Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 11 Vô Cùng Nhục Nhã (2)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:04

Hiện nay con trai của An quốc công, cũng chính là vị cẩm y công t.ử kia, mười chín tuổi đã đạt đến trình độ Tứ Tinh cao cấp, coi như thành tựu không nhỏ!

Nghe An quốc công khích lệ tên phế vật của gia tộc, Cầm di nương nở nụ cười, nũng nịu nói: “Đúng vậy, có được vẻ đẹp của Trưởng công chúa, lại không có được tài hoa của nàng, đáng tiếc!”

An quốc công ha ha cười, cả thân hình mập mạp đều run rẩy lên, phụ họa nói: “Đáng tiếc, thật đáng tiếc!”

Nếu như vị Bắc Nguyệt quận chúa này có một chút thực lực, cho dù không sánh được với Tiêu Vận nhưng cũng coi như là tốt rồi. Dù sao sau lưng nàng không chỉ có uy danh của Trưởng công chúa, mà vẫn còn có Thái hậu cùng Hoàng Thượng che chở.

Nếu Trưởng công chúa còn sống, nàng dù là phế vật cũng chẳng sao, nhưng Trưởng công chúa chẳng may đã qua đời, phế vật này còn có công dụng gì nữa?

“An quốc công, việc ngài vừa mới nói…… ” Tiêu Viễn Trình liếc nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái, chậm rãi nói.

“Không biết ý của Tiêu phò mã như thế nào?” An quốc công hơi híp mắt lại, cười hỏi.

Tiêu Viễn Trình vuốt vuốt chòm râu, nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, mặt không biểu tình ngồi ở trong góc, lại nhìn về phía ái nữ Tiêu Vận đoan trang xinh đẹp. Hai người này đúng là một cái trên trời, một cái dưới đất.

Tương lai Bắc Nguyệt chắc chắn là không có tiền đồ, dù cho có thân phận quận chúa đi chăng nữa thì cũng không có gia tộc nào nguyện ý cưới nàng. Sau này chỉ có tìm đến một người bình thường đáng tin, đến ở rể tại Phủ trưởng công chúa.

Trước kia khi Huệ Văn Trưởng công chúa còn sống, có Thái hậu làm chỗ dựa, hoàng thượng long ân, Bắc Nguyệt từ lúc sinh ra liền phong quang vô hạn. Mà An quốc công tiền nhiệm cùng Huệ Văn Trưởng công chúa cũng có mấy phần giao tình cho nên đã đặt trước hôn nhân cho Hoàng Bắc Nguyệt cùng con trai An quốc công, hiện tại là Tiết Triệt.

Lúc đó An quốc công thấy hôn nhân này tương lai nhất định sẽ mang đến vinh quang cho phủ An quốc công, nào ngờ Huệ Văn Trưởng công chúa đột ngột qua đời, lưu lại phế vật vô dụng này.

Một phế vật ngu ngốc bị cả Nước Nam Dực cười nhạo, tương lai làm sao có thể xứng đôi với Tứ Tinh Triệu hoán sư tiền đồ vô lượng như con trai An quốc công?

Bởi vậy lần này An quốc công sau khi cân nhắc kĩ càng liền dẫn Tiết Triệt tới cửa từ hôn.

Để Tiêu gia không bị mất mặt, An quốc công cùng Tiêu Viễn Trình đã lén lút thương lượng, cho phép Tiêu gia tìm một nữ nhi khác cùng An quốc công phủ kết thân.

Mà Tam Tinh Triệu hoán sư Tiêu Vận là một ứng cử viên vô cùng tốt, An quốc công liếc mắt liền chọn trúng. Nữ hài t.ử này tương lai nhất định là viên ngọc sáng ch.ói mắt, tuyệt đối sẽ mang đến vô số lợi lộc cho phủ An quốc công!

“Phụ thân”. Tiết Triệt bỗng nhiên đứng dậy, lấy vẻ mặt tự cho là anh tuấn tiêu sái hướng Tiêu Vận cười cười, sau đó nhìn về phía An quốc công, nói: “Hài nhi đã mười chín tuổi, hi vọng có thể tự quyết định hôn sự của chính mình, kính xin phụ thân và Tiêu thúc thúc hiểu cho”.

Tiết Triệt vừa nói, không thể nghi ngờ liền đem sự việc hoàn toàn phơi bày ra. Nguyên lai An quốc công cố ý đến đây là muốn cùng Tam tiểu thư giải trừ hôn ước! Trong nhất thời, mấy vị di nương cùng các tiểu thư, thiếu gia trên mặt đủ loại biểu cảm.

Tiêu Vận châm chọc nở nụ cười nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt mang theo vài phần cao ngạo cùng thương hại.

Đông Lăng đứng sau lưng Hoàng Bắc Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đỏ bừng lên, nước mắt lưng tròng, hai quả đ.ấ.m nhỏ siết c.h.ặ.t. Hoàng Bắc Nguyệt hơi nghiêng đầu nhìn nàng một cái, cặp mắt đen láy vẫn bảo trì bình thản, thoáng hiện nét cao quý lạnh nhạt.

Nhìn thấy ánh mắt đó, Đông Lăng trong lòng lập tức bình tĩnh lại.

Hừ ! Tên ch.ó má của phủ An Quốc Công, tất cả các ngươi đều mù hết rồi! Bây giờ tiểu thư đã không còn là phế vật nữa, các ngươi dám gióng trống khua chiêng đến hối hôn, tương lai cũng đừng hối hận!

“Thế t.ử, ngươi là người có thực lực, Bắc Nguyệt quả thực không xứng với ngươi”. TiêuViễn Trình căn bản không quan tâm đến tâm tình nữ nhi của mình.

Hắn hiện tại chỉ nghĩ đến việc không để lỡ cơ hội thành thông gia với An quốc công phủ. Gả phế vật Hoàng Bắc Nguyệt qua đó, một chút lợi ích cũng đều không có, chẳng bằng đem Vận nhi gả đi, tài trí cùng năng lực của Vận nhi có thể làm cho danh vọng Tiêu gia được nâng cao một bước/

“Tiêu thúc thúc nói đùa, Bắc Nguyệt quận chúa thân phận cao quý, là Triệt nhi không xứng với nàng mới đúng”. Tiết triệt đứng lên hành lễ, trong miệng mặc dù nói năng khiêm tốn nhưng trong giọng nói kia rõ ràng đã tràn ngập trào phúng!

An quốc công mập mạp run rẩy nói: “Bắc Nguyệt quận chúa năm nay mới có mười hai tuổi, mà Triệt nhi đã đến tuổi lập gia đình. Vụ hôn nhân này quả thực không thích hợp. Trước đó tiền lão An quốc công cùng Trưởng công chúa đã định ra hôn ước, ta cũng không dám tự ý huỷ bỏ, chẳng bằng như vậy đi, Tiêu gia có nữ nhi nào vừa độ tuổi, phủ An quốc công phủ sẽ mang kiệu tám người khiêng rước về làm vợ”.

Cầm di nương vội vàng cướp lời: “Linh nha đầu của chúng ta năm nay vừa khéo 17 tuổi, cùng Thế t.ử vừa vặn xứng đôi!”

Vốn là nghe được An quốc công nói như vậy, Tiết Triệt đã lớn mật hướng phía Tiêu Vận liếc mắt đưa tình, bày tỏ tình yêu, ai dè nghe được Cầm di nương nói, liền ngẩn ra.

Tiêu gia Đại tiểu thư Tiêu Linh?

Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Tiêu Linh ngồi cạnh Hoàng Bắc Nguyệt mà nhìn tới.

Tiêu Linh hôm nay cũng cố ý mặc trang phục lộng lẫy, mày như trăng lưỡi liềm, ánh mắt trầm ngưng, quần gấm mỏng màu xanh nhạt tựa khói sương, bao bọc lấy vòng eo mảnh khảnh, thanh nhã động lòng người.

Nàng từ đầu tới cuối không nói lời nào, nghe được Cầm di nương nói mới khẽ ngẩng đầu lên, có chút khiếp đảm nhìn thoáng qua Tiêu Vận cùngTuyết di nương rồi lại nhanh ch.óng mà cúi thấp đầu xuống.

Nàng chỉ là con của một di nương không được Tiêu Viễn Trình sủng ái sinh ra, nào dám tranh giành danh tiếng với Tiêu Vận chứ?

Cầm di nương rõ ràng là sợ Tiêu Vận gả cho con trai An quốc công, mẹ nhờ phúc của con gái, sợ lão gia đem Tuyết di nương đỡ lên làm chính thất cho nên mới đem Tiêu Linh đẩy ra! Nếu như việc này thật sự thành công, Tuyết di nương cùng Tiêu Vận làm sao có thể bỏ qua cho nàng được?

Nhưng Cầm di nương nơi đó nàng cũng không dám đắc tội, lúc này phải làm thế nào mới tốt đây?

Trong lúc này, giọng nói non nớt của Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên vang lên: “ Tiết Triệt công t.ử, ngươi muốn cùng ta giải trừ hôn ước là vì ta không có thực lực, tương lai sẽ khiến cho ngươi mất đúng không? Nếu như ngươi muốn kết hôn với một người khiến cho ngươi nở mày nở mặt thì nhị tỷ của ta là một lựa chọn tốt đó”.

Lời này vừa nói ra, An quốc công cùng Tiêu Viễn Trình đồng loạt ngẩn ra. Tâm tư của hai người họ bị một tên rác rưởi nói toạc ra.

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi nói nhăng cuội gì đấy?”. Tiêu Vận nhìn về phía nàng, tức giận cái miệng cũng méo xệch đi.

Lời nói đó khiến nàng giống như là rau cải trắng ngoài chợ ai muốn lựa thì lựa vậy!

Tiết Triệt đúng là thanh niên tuấn kiệt của Nước Nam Dực, nhưng Tiêu Vận nàng cũng là thiên tài mọi người đều biết! Chỉ có nàng chọn người khác, làm gì có người khác chọn nàng!

“Nhị tỷ, ta nói sai sao? Ngươi mỹ mạo như hoa, Thế t.ử Triệt anh tuấn tiêu sái, các ngươi vừa vặn là một đôi, ta theo không kịp!”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên, đôi mắt trong suốt linh động lấp lánh, nói năng vô cùng lưu loát tự nhiên, khiến người nghe không thể tức giận.

Tiêu Vận vẫn còn nhỏ tuổi, nghe được nàng nói trắng ra như vậy liền xấu hổ đỏ mặt lên.

Cũng chỉ có loại người ngu ngốc chuyện gì cũng không hiểu mới dám nói ra lời như vậy!

Tiết Triệt ngược lại vô cùng cao hứng. Hoàng Bắc Nguyệt nói đúng lòng của hắn, chẳng qua là hắn ngượng ngùng không nói ra mà thôi.

Cao hứng hướng Hoàng Bắc Nguyệt làm ra một cái ánh mắt cảm kích. Nha đầu này mặc dù là một phế vật, nhưng tình cờ làm việc có ích nha!

Tiết Triệt hướng Tiêu Viễn Trình chắp tay nói: “Tiêu thúc thúc, Vận nhi muội muội tài năng thông tuệ, Triệt nhi mong nhớ đã lâu, thỉnh Tiêu thúc thúc tác thành”.

Hoàng Bắc Nguyệt chợt nhíu mày, không nghĩ tới tên Tiết Triệt này to gan như vậy.

Tiết Triệt, ngươi giỏi lắm. Vị hôn thê trước vẫn còn ngồi ở đây, hôn ước chưa chính thức giải trừ, lại dám ở ngay trước mặt ta hướng nữ nhân khác cầu hôn sao?

Tiêu Viễn Trình ngược lại trong lòng vui mừng khôn xiết, liếc mắt nhìn Tuyết di nương một cái, thuận miệng nói: “Nếu như Vận nhi thích ta đương nhiên sẽ không phản đối”.

Tiêu Vận ngượng ngùng quay mặt, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của mẫu thân mình. Tuyết di nương cười cười, nói: “Tùy theo ý của lão gia đi”.

“Thế này đi, Vận nhi và Thế t.ử Triệt cùng học tập tại Linh Ương học viện, thỉnh thoảng trao đổi luận bàn với nhau, chờ bọn chúng thân quen thì định ngày hôn sự”

Tiêu Viễn Trình nhìn về phía An quốc công: “Quốc công gia thấy sao?”

“Tốt! Đương nhiên được! Triệt nhi có thể lấy được Tiêu Vận, chính là phúc khí của nó!” An quốc công cười ha hả, cái bụng mập mạp rung động liên hồi.

“Đa tạ Tiêu thúc thúc, đa tạ phụ thân ”. Tiết Triệt vui mừng khôn xiết, vội vàng hướng hai vị trưởng bối cùng Tuyết di nương cung kính khom người, sau đó nhìn về phía Tiêu Vận “Đa tạ Vận nhi muội muội!”

Tiêu Vận hờn dỗi liếc mắt nhìn hắn, trong lòng khẽ vui mừng rạo rực.

Giải trừ một hôn ước nhưng lại định xuống một hôn ước khác, nhà họTiêu từ trên xuống dưới ngoài Cầm di nương, mỗi người đều mặt mày rạng rỡ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 11: Chương 11 Vô Cùng Nhục Nhã (2) | MonkeyD