Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 10 Vô Cùng Nhục Nhã (1)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:03

Sắc trời dần tối, Đông Lăng vội vã đẩy cửa vào nói: “Tiểu thư, lão gia mời tất cả mọi người đến tiền sảnh”.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt vừa hỏi vừa thu hồi hắc ngọc.

Đông Lăng lắc đầu. Đám nha hoàn trong phủ đều không dám tiếp xúc với nàng vì sợ bị liên lụy, cũng vì vậy nàng không nghe ngóng được tin tức gì.

“Cứ đi xem sao”. Vừa hay nàng cũng muốn gặp thử người đã bức t.ử Hoàng Bắc Nguyệt.

Nàng không thay quần áo, chỉ đơn giản khoác lên người một cái áo choàng màu trắng rồi cùng Đông Lăng đi ra ngoài.

Từ Lưu Vân Các hoang vắng đi thẳng một đoạn, phía xa đã dần dần nghe thấy tiếng người.

Phủ Trưởng công chúa nhân số dồi dào, tiền tài phong phú, hơn nữa còn có danh tiếng của Trưởng công chúa nên rất náo nhiệt.

Trong phủ đình đài, lầu các đều được điêu khắc cầu kỳ hoa mỹ, mái đình cong kết hợp với núi giả xung quanh lại toát ra ý thơ cổ điển m.ô.n.g lung. Hành lang dài uốn khúc, nhà cửa rất nhiều. Nàng đi thêm mấy bước thì đến khúc quanh, thoáng có tiếng người nói chuyện vọng ra.

“Tóc của đại nhân ấy giống như lửa vậy! Khiến không mở mắt ra được! Triệu hoán thú của ngài ấy là một trong Ngũ Linh, Băng Linh thú – Băng Linh Huyễn Điểu đó!”

“Cái gì ?Băng Linh thú xuất hiện ư? Vị đại nhân kia rốt cuộc là ai? Dĩ nhiên có thể cùng Băng Linh Huyễn Điểu ký kết khế ước!”.

“Vị đại nhân kia đã quyết định ở lại Nước Nam Dực của chúng ta rồi. Ta nói cho các ngươi biết, khì khì, ngài ấy là bằng hữu của Đại thiếu gia đó nha!”

“Một vị Triệu hoán sư nắm giữ Băng Linh Huyễn Điểu lại là bằng hữu của Đại thiếu gia sao? Ngươi không nói khoác chứ?”

“Hừ, chuyện quan trọng như vậy ta chẳng lẽ lại nói dối! Hơn nữa hôm nay Đại thiếu gia còn muốn thỉnh ngài ấy tới phủ Trưởng công chúa nghỉ lại, nhưng ngài ấy lại thích thanh tĩnh nên mới từ chối. Đại nhân vật đều có phong phạm của đại nhân vật, bọn họ đều không thích bị quấy rầy”.

“Đại thiếu gia cũng quá lợi hại đi ! Chúng ta đi theo Đại thiếu gia chắc chắn cũng được hưởng lợi không ít nhỉ!”

Nàng cùng với Tiêu Trọng Kỳ là bằng hữu?

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cười lạnh. Hôm nay không g.i.ế.c người, coi như ngươi gặp may. Tá túc, lại còn bằng hữu, ngươi nằm mơ đi.

Lúc đó vì mới thu phục Băng Linh Huyễn Điểu nên nàng quả thực rất mệt mỏi, chẳng còn hơi sức đâu mà quản Tiêu Trọng Kỳ. Lần sau hắn đừng mơ có thể đi dễ dàng như vậy!

Nhóm người kia lúc này đang vây quanh Tiêu Trọng Kỳ nịnh nọt. Nịnh đến mức Tiêu đại thiếu gia cả người lâng lâng, dương dương tự đắc, giống như hắn chính là trở thành cửu tinh Triệu hoán sư vậy.

Đột nhiên một người ngẩng đầu lên thấy Hoàng Bắc Nguyệt thì trên mặt liền cười nhạo, cất tiếng xỏ xiên nói: “Mau nhìn kìa, tên phế vật kia tự nhiên lại dám đi ra ngoài”

Người kia vừa nói như thế, đám người đang vây quanh Tiêu Trọng Kỳ đều xoay đầu lại cười rộ lên.

“Nàng dám không ra hay sao ? Nàng sắp nhận được một phần hậu lễ nha”

“Tam muội muội, thân thể ngươi gần đây có ổn không đó? Nếu như không khỏe thì đừng nên tới tiền sảnh, không cẩn thận lại bị tức c.h.ế.t thì phải làm sao bây giờ?” Tiêu Trọng Kỳ vừa nói vừa cười ha hả. Nhóm người đang vây quanh hắn cũng cười hùa theo.

“Quả nhiên là sỉ nhục của Tiêu gia, vứt hết mặt mũi của lão gia đi rồi!”

“Sống như vậy còn không bằng c.h.ế.t đi cho rồi!”

“Các ngươi câm miệng cho ta!” Đông Lăng tính cách táo bạo, nghe thấy đám người này nói chuyện không hề khách khí liền lập tức nổi giận.

“A, ngươi dám hét lên với Đại thiếu gia sao? nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi chán sống rồi hả?” Một tên gia đinh hung ác định xông lên đ.á.n.h Đông Lăng.

Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt trở nên lạnh lẽo, vừa muốn động thủ bỗng nhiên Tiêu Trọng Kỳ lên tiếng: “Dừng tay!”

Tên gia đinh lập tức cung kính lui xuống, hướng về phía Tiêu Trọng Kỳ cười cười: “Đại thiếu gia dạy gì? nhóm người của nô tài có rất nhiều thủ đoạn đủ để giáo huấn xú nha đầu này!”.

“Nha đầu này trước mắt đừng đ.á.n.h, nếu lát nữa Tam muội muội của ta tức c.h.ế.t thì phải có một người nhặt xác cho nàng, có phải hay không?”

Tiêu Trọng Kỳ trào phúng nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, đắc ý cười lớn, mang theo đám cẩu nô tài của hắn rời đi.

“Tiểu thư?” Đông Lăng lo lắng nhìn nàng, “Vừa rồi Đại thiếu gia nói…… “

“Ta dễ bị tức c.h.ế.t như vậy sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói.

Tiền sảnh

Vừa đi vào sân nhỏ, nàng liền nhìn thấy không ít bóng dáng mặc khôi giáp hộ vệ đứng canh ở ngoài, mơ hồ một trận tiếng cười sang sảng vọng ra từ bên trong.

Chu quản gia đang đứng ngoài cửa, trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt liền lập tức hùng hổ đi tới, quát: “ Ngươi lề mề để khách quý chờ lâu, thật không có giáo d.ụ.c, làm mất hết mặt mũi Tiêu gia!”.

Hắn vừa mắng vừa thô bạo đẩy Hoàng Bắc Nguyệt hướng về phía tiền sảnh, hoàn toàn không để ý cặp mắt bình thường vốn nhu nhược của Hoàng Bắc Nguyệt nay đã trở nên lạnh lẽo.

Trong tiền sảnh có rất nhiều người ngồi, chủ vị là Tiêu Viễn Trình cùng với một vị nam nhân trung niên to béo.

Vị trí bên phải gồm Cầm di nương, Tuyết di nương, Nhị tiểu thư TiêuVận, Đại tiểu thư Tiêu Linh cùng với mấy vị thiếu gia, tiểu thư nhỏ tuổi khác.

Mà vị trí bên trái đa số đều là những người xa lạ, trong đó vị trí thứ nhất là một công t.ử trẻ tuổi khoác áo gấm, tướng mạo anh tuấn, vẻ mặt kiêu ngạo, trên cổ áo của hắn có bốn viên hỏa châu lóe sáng kim quang.

Thoạt nhìn chỉ khoảng hai mươi tuổi đã là Tứ Tinh Triệu hoán sư. Bên cạnh hắn cũng có mấy vị võ sĩ thoạt nhìn thực lực không tầm thường chút nào.

Cẩm y công t.ử liên tục liếc mắt đưa tình với Tiêu Vận, nhưng Tiêu Vận lại không thèm quan tâm hắn, vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa mân mê đầu ngón tay của mình.

Vị công t.ử này thấy vậy không khỏi có chút thất vọng, ánh mắt đảo quanh khắp, vừa vặn hướng đến trên Hoàng Bắc Nguyệt vừa từ cửa bướcvào, toàn thân bạch y như tuyết đầu mùa, thanh lãnh phiêu dật.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt cũng không che giấu được ngũ quan tinh xảo, tú lệ mà thanh nhã. Trong lòng hắn lập tức chấn động, kinh ngạc nghĩ: “Thiếu nữ này không phải là Bắc Nguyệt quận chúa đấy chứ? Vài năm không gặp bộ dạng ngày càng xinh đẹp”.

Nữ quyến của Tiêu gia ngồi tại đây đều là mỹ nhân, mỗi người một vẻ, trong đó Tiêu Vận mười lăm tuổi là xinh đẹp nhất: Váy lụa mỏng màu hồng thêu những cành ngọc lan mỹ lệ, tóc b.úi thành kiểu triêu vân kế phức tạp, trâm cài bằng vàng được khảm nạm những hạt trân châu óng ánh, khuyên tai được làm từ phỉ thúy vô cùng tinh xảo, trước n.g.ự.c còn đeo một chiếc vòng cổ có hình Song Ngư Cát Tường.

Nhan sắc tuy không phải là cực phẩm nhưng nhờ vào một thân trang phục đắt tiền, cũng coi như rực rỡ mỹ lệ, hơn nữa vẫn có tiếng là thiên tài Triệu hoán sư, càng khiến nàng thanh cao ngạo khí, quả thực chính là nữ thần trong lòng nam nhân.

Hoàng Bắc Nguyệt cùng Tiêu Vận, một cái thanh lệ thoát tục, một cái đoan trang diễm lệ, quả là hai mỹ nhân có hai vẻ đẹp trái ngược nhau. Chỉ có điều Hoàng Bắc Nguyệt là một tên phế vật, bộ dạng có đẹp hơn nữa cũng vô dụng, nữ nhân phải như Tiêu Vận mới thú vị.

Cẩm y công t.ử trong lòng trong lòng thầm so sánh, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt mang theo vài phần trào phúng.

Hoàng Bắc Nguyệt ngay cả nửa ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn, đi tới tiền sảnh xong liền ngồi xuống cạnh Đại tiểu thư Tiêu Linh, không nói tiếng nào, giống như trong căn phòng này không có ai tồn tại hết vậy.

Tiêu Viễn Trình sắc mặt trở nên âm trầm, mắt thoáng hiện lên vẻ chán ghét, có điều đang tiếp khách quý nên không tiện phát tác, đành phải hướng tên trung niên nam t.ử mập mạp kia nói: “Để An quốc công chê cười rồi, đây là tiểu nữ Bắc Nguyệt”.

An quốc công nghe xong con mắt nhỏ như hạt đậu gắng sức trợn to nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, ha ha nở nụ cười: “Vị này chính là Bắc Nguyệt quận chúa sao? Quả nhiên dung mạo tựa thần tiên giống hệt Huệ Văn Trưởng công chúa năm đó”.

An quốc công là người có quyền thế nhất ở Nước Nam Dực, tổ tiên tích đức, đời sau cũng không chịu thua kém, Tước vị vẫn bảo lưu đến nay.

An quốc công này mặc dù là một tên béo nhưng tâm tư vô cùng tinh tế giảo hoạt, từ khi kế thừa tước vị An quốc công, đã tốn nhiều vàng bạc mời chào môn khách. Bởi vậy hiện tại dưới tay hắn rất nhiều cao thủ, thậm chí có một vị cửu tinh trung cấp Triệu hoán sư! Thực lực như thế có thể cùng Thái t.ử điện hạ sánh vai, chỉ tiếc là không triệu hoán được Linh thú mạnh như Thái t.ử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 10: Chương 10 Vô Cùng Nhục Nhã (1) | MonkeyD