Phu Nhân, Vạn Vạn Không Thể - Chương 29: Phong Nguyệt Tình Nồng (9) - Người Khiến Nàng Đau Đầu Nhất

Cập nhật lúc: 18/09/2026 04:08

​Trần Bình nhướng mày, ngửa đầu lên nhìn gương mặt dương dương tự đắc của Trương Hành. Y chầm chậm ngồi thẳng dậy, chiếc ghế trúc bên dưới khẽ kêu lên kẽo kẹt.

​"Phu nhân, đây đâu gọi là khao."

​Trương Hành còn chưa kịp hỏi thế nào mới tính là khao, y đã đứng bật dậy khỏi ghế trúc. Y cao hơn nàng quá nửa cái đầu. Khí thế của Trương Hành ban nãy vốn đang từ trên cao nhìn xuống bỗng chốc trở thành phải ngước nhìn lên.

​Nàng theo bản năng lùi lại nửa bước, gót chân vấp phải mép ghế đá, cơ thể hơi chao đảo. Trần Bình nhân đà đó cúi người, một tay luồn qua khoeo chân nàng, tay kia đỡ vững chắc sau lưng, bế bổng nàng lên.

​Trương Hành khẽ kêu lên một tiếng kinh hãi, vội vươn tay vòng qua ôm cổ y. Những ngón tay nàng chạm vào lớp da sau gáy y, ấm áp, vài lọn tóc dài buông xõa của y quấn lấy đầu ngón tay nàng.

​"Trần Bình!" Nàng hạ giọng, vừa thẹn thùng vừa hoảng loạn: “Thanh thiên bạch nhật, chàng phát điên cái gì thế hả?”

​Trần Bình cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt trượt từ hàng mày xuống bờ môi, rồi lại quay về nhìn thẳng vào mắt nàng.

​Gương mặt thường ngày vốn lúc nào cũng toát lên vẻ lười nhác, hững hờ, giờ phút này lại mang một vẻ nghiêm túc xen lẫn nét tủi thân quang minh chính đại: “Phu nhân, chúng ta thành thân sắp nửa năm rồi.”

​Mọi lời phản bác định thốt ra của Trương Hành bỗng nghẹn ứ ở cổ họng. Từ mùa thu năm ngoái đến nay, nàng hết bận rộn chuyện cửa tiệm, chuyện xưởng dệt, lại phải đối phó với huynh tẩu, mọi việc cứ nối tiếp nhau không dứt. Tối nào về đến phòng ngủ cũng chỉ biết đặt lưng xuống là ngủ say như c.h.ế.t.

​Y có thể nhẫn nhịn đến tận hôm nay, đã được coi là cực kỳ kiên nhẫn rồi. Vòng tay đang ôm cổ y của nàng khẽ siết lại một chút, nàng vùi mặt vào hõm vai y, hai vành tai lặng lẽ đỏ ửng.

​Nhận được sự ngầm đồng ý từ nàng, Trần Bình ôm nàng sải bước qua dãy hành lang. Bước chân nhanh hơn thường ngày vài phần nhưng vẫn rất vững chãi. Lúc đi ngang qua cửa bếp, A Ngẫu bưng chậu nước vo gạo bước ra, vừa ngước mắt đã thấy cô gia bế bổng nữ lang đi như bay về phía sương phòng phía đông, giật thót mình.

​Muội ấy há miệng định nói gì đó thì bị A Cát từ phía sau tóm lấy lôi tuột vào trong. A Cát hạ giọng nhắc một câu, A Ngẫu lập tức đỏ mặt tía tai chui tọt vào bếp, còn tiện tay buông luôn bức mành che cửa xuống.

​Trần Bình bước vào sương phòng phía đông, sau đó gót chân móc ngược đá cánh cửa đóng lại. Tiếng then cài vang lên rành rọt giữa gian phòng tĩnh mịch.

​Y đặt Trương Hành xuống giường, b.úi tóc của nàng sau những nhịp xóc nảy ban nãy đã lỏng ra phân nửa, suối tóc đen nhánh buông xõa tung trên gối, làm tôn lên khuôn mặt nàng trông càng nhỏ nhắn hơn thường ngày.

​Bộ váy cong màu đỏ yên chi trải rộng trên mặt giường, hệt như một đóa hoa đang bung nở.

​Y cúi người xuống, một tay chống bên thái dương nàng, tay kia luồn qua cởi dải lụa thắt ngang hông nàng. Có lẽ vì có chút hấp tấp, y loay hoay hai bận vẫn chưa mở được mối thắt, đôi mày liền khẽ nhíu lại.

​Trương Hành không nhịn được bật cười. Nàng vươn tay đẩy tay y ra, tự mình cởi bỏ dải lụa. Lớp áo ngoài trượt khỏi bờ vai, để lộ lớp trung y mỏng manh trắng muốt như tuyết.

​Nàng ngửa đầu nằm trên gối, đôi mắt lấp lánh nhìn y, buông lời trêu chọc: “Đến cái nút thắt hồ điệp mà cởi cũng không xong, thế mà còn đòi động phòng?”

​Trần Bình cúi đầu chặn lấy đôi môi vẫn đang liến thoắng. Màn trướng không biết đã buông xuống từ lúc nào, cản lại tia nắng ch.ói chang nhất của buổi trưa bên ngoài.

​Bên trong màn trướng lúc này chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo dịu dàng mang theo hơi ấm, làm nhòa đi đường nét của hai bóng hình.

​Những ngón tay của nàng thoạt tiên siết c.h.ặ.t lấy cổ áo y đến trắng bệch, rồi sau đó mới từ từ nới lỏng, lướt dọc bờ vai xuống sống lưng, và cuối cùng vòng qua ôm lấy tấm lưng trần.

​Nàng phát hiện vai y rộng hơn những gì nàng vẫn tưởng, eo bụng săn chắc, nhịp tim nảy bừng bực truyền qua l.ồ.ng n.g.ự.c mạnh mẽ y hệt như nhịp đập của chính nàng vậy.

​Lòng bàn tay nàng áp lên làn da sau lưng y, nhiệt độ cơ thể y cao hơn nàng, nóng đến mức khiến những đầu ngón tay nàng khẽ run rẩy. Nụ hôn của y lướt từ khóe môi nàng xuống dái tai, rồi men theo cần cổ trượt dần xuống dưới. Y hôn đến đâu, vùng da chỗ đó hệt như bị ngọn lửa khẽ l.i.ế.m qua, hơi nóng từ bên ngoài ngấm sâu vào trong, nương theo mạch m.á.u lan tỏa khắp tứ chi bách hài.

​Nhan sắc và dáng vóc của nam nhân quyết định mức độ động tình của nữ nhân, và trong số những người mà nàng từng trải qua, y là người mang lại cho nàng nhiều khoái cảm nhất.

​Nàng có cảm giác mình giống hệt một tấm lụa mộc được thả vào chậu nước ấm, đang từ từ giãn ra, mềm nhũn và ngoan ngoãn xuôi theo dòng chảy. Bàn tay y tựa như bàn tay đang khuấy động dòng nước ấy, những ngón tay thon dài mạnh mẽ không cho phép cự tuyệt, gỡ từng nếp gấp của nàng ra, mơn trớn vuốt ve từng tấc từng ly một.

​Những lớp phòng bị, những chiếc gai nhọn hoắt mà thường ngày nàng luôn giương ra để bảo vệ mình, nay dưới đôi bàn tay y, tất thảy đều bị ủi phẳng, trở nên phục tùng và ngoan ngoãn.

​Ánh sáng hắt vào qua khung cửa sổ cũng dần chuyển từ vẻ ch.ói chang của buổi trưa sang sắc vàng vọt uể oải của buổi chiều tà. Thi thoảng có làn gió luồn qua khe cửa lọt vào, rồi lại lặng lẽ rút lui, dường như đến cả gió cũng chẳng nỡ kinh động sự nồng nàn quyến luyến trong khoảng không gian nhỏ bé này.

​Không khí thoang thoảng mùi bồ kết thơm mát hòa quyện cùng hơi thở ấm nóng đầy tư tình, hai mùi hương đan bện vào nhau, chẳng còn phân biệt được rạch ròi.

​Trong cơn mơ hồ, nàng thấy mình tựa như khối bột đặt trên thớt, còn y chính là người thợ nhào bột. Những ngón tay linh hoạt mạnh mẽ của y hết vò xé, nhào lộn rồi lại ấn miết, chẳng bỏ sót bất cứ tấc da thịt nào.

​Các khớp xương của nàng dưới lòng bàn tay y phát ra những tiếng kêu rắc rắc nhỏ, gân cốt bị tán nhỏ rồi gom tụ lại. Cảm giác vừa tê dại vừa đau nhức chạy dọc từ cột sống lan ra toàn thân, khiến nàng không kìm được cong gập cả người lên, rồi lại bị y dịu dàng đè xuống.

​Cơ thể nàng bất giác uốn lượn theo nhịp điệu của y, như nương theo tiếng tấu đàn lúc trầm lúc bổng, lúc dồn dập lúc khoan thai. Nàng nghe thấy những âm thanh vỡ vụn, đứt quãng bật ra từ sâu thẳm cổ họng mình.

​Nàng mở mắt, qua khoảng không gian nửa sáng nửa tối nhìn khuôn mặt y. Xương chân mày y rất cao, những giọt mồ hôi lăn dọc theo đường vát của trán, nhỏ giọt xuống xương quai xanh nàng.

​Đôi mắt thường ngày vẫn hay mang theo vài phần xa cách hờ hững, giờ phút này chỉ cách nàng có vài tấc, tận sâu trong đáy mắt như có hai ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.

​Nàng tựa như một khối sắt thô, y đang rèn giũa nàng, dùng phương thức nguyên thủy nhất, từng nhát b.úa một gõ xuống, nhát nào cũng chuẩn xác và tràn đầy sức mạnh, tia lửa văng tung tóe. Nàng nghe thấy bản thân mình dưới những nhát b.úa ấy phát ra tiếng kêu vang rền. Âm thanh ấy xuyên qua màn trướng, xuyên qua khung cửa, xuyên qua cả cái không khí hanh hao của buổi chiều tà, bay thẳng tới tận gốc hòe già ngoài sân viện.

​Nhịp b.úa gõ xuống càng lúc càng nhanh, tia lửa b.ắ.n lên càng lúc càng cao. Vòng tay nàng siết c.h.ặ.t lấy eo y, những ngón tay bấu c.h.ặ.t vào lưng y. Dây đàn được gảy lên âm điệu cao nhất, sợi tơ bị kéo căng đến giới hạn đứt lìa, thanh kiếm trong khoảnh khắc nhát b.úa cuối cùng giáng xuống đã bật ra một tiếng ngân vang trong trẻo kéo dài.

​Và rồi, mọi âm thanh đều im bặt.

​Gió ngừng thổi, chim ngừng hót, cả thế giới dường như bị một bàn tay vô hình ấn nút tạm dừng, chỉ còn lại nhịp thở của hai người hòa quyện vào nhau tạo thành luồng khí ẩm ướt nóng hổi cuộn xoáy trong bức màn khép kín.

​Nàng từ từ nhắm mắt lại. Hai người vẫn hòa làm một, y ôm ghì nàng vào lòng, cằm tì lên đỉnh đầu đẫm mồ hôi của nàng, hơi thở hãy còn chưa trở lại bình thường. Nàng úp tai vào n.g.ự.c y, lắng nghe nhịp tim từ đập thình thịch vội vã từ từ dịu đi, sau đó, giọng nói của y vang lên trên đỉnh đầu nàng, mang theo sự lười nhác và vẻ đắc ý ngất ngưởng sau chặng hoan ái:

​"Phu nhân, ban nãy cào hăng thật đấy."

​Trương Hành: ?

​Nàng vốn đã mỏng da mặt, nghe vậy liền không do dự cấu mạnh một cái vào đúng chỗ y sợ nhột nhất bên hông.

​Trần Bình đang tuổi sung sức, hai người lại mới lần đầu gần gũi, thế nhưng thân thể lại cực kỳ hòa hợp. Cứ thế cả hai lại ầm ĩ với nhau thêm mấy hiệp nữa. Chẳng biết bao lâu trôi qua, đến lúc nàng ngay cả nhấc tay lên cũng không còn sức, đành nằm dài trên giường, vùi mặt vào chiếc gối mềm, chỉ chừa ra một nửa vành tai đỏ ửng.

​Trần Bình nằm nghiêng bên cạnh, một tay chống đầu, tay kia xoắn quẩy lọn tóc vương trên gối của nàng, dáng vẻ thỏa mãn hệt như con mèo vừa no nê.

​Trương Hành ngoảnh đầu sang, trừng mắt lườm y, giọng khản đặc: “Trần Bình, chàng quá đáng lắm rồi đấy.”

​"Lúc nãy phu nhân đâu có nói thế."

​Giọng Trần Bình vô cùng vô tội, ngón tay y trượt từ ngọn tóc nàng xuống gáy, nhẹ nhàng xoa bóp những bắp cơ đang căng cứng ở đó. Trương Hành muốn né nhưng cơ thể chẳng còn chút sức lực nào, đành phải mặc cho y nhào nặn. Đúng là đồ vô liêm sỉ!

​Mấy ngày tiếp theo, chuyện buôn bán ở tiệm Trương Ký vẫn duy trì phong độ như cũ. Tôn tẩu quán xuyến Đông thị đâu vào đấy, tiệm mới ở Tây thị cũng hoạt động trơn tru. Những con số trên sổ sách mỗi ngày một nhiều thêm.

​Trương Hành nhẩm tính, với đà này, dù không mở rộng quy mô, lợi nhuận từ hai cửa tiệm cũng đủ để bù đắp toàn bộ tiền đầu tư cho xưởng dệt, thậm chí còn tích lũy được một khoản dư dả đáng kể. Đã nghe theo lời Trần Bình tạm gác chuyện mở rộng buôn bán thêm một, hai năm nữa, nàng quyết định dồn tâm trí vào việc khác.

​Trương Hành đẩy cửa bước vào phường nhuộm, mùi chàm đặc trưng lập tức xộc vào mũi. Dọc theo căn phòng là những chiếc vại nhuộm to lớn được xếp thành hàng. Trong vại chứa thứ dung dịch màu lam sẫm đang nổi bọt, thợ nhuộm lão Ngụy đang dùng một cây gậy gỗ dài quấy đều dưới đáy vại để phẩm màu không bị cặn.

​Bên cạnh đó là những tấm lụa mộc mới vớt ra đang được phơi trên sào. Màu sắc nhuộm khá đều tay, nhưng cũng chỉ là màu lam thông thường, chẳng có gì khác biệt so với hàng của những cửa tiệm vải khác trong thành Dương Vũ.

​Trương Hành đưa tay sờ thử một tấm lụa lam đã khô. Chất vải mềm mượt, dệt rất khéo, nhưng màu sắc lại quá đỗi bình thường, không thể nói là xấu, nhưng tuyệt nhiên chẳng có gì nổi bật. Nàng sực nhớ đến lời Trịnh chưởng quỹ khi đến lấy hàng lần trước: “Chất lụa nhà cô dệt đẹp miễn chê, chỉ có điều màu sắc nghèo nàn quá. Nếu như cô tìm được thêm vài màu sắc mới mẻ, mang lên Tuy Dương tôi chắc chắn bán được thêm ba phần hàng nữa.”

​Nàng rút tay lại, gọi tất thảy thợ thuyền trong phường nhuộm tập trung, nói thẳng luôn vấn đề: “Kể từ hôm nay, hễ ai nhuộm ra được màu mới đẹp hơn các nhà khác, số lãi bán ra được từ màu đó, sẽ chia cho người ấy một nửa.”

​Cả phường nhuộm lặng phắc trong tích tắc, ngay sau đó tiếng ồ lên bàn tán xôn xao hệt như ong vỡ tổ. Các thợ nhuộm nhìn nhau, thì thầm to nhỏ.

​Lão Ngụy quên béng cả việc cầm gậy quấy, chiếc gậy dài đổ ập vào thành vại: “Đông gia, ngài nói thật đấy chứ? Nhuộm ra màu mới là được chia một nửa tiền lời sao?”

​Trương Hành gật đầu khẳng định, nói sẽ viết giấy trắng mực đen điểm chỉ đàng hoàng, tuyệt đối không lật lọng. Tin tức này chẳng mấy chốc đã bay tới xưởng dệt, các thợ dệt cũng không ngồi yên được nữa, vội cử một người đến hỏi thẳng đông gia:

​"Phường nhuộm có quy định chia hoa hồng, vậy xưởng dệt có không? Nếu ai dệt được kiểu hoa văn mới, có được chia phần không?"

​Trương Hành vỗ bàn quyết định ngay tắp lự: “Xưởng dệt cũng vậy, hễ ai sáng tạo ra kiểu hoa văn mới, tiền lời từ xấp lụa đó sẽ được chia một nửa.”

​Trương Hành vừa rời đi, không khí trong phường nhuộm bỗng thay đổi hoàn toàn. Lão Ngụy nhét chiếc tẩu t.h.u.ố.c vào thắt lưng, xắn tay áo lên tận cùi chỏ, để lộ hai cánh tay bị phẩm màu ngâm đến mức loang lổ vết xanh vết tím. Ông ngồi xổm bên cạnh vại nhuộm, tỉ mẩn lôi đống bình lọ bám đầy bụi bặm ra nghịch ngợm pha chế.

​Tên đồ đệ nhỏ đứng bên cạnh loăng quăng giúp việc, luôn miệng nhắc: “Sư phụ, đông gia bảo là cần màu mới, không phải màu đậm hơn đâu.”

​Lão Ngụy chẳng buồn ngẩng lên, mắng thằng nhóc một câu "nói nhảm", cái lão cần làm là khiến cho màu sắc của mình tươi tắn và ch.ói lọi hơn màu của những người khác.

​Bên xưởng dệt cũng không hề thua kém, dăm ba nữ thợ dệt xúm xít tụ tập bàn bạc về những mẫu hoa văn mới. Có một thợ dệt trẻ tuổi thử chập hai sợi dọc và ngang lại với nhau, cuối cùng dệt ra được một tấm lụa nhỏ có họa tiết hình thoi in chìm vô cùng lạ mắt.

​Một vị thợ dệt lớn tuổi khác, ngày trước từng dệt gấm hoa ở đất Tề, nay dựa vào trí nhớ phục chế lại được loại họa tiết hình gợn sóng nước. Tuy vẫn chưa đạt đến độ hoàn mỹ, nhưng so với loại lụa trơn dệt kiểu chữ thập thông thường thì đã là khác biệt một trời một vực.

​Trương Hành gom hết mấy tấm lụa dệt thử này lại, đem về tiệm treo ở vị trí bắt mắt nhất, bên cạnh có gắn giá cao hơn lụa trơn bình thường đến ba thành.

​Nào ngờ ngay chiều hôm đó đã có người đến hỏi giá. Đó là một thương gia buôn vải từ Trần Lưu tới, thấy loại hoa văn gợn sóng nước này chưa từng xuất hiện ở Trần Lưu bao giờ, liền chốt luôn một hơi hai mươi xấp, bảo đem về sẽ thành món hàng độc quyền.

​Trương Hành nhận tiền cọc, báo tin vui về xưởng dệt khiến mấy vị thợ dệt vỗ tay reo mừng khôn xiết. Vị thợ dệt lớn tuổi kia thậm chí ngay tại chỗ đã đỏ hoe khóe mắt. Tay nghề của bà bị vùi lấp ở đất Tề cả mười mấy năm trời, nay cuối cùng cũng có đất dụng võ.

​Nửa tháng tiếp theo, phường nhuộm và xưởng dệt hệt như hai cỗ máy dệt vừa được tra dầu mỡ, hoạt động trơn tru và hối hả.

​Phía phường nhuộm, lão Ngụy dẫn theo đồ đệ thử nghiệm mấy chục mẻ pha chế. Cuối cùng, trên nền màu chàm, lão thêm vào một vị nước ép rễ cỏ gì đó chẳng rõ tên, nhuộm ra được một sắc xanh quạ tĩnh lặng, sâu thẳm. Nhìn dưới ánh mặt trời là màu xanh đen trầm lắng, nhưng nhìn dưới ánh nến lại thoắt ẩn thoắt hiện ánh sáng lạnh lẽo như đá ngọc lam.

​Trương Hành vừa nhìn qua đã biết ngay đây là hàng cực phẩm. Nàng bảo lão Ngụy nhuộm trước năm xấp treo làm hàng mẫu trong tiệm, treo cái giá trên trời, đặt tên màu là "Dạ Lam".

​Chưa tới ba ngày, năm xấp lụa mẫu đã bị tranh mua sạch sẽ. Ngay cả Trịnh chưởng quỹ ở Tuy Dương cũng sai người cưỡi ngựa hỏa tốc đưa thư tới, nói rằng năm mươi xấp lụa trơn đặt lần trước cứ tạm gác lại, màu "Dạ Lam" này có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.

​Chập tối hôm ấy, Trương Hành rời tiệm trở về nhà, bước chân nhẹ bẫng như đang dạo bước trên mây.

​Nàng đặt sổ sách lên án thư, bưng bát trà ấm uống một hơi cạn quá nửa, nụ cười trên môi hãy còn chưa kịp tắt.

​Nàng ngồi xuống, toan đối chiếu lại sổ sách trong ngày thêm một lần nữa thì Trần Bình từ thư phòng bước qua. Y bưng đĩa bánh ngọt mới ra lò đặt ngay trước mặt nàng.

​"Phu nhân, nay đang lúc giữa xuân tiết trời tươi đẹp." Y ngồi xuống bên cạnh nàng, nhón một miếng bánh đưa tận miệng nàng, “Chúng ta thành thân đã lâu mà chưa cùng nhau đi dạo buổi nào, ngày mai đi đạp thanh nhé.”

​Trương Hành c.ắ.n một miếng bánh, miệng ngậm đầy thức ăn ậm ừ đáp: “Đạp thanh á? Trong tiệm vẫn còn một lô lụa Dạ Lam đang phải đẩy nhanh cho kịp giao hàng—”

​"Trong tiệm có Tôn tẩu, phường nhuộm có lão Ngụy, xưởng dệt có thợ dệt, nàng chỉ là chẳng chịu ngồi yên thôi."

​Trần Bình vươn tay rút cuốn sổ sách trước mặt nàng đi, gập lại rồi để sang một bên: “Ta mới phát hiện ra một rừng hoa đào ở thành đông, hoa đang độ nở rộ. Ta mang theo chút rượu và đồ điểm tâm, hai chúng ta ngồi xe bò đi, trước lúc trời tối sẽ về đến nhà.”

​Trương Hành ngẫm lại, cũng phải, nàng ở lại thì cũng chỉ đi quanh quẩn giám sát chứ đâu phải tự tay làm việc nặng nhọc.

​"Cũng được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.