Phu Thê Hoàn Khố - Chương 145
Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:02
Lý Tại đối với Phó Thầm này luôn không thật sự yên tâm. Chỉ là hắn tự biết mình khí lượng không lớn lại hay đa nghi. Nhìn cách hành xử của Phó Thầm rất có phong thái của công t.ử thế gia. Hắn lại tự xét lại xem mình có phải đã phạm bệnh cũ hay không. Cuối cùng hắn vẫn không yên tâm bèn lấy cớ muốn về thành phục mệnh để thuận tiện hộ tống Phó Thầm vào thành.
Phó Thầm mừng rỡ vái chào lại sai quản sự lấy rượu ngon ra tạ ơn.
Lý Tại thấy thần sắc của Phó Thầm không giống giả tạo, đến bến đò lên bờ rồi lại tìm đủ cách thăm dò.
Phó Thầm cũng không để ý mà kể lại chuyện thuở nhỏ lại than:
"Lúc đó nghịch ngợm không biết sự đời, một mực ham ăn biếng làm, chỉ học được một thân thói hoàn khố. Học văn cũng tốt tập võ cũng được, đều ném ra sau đầu không chịu dụng công. Trong nhà làm nghề buôn bán tạp hóa, trăm loại hàng hóa nam bắc đều qua tay, một cuốn sổ sách dày cộp nào có muốn xem nó chỉ ngại phức tạp rườm rà. Mãi cho đến khi gia phụ tiên du mới hối hận không kịp."
Vẻ mặt Phó Thầm đau buồn, Lý Tại cũng không khỏi hối hận vì đã hỏi trúng nỗi đau của người ta nói:
"Lang quân thứ lỗi, Lý mỗ lắm lời."
Phó Thầm cười khẽ:
"Ngài chẳng qua là vô tình hỏi một chút, chỉ là ta mới đến nơi đất khách nên sinh lòng sầu muộn mà thôi."
Lý Tại giúp y thuê một người khuân vác, chỉ cho khách điếm trên con phố dài ngoài phủ nha. Thấy Phó Thầm dẫn theo quản sự, gia nô và người khuân vác ung dung đi vào quán trọ Vọng Vũ ở đầu phố dài, không bao lâu sau lại ung dung đi ra cuối phố xem khu chợ phiên chỉ còn thiếu công đoạn cuối cùng là hoàn tất.
Chợ phiên Tê Châu tuy là mới tổ chức lần đầu nhưng nhờ vào lời khoa trương của đám tăng nhân về "thần hỏa", cộng thêm lời tán dương của hoàng hậu đối với "trùng kim" đã đủ để thu hút thương hộ khắp nơi đổ về.
Trong chợ phiên thiết kế năm mươi gian hàng, vào cửa phải dùng lệnh bài đã đăng ký. Một chỗ ngồi tốn một trăm lượng bạc trắng.
Vệ Phồn và Vệ Nhứ ban đầu còn sợ Lâu Hoài Tỷ hét giá trên trời sẽ khiến thương hộ chùn bước. Vệ Phồn thậm chí còn lén lút chuẩn bị bạc nếu không có ai vào chợ bán hàng khiến chợ phiên vắng vẻ, thì chính mình sẽ thuê thêm gian hàng để lấp đầy cho có không khí.
Ai ngờ năm mươi gian hàng lại không đủ để phân chia, những thương hộ không vào được chợ phiên còn định ra giá cao để mua lại lệnh bài trong tay người khác.
Lâu Hoài Tỷ, kẻ bóc lột đến tận xương tủy này biết chuyện xong liền lập tức hạ lệnh cấm các thương hộ mua bán trao tay lệnh bài.
Mấy thương hộ đến muộn miệng đắng ngắt, tụ lại một chỗ thương nghị một phen rồi cử ra một người đứng đầu đến cầu kiến Lâu Hoài Tỷ, khom người nói:
"Tri châu, thảo dân chúng tôi mang theo hàng hóa từ xa đến đường sá gập ghềnh xóc nảy nên mới tới trễ. Không vào được chợ phiên, số hàng này kéo về trên đường lãng phí một khoản tiền bạc không nhỏ, thật sự là không còn cách nào khác."
Lâu Hoài Tỷ cười nói:
"Các vị yên tâm, Tê Châu thành này của ta thanh danh thối không ngửi được, các vị càng mạo hiểm mà đến chính là nể mặt ta vị tri châu này. Ta cũng không thể để các vị ngàn tân vạn khổ kéo hàng tới rồi lại ngàn tân vạn khổ kéo hàng về."
Người đứng đầu đám thương hộ cúi đầu thật sâu:
"A da, đa tạ tri châu thương xót."
Lâu Hoài Tỷ lại nói:
"Chỉ là, quy củ của chợ phiên tuy có chút sơ hở nhưng tối kỵ nhất là thay đổi xoành xoạch. Việc thay đổi quy củ cũng phải đợi đến sang năm."
Người đứng đầu đám thương hộ ngẩn người. Hắn ta ban đầu nghe lời Lâu Hoài Tỷ nói thật hay, tưởng như muốn đứng ra lo liệu cho họ ai ngờ câu tiếp theo liền thẳng thừng bác bỏ yêu cầu của họ.
Lâu Hoài Tỷ phe phẩy cây quạt nói:
"Đừng vội, buôn bán gấp gáp để làm gì. Ta cho các vị một ý kiến thế này, chợ phiên ở cuối con phố dài ngoài phủ, muốn vào chợ phiên phải đi qua con phố dài đó. Ta sẽ cho dọn trống các cửa hàng ở hai bên đoạn đường cuối phố dài đó để cho các vị thuê tạm thời. Ý này thế nào?"
Người đứng đầu đám thương hộ nghe xong vui mừng khôn xiết vạn tạ thiên ân rồi đi.
Những thương hộ mua được lệnh bài đã sớm vào trong chợ phiên, dọn sẵn những mặt hàng dễ bán ra, thuận đường xem xét mặt hàng chủ lực của Tê Châu là thạch son và trùng kim.
Bên trùng kim thì không nói, Vệ Phồn và Vệ Nhứ không tiện ra mặt, còn Vệ Phóng thấy cảnh náo nhiệt tày trời này đã sớm tung tăng đi chơi, lười biếng chẳng muốn bán trùng kim làm gì. Vì vậy Tố bà đã tiếp quản việc mua bán. Nhưng dù có thể diện đến đâu, bà cũng chỉ là người hầu của Lâu gia không có gì quá ly kỳ.
Nhưng bên thạch son thì lại khác. Tổng quản son cục là Trần Hạ, một người làm việc đâu ra đấy. Hắn biết trên dưới son cục không một ai rành đường buôn bán, loại chuyện moi tiền của người khác này vẫn phải nhờ đến Lâu Hoài Tỷ. Bởi vậy Trần Hạ đặc biệt ra phố mua một khối bánh đường trắng, gói qua loa trong một tờ giấy rồi xách đến làm quà ra mắt, thỉnh giáo Lâu Hoài Tỷ về việc buôn bán.
Món quà ra mắt này thật là đủ keo kiệt. Lâu Hoài Tỷ nhận lấy vừa tỏ vẻ ghét bỏ vừa nhặt một miếng bỏ vào miệng sau đó nói:
"Hai điểm là đủ."
Trần Hạ khiêm tốn lắng nghe.
Lâu Hoài Tỷ duỗi ra một ngón tay, nói:
"Một là lúc bán hàng không thể cao cao tại thượng. Tuy nói thạch son không lo bán nhưng dân buôn bán chú trọng một chữ 'hòa', đâu phải là nơi để quan phủ ra oai."
Trần Hạ nói:
"Tri châu nói chí phải. Tuy nghề buôn bán bị người đời xem là hạ tiện, nhưng không vì thế mà chúng ta có thể coi thường họ."
Lâu Hoài Tỷ lại nói:
"Hai là cho tam hoàng t.ử ra làm chưởng quỹ."
Trần Hạ không hiểu, truy vấn:
"Xin hỏi tri châu, đây là vì sao?"
Lâu Hoài Tỷ đảo mắt,
"Ở Vũ Kinh, một người bán đậu hũ bên đường cũng có thể là hoàng thân quốc thích. Nhưng bậc thiên hoàng quý tộc như tam hoàng t.ử thì lại hiếm thấy, huống chi là được nói chuyện trực tiếp với ngài ấy?"
Ý của Lâu Hoài Tỷ là muốn dùng Cơ Dã để chiêu dụ khách hàng.
Trần Hạ thầm nghĩ việc này dường như có phần bất kính với hoàng t.ử nhưng suy nghĩ lại vì để phổ biến thạch son, để vạn dân thiên hạ đều có thể dùng giá thấp mua được một hai đồng tiền thạch son, đổi lấy ánh sáng trong đêm tối thì có gì là không thể?
Cơ Dã từ chối không được đành phải nhận vai chưởng quỹ. Hắn vừa xuất hiện ở chợ phiên đã khiến cho các thương hộ tâm tình kích động. Một số phú hộ vốn không có ý định kinh doanh thạch son cũng động lòng, suy nghĩ muốn nhân cơ hội tốt này để lấy lòng tam hoàng t.ử. Nếu có được cơ duyên thì việc đắc đạo thăng thiên cũng chỉ trong gang tấc. Lại có kẻ luồn cúi, trong đêm tìm mua những cô nương dung nhan xinh đẹp, cho ăn mặc đổi mới hoàn toàn giả làm nữ nhi nhà mình mà dắt theo qua lại ở chợ phiên.
Biết ngưỡng mộ người tài sắc sao biết là vô duyên? Trăng lên đầu ngọn liễu, người hẹn sau hoàng hôn, lên như diều gặp gió, tương lai đều có thể cả.
Cơ Dã tức đến đen cả mặt, Lâu Hoài Tỷ còn chạy đến bên tai hắn rỉ rả nào là khai trương đại cát, thạch son liên quan đến dân sinh đại kế, sao có thể bày ra cái giá của hoàng t.ử không cùng chung vui với dân? Cơ Dã lấy đại cục làm trọng cũng đành phải nhẫn nhịn.
Vệ Phồn thấy hắn trêu chọc Cơ Dã lo lắng hỏi:
"Tam hoàng t.ử có tức giận không, có gây sự với huynh không?"
Lâu Hoài Tỷ ra vẻ lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi,
"Mạng có một, huynh ấy cứ đến mà lấy. Lại nói, vi phu đây là vì dân sinh trăm họ mà tính toán."
Bên này gian hàng thạch son náo nhiệt một cách khác thường. Lâu Hoài Tỷ còn ngại lửa ở chợ phiên chưa đủ vượng liền cho dọn ra một khoảng đất trống lớn bên ngoài chợ. Trước ngày khai trương hắn đã cho mời đến các đoàn múa sư t.ử, diễn hí, múa rối, ảo thuật, khẩu kỹ, người kể chuyện... Suốt mấy ngày đêm náo nhiệt không ngớt.
Các hàng quán ăn uống trong thành Tê Châu buôn bán phát đạt, mấy ngày đã kiếm được tiền bạc của mấy tháng. Mua bán náo nhiệt thì tranh chấp cũng không ít. Người Tê Châu vốn quen thói luộm thuộm, những hàng quán đó làm ra canh hiếm, không có mấy nhà là chú trọng sạch sẽ. Thương hộ du khách từ nơi khác đến thấy bẩn thỉu không chịu được liền cãi nhau với người bán hàng rong.
Một đám bán hàng rong ở Tê Châu gánh đòn gánh lên, mấy người hùa vào liền muốn đ.á.n.h người.
Lâu Hoài Tỷ tức đến nghiến răng, ra lệnh một tiếng bắt hết những tên bán hàng rong ẩu đả gây sự này tống vào lao giam mấy đêm.
--
Hết chương 145.
