức.”

Hóa ra là yêu mà không được, nên lấy con ta làm con đường lót tới người mình muốn.

Khương Tự, ngươi thật sự quá độc ác.

Ngươi hận ta cướp mất Lục Trầm, liền dội toàn bộ mối hận ấy lên người Thê Trì.

Lửa giận bốc lên.

Ta giáng mạnh một cái tát vào mặt nàng ta.

Đầu nàng ta lệch sang một bên, bên má lập tức hiện vệt đỏ.

Nàng ta kinh ngạc nhìn ta, như còn chưa kịp phản ứng: “Ngươi!”

Nàng ta chưa nói hết, cái tát thứ hai đã giáng xuống.

Lần này ta dùng sức, cả người nàng ta lảo đảo lùi hai bước.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Bao nhiêu lạnh lẽo những năm ấy ta từng nuốt xuống, giờ trả lại từng cái tát một.

Tóc Khương Tự rối tung, nửa bên mặt sưng tím.

Đến khi nàng ta hoàn toàn không còn tiếng nữa, tay ta mới dừng lại.

Người dưới đất vừa khóc vừa rên: “Ngươi điên rồi… Lục lang sẽ thay ta trút giận…”

Ta lau vết m.á.u trên tay: “Ồ? Chàng cũng ở đây đấy!”

Nàng ta sững người.

Ta nghiêng người tránh sang một bên, cánh cửa phía sau chẳng biết đã mở từ lúc nào.

Lục Trầm bị trói c.h.ặ.t cả người rồi ném vào trong.

“Lục lang! Lục lang!” Khương Tự liều mạng bò tới.

Lục Trầm cố ngẩng đầu, giọng run rẩy cầu xin tha thứ: “Lăng nương, Lăng nương…”

Ta khinh thường, đạp mạnh chàng một cước.

“Gọi tên ta làm gì? Sao, bây giờ mới nhớ tới ta rồi?”

Lục Trầm bị ta đạp ngửa về sau, nhưng không tránh, trái lại còn bò tới sát chân ta.

Chàng ngẩng khuôn mặt đã gầy sọp lên, lấy lòng gật đầu: “Lăng nương, ta thật sự biết sai rồi… nàng nhìn ta một lần đi…”

Khoản công quỹ Khương Tự biển thủ không lấp nổi, bị người tố cáo.

Lục Trầm thì bị đàn hặc, tước vị bị tước bỏ, Hầu phủ cũng tan.

Chỉ sau khi chịu khổ, chàng mới biết hối hận.

“Lăng nương… Lăng nương, ta biết sai rồi, thật sự biết sai rồi. Nàng nhìn ta đi, giờ ta chẳng còn gì nữa, đến một bữa cơm nóng cũng không có…”

Ta ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt chàng: “Bây giờ chàng biết sai rồi sao? Vậy năm ấy khi đưa Thê Trì đến tộc học, sao chàng không biết mình sai?”

“Ta…”

Lục Trầm không nói nên lời.

Chàng có thể nói gì?

Dựa vào tổ tiên mà sống hơn nửa đời, sổ sách không xem, con trai không dạy, việc nhà không hỏi.

Trước kia thân phận của chàng đè xuống, ta không thể không nghe.

Bây giờ thân phận đã bị lột sạch, chàng còn điều gì đáng để ta nghe nữa?

“Điều ta hối hận nhất chính là năm đó tin lời chàng, giao con trai vào tay ngươi. Nay đã khác xưa. Trước kia chàng là Lục Hầu gia, bây giờ không còn nữa. Trước kia chàng là phu quân của ta, bây giờ cũng không còn nữa.”

Ta hít sâu một hơi, như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nói ra câu cuối: “Chàng không cần cầu ta tha thứ. Người chàng nên cầu là Thê Trì.”

Nói xong, ta không quay đầu rời khỏi kho phòng.

Sau lưng vang lên tiếng Khương Tự vừa khóc vừa tìm cách cởi dây trói.

Ngay giây sau, ánh lửa bốc tận trời.

Tiếng khóc thét của hai người bị biển lửa nuốt mất rồi im bặt.

Nghe nói Lục Hầu gia ở kinh thành xảy ra chuyện.

Lửa quá lớn, đến khi người của nha môn tới nơi, kho phòng đã sập quá nửa.

Cả hai đều bị thiêu đến chẳng còn gì.

Ta trở về Nhuận Châu.

Nhưng Thê Trì lại rời đi.

Nó nói có một số chuyện, cuối cùng vẫn phải tự mình quay về kết thúc.

Những người từng bị nó làm tổn thương, nó nên đích thân tới xin lỗi.

Nửa tháng sau, tin từ kinh thành qua mấy lượt mới truyền tới.

Sau khi trở về, Thê Trì trước tiên đến Phương gia tận cửa nhận lỗi.

Chuyện năm xưa xúi gia bộc đ.á.n.h người tuy đã qua rất lâu, nhưng nó vẫn kiên quyết nhận tội.

Vụ án được phán không quá nặng.

Dù sao khi ấy nó còn nhỏ tuổi, lại chủ động ra đầu thú, thái độ thành khẩn, nên bị phạt ba năm lao dịch, làm việc tại xưởng giấy quan doanh ở ngoại ô kinh thành.

Không sao.

Ngày tháng còn rất dài.

Đủ dài để một cây non từ chỗ từng mọc lệch, chậm rãi lớn trở lại theo hướng vốn nên có.

Năm ấy có lẽ là cái Tết đẹp nhất ở Nhuận Châu.

Người khuân vác ngoài bến đã trở về, người chạy thuyền đã cập bờ, thương nhân cũng kịp vào thành trước cuối tháng Chạp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.