Phu Nhân Thừa Tướng - 2
Cập nhật lúc: 22/08/2026 18:01
Từ đó hắn thăng tiến liên tiếp.
Đến hôm nay, Bùi tướng quyền nghiêng triều dã, ai cũng khen hắn can đảm, sáng suốt, có bản lĩnh.
Chẳng còn ai nhớ m.á.u dùng để viết bản trần tình ấy là của người nào.
Cũng không ai hỏi vì sao một nữ nhân vừa sảy t.h.a.i lại phải quỳ đến ngất bên ngoài ngự môn.
Bùi Tri Hành thì từng nhớ.
Hôm hắn ôm ta trở về phủ, hai tay run đến mức không giữ nổi chén nước.
Hắn nói từ nay về sau, tuyệt đối sẽ không để ta chịu thêm nửa phần khổ sở.
Thế rồi tháng ngày yên ổn dần trôi.
Ban đầu, hắn chỉ chê ta ở yến tiệc chẳng biết làm thơ.
Sau đó, hắn bắt đầu khó chịu vì ta nói chuyện với đồng liêu của hắn quá thẳng thắn.
Hắn mời nữ tiên sinh vào phủ dạy ta quy củ, dạy đàn, dạy cách ứng xử.
Thanh đao của ta cũng bị hắn khuyên cất vào kho.
Ta thật sự học suốt hai năm.
Học đến mức khi cười nên lộ mấy chiếc răng, khi đứng nên đặt tay ở đâu, ta đều thuộc lòng.
Đến lúc ta đã có dáng vẻ của một vị phu nhân Thừa tướng mà hắn mong muốn, Bùi Tri Hành lại bảo ta quá cứng nhắc, kém xa Liễu Như Ý dịu dàng, biết làm người khác vui lòng.
Khi Liễu Như Ý bước chân vào phủ, Bùi Nghiễn đã tám tuổi.
Nàng ta dạy thằng bé vẽ tranh, dẫn nó đi nghe hí.
Chuyện gì ta không cho phép, nàng ta đều cười rồi chiều theo.
Ta bắt Bùi Nghiễn luyện chữ, nó liền trốn sang viện Liễu Như Ý.
Ta phạt nó phải xin lỗi thư đồng bị mình đẩy ngã, Liễu Như Ý lập tức đem mứt quả tới dỗ, còn bảo con trai nghịch ngợm đôi chút mới có tiền đồ.
Mỗi lần như vậy, Bùi Tri Hành đều chỉ nói một câu.
“Như Ý không chồng không con, thương Nghiễn nhi cũng chỉ vì một tấm lòng tốt.”
Mãi về sau ta mới hiểu.
Trong một mái nhà, nếu lúc nào cũng có người đứng ra xóa sạch hậu quả thay cho đứa trẻ, những quy củ từng chút sẽ biến thành trò cười, đến lòng phân biệt đúng sai cũng bị nuông chiều đến hỏng.
Lần đầu Bùi Tri Hành đưa ta dự cung yến, ta mặc sai lễ phục theo phẩm cấp.
Cả điện nữ quyến chỉ mỉm cười nhìn mà chẳng ai nhắc.
Liễu Như Ý bước tới giúp ta sửa cổ áo, dịu giọng chỉ cho ta cây trâm nào nên cài ở vị trí nào.
Ta đứng giữa vô số ánh mắt, tiến cũng khó, lùi cũng khó, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t ống tay áo, chỉ mong yến tiệc mau kết thúc.
Về đến phủ, Bùi Tri Hành chẳng hỏi ta có thấy tủi thân hay không.
Hắn chỉ ném bộ lễ phục cho hạ nhân.
“Đừng đem những thứ thô ráp ngoài biên quan vào kinh thành.”
“Bây giờ nàng là thê t.ử của ta.”
Khi ấy ta còn tưởng hắn chỉ sợ người khác khinh thường ta.
Bởi vậy ta thật sự dốc lòng học đủ mọi lễ nghi kinh thành.
Sau này ta mới biết bộ lễ phục hôm ấy vốn do chính hắn sai người chuẩn bị.
Phẩm cấp có đúng hay không, Liễu Như Ý cũng đã kiểm tra giúp hắn từ trước.
Bọn họ đều rõ.
Chỉ có ta là không biết.
Ta hỏi Bùi Tri Hành vì sao lại làm vậy.
Hắn nhìn ta một lát, kéo dài giọng như thể ta mới là người vô lý.
“Chỉ là một bộ y phục mà thôi.”
“Hà tất nàng phải nghĩ người khác xấu xa đến vậy?”
Liễu Như Ý đứng phía sau hắn, vành mắt đã đỏ hoe trước khi ta kịp nói thêm.
Bùi Nghiễn lập tức chạy ra đẩy ta, mắng ta ỷ vào thân phận chính thất để bắt nạt biểu di của nó.
Bùi Tri Hành trong một lần say từng buột miệng nói rằng chúng ta vốn không phải người cùng đường.
Mới nói nửa câu, hắn đã im bặt, rồi đổi lời rằng mình chỉ quá mệt.
Ta khi ấy rất muốn hỏi hắn.
Nếu thật sự chưa từng cùng đường, năm xưa vì sao hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta cầu cưới?
Vì sao hắn mượn cánh cửa Hạ gia để bước vào quan trường?
Và vì sao sau khi đứng vững trên đài cao, hắn lại quay đầu chê đôi tay từng dìu mình đi lên là quá thô ráp?
Nhưng lúc ấy, Bùi Nghiễn đang đứng chắn trước Liễu Như Ý như một con thú nhỏ che chở thứ mình yêu quý nhất.
Nó gào lên với ta.
“Biểu di dịu dàng hơn người gấp trăm lần.”
“Nếu nàng ấy là nương của con thì tốt biết bao!”
Bàn tay ta đã giơ lên, cuối cùng lại dừng giữa không trung.
Ta chỉ cúi xuống chỉnh lại vạt áo bị lệch cho nó.
Đêm ấy, ta ngủ một mình trong thiên viện.
Phía chủ viện vẫn sáng đèn, bày tiệc mừng Bùi Tri Hành vừa được thăng chức.
Hắn không hề sai người sang gọi ta.
Sáng hôm sau, một cây trâm vàng được đưa tới.
Bùi Tri Hành nói đó là lễ xin lỗi, còn bảo phu thê sống cùng nhau thì phải biết nhường nhịn.
Ta cài cây trâm ấy lên tóc, rồi vẫn theo hắn ra ngoài tiếp khách.
Khi đó ta luôn tin, chỉ cần mình hiểu chuyện thêm chút nữa, chỉ cần Bùi Nghiễn lớn thêm chút nữa, Bùi Tri Hành rồi sẽ nhớ những năm ở tiểu viện Bắc Cảnh, khi hai người từng chia nhau một bát mì.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy buồn cười.
Có những người không phải bước lên đài cao mới quên chuyện cũ.
Họ chỉ từng bước thử xem người bên cạnh có thể lùi bao xa.
Mà ta ngày ấy cứ lùi hết lần này đến lần khác, chẳng khác nào tự tay dọn sẵn đường để hắn tiến thêm một bước.
Năm Bùi Tri Hành được thăng làm Thượng thư, Liễu Như Ý chính thức dọn vào Bùi phủ.
Nàng ta nói nhà mẹ đẻ gặp lũ, chỉ xin tá túc ba tháng.
Bùi Tri Hành lại trực tiếp giao quyền quản gia vào tay nàng ta.
Trưởng bối Bùi gia sau đó lần lượt tới khuyên ta.
Người nào cũng nhắc chuyện nối dõi.
Họ bảo thân thể ta từng tổn thương, chỉ có một mình Bùi Nghiễn thì hương hỏa Bùi gia vẫn quá đơn bạc.
Ta hỏi thẳng Bùi Tri Hành có phải hắn muốn nạp thiếp hay không.
Hắn cau mày, trách ta lòng dạ hẹp hòi, nói Liễu Như Ý chỉ muốn chia sẻ việc nhà cho ta bớt nhọc.
Đúng ngày sinh thần chín tuổi của Bùi Nghiễn, ta tặng nó một cây cung nhỏ do chính tay mình làm.
