Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 9 Tóc Đỏ Như Lửa (4)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:03

Trước kia nàng còn nhỏ, sổ sách thu thuế không hiểu nên Phò mã Tiêu Viễn Trình quản lý. Nhưng Tiêu Viễn Trình là gã võ phu, đối với việc quản lý nào có hứng thú. Vì vậy mấy vị di nương mỗi tối đưa đẩy mấy câu, hắn liền đem Mật Dương giao choTuyết di nương quản lý, quận Thanh Hà giao cho Cầm di nương quản lý.

Hai nữ nhân này từ khi quản lý nguồn thuế khổng lồ như vậy liền trở thành di nương tiếng tăm nhất Nước Nam Dực, đi đến đâu đều tiền hô hậu ủng, xuất thủ hào phóng, thương gia đều coi hai người là khách quý mà đối đãi, không ít chính thất phu nhân trong các gia tộc khác đỏ mắt ghen tị!

“Hừ, cầm tiền của ta còn dám lớn lối như vậy!” Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm nghiến răng nghiến lợi, nàng ngay cả tiền mua t.h.u.ố.c cũng không có, còn đám người Cầm di nương vừa ra tay chính là mấy trăm ngàn kim tệ để mua nữ trang.

“Kỳ thực Nhị tiểu thư thiên phú cũng không phải là loại ghê gớm gì, la do Tuyết di nương dùng một khoản tiền lớn mua đan d.ư.ợ.c bổ trợ cho Nhị tiểu thư. Khoản tiền này rất lớn, chiếm phần lớn tiền thuế thu được nên Tuyết di nương bình thường cũng không xuất thủ hào phóng như Cầm di nương”.

Bội Hương thao thao bất tuyệt. Hừ, ai bảo Cầm di nương không sinh một đứa con trai có thiên phú Triệu hoán sư chứ? Đại thiếu gia cho dù võ đạo lợi hại đến đâu cũng không so được với Triệu hoán sư.

Mười lăm tuổi trở thành Tam Tinh Triệu hoán sư, cũng không tệ lắm”. Nước Nam Dực cao thủ đều tầm như vậy cả. Mười lăm, mười sáu tuổi trở thành Tam Tinh Triệu hoán sư, sau này khi hành tẩu giang hồ cũng có lợi hơn.

Mà người tên là Trầm Viêm kia cũng đột phá Tam Tinh lúc mười lăm tuổi, hiện tại đã là Lục Tinh Triệu hoán sư, đi tới đâu cũng đều được người người tôn kính.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết chính là không gặp phải cấp bậc biến thái như Hoàng Bắc Nguyệt.

“Nhị tiểu thư thực lực rất tốt, lão gia cùng lão gia t.ử đều rất yêu thương nàng. Tam tiểu thư nếu muốn đoạt lại quyền sở hữu nơi này e rằng phải động thủ đối với phe cánh của Tuyết di nương trước”. Bội Hương chân thành nói.

“Ta chỉ hỏi một chút về việc thu nhập thuế mà thôi, chưa từng nói muốn đoạt lại quyền sở hữu”. Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười để đũa xuống.

Bội Hương trong lòng một trận thất vọng: “Tam tiểu thư, như vậy….. ”

“Hiện tại không nắm giữ không có nghĩa là sau này không nắm giữ. Ngươi đã lựa chọn đi theo ta, sau này ta sẽ không bạc đãi ngươi”

“Vâng, nô tỳ nhất định trung thành tuyệt đối với Tam tiểu thư!”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, chợt nhớ tới cái gì, liền hỏi: “Ngày 15 tháng này, Thái hậu cùng Hi Hòa công chúa trở lại có đúng không?”

Bội hương cười nói: “Vâng, chỉ cần Thái hậu cùng Hi Hòa công chúa trở lại nhất định sẽ mời Tam tiểu thư tiến cung”.

Thái hậu cùng Hi Hòa công chúa là chỗ dựa vững chắc của Tam tiểu thư. Đến lúc đó, Tiêu lão gia có ra mặt cũng không làm gì được!

Kỳ thực Hoàng Bắc Nguyệt hỏi tin tức của Thái hậu cũng không phải là tìm chỗ dựa vững chắc trợ giúp nàng đoạt lại gia nghiệp. Nàng chỉ đơn thuần muốn đòi lại công đạo cho Hoàng Bắc Nguyệt đã c.h.ế.t thôi.

Hơn nữa, nàng cảm thấy cái c.h.ế.t của Huệ Văn Trưởng công chúa vô cùng mờ ám. Trưởng công chúa thân thể luôn khỏe mạnh, tính tình ôn hòa, dịu dàng nhã nhặn lại đột nhiên mắc phải trọng bệnh rồi c.h.ế.t.

Chiếm lấy thân thể Hoàng Bắc Nguyệt, có một số việc nàng nhất định phải giúp Hoàng Băc Nguyệt điều tra rõ ràng.

Đuổi Bội Hương đi, Hoàng Bắc Nguyệt đi tới gian sau thì phát hiện Đông Lăng giẫy giụa muốn ngồi dậy, nàng vội vã đi qua đè nàng nằm xuống.

“Đừng lộn xộn”

“Tiểu thư, em nghe thấy tiếng của Bội Hương, ả lại đến bắt nạt người phải không”

Đông Lăng mặc dù đang ngủ, loáng thoáng nghe được tiếng của Bội Hương liền ngay lập tức tỉnh lại, dựa vào bản năng muốn đi ra ngoài bảo vệ tiểu thư.

“Yên tâm đi, sau này sẽ không ai có thể bắt nạt ta nữa. Ngươi đói bụng không? Bội Hương vừa đưa cơm đến”.

Vừa an ủi nha hoàn trung thành này, Hoàng Bắc Nguyệt vừa thuận tiện dò xét mạch đập của nàng. Thương thế đã tốt hơn rồi, sở dĩ suy yếu như vậy là vì đói bụng.

“Ăn?” Đông Lăng mở to hai mắt giống như vừa nghe thấy một chuyện không thể tưởng tượng nổi. Nàng thoáng ngẩn ra rồi hốt hoảng kêu lên: “Bội Hương đưa thức ăn tới? Người đã ăn chưa? Tiểu thư sao lại ăn thức ăn Bội Hương mang đến được chứ?”

Đông Lăng lo lắng đến độ bật khóc. Bội Hương không phải là người tốt, mỗi lần đến không bắt nạt thì cũng chế giễu tiểu thư. Có lần ả mang cho tiểu thư một miếng thịt, kết quả tiểu thư ăn vào nôn đến mấy hôm liền. Lần này tự nhiên đưa thức ăn đến, ả định giở trò gì nữa đây?

Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt mỉm cười. Cô gái nhỏ này thật sự quan tâm đến nàng, không có nửa phần giả tạo, điều này làm cho nàng hết sức cảm động.

Nàng biết mình cũng không phải là người tốt lành gì, sẽ không có mấy người thật lòng đối đãi với nàng. Nếu có, thì nàng sẽ báo đáp gấp bội.

“Đông Lăng, nghe ta, sau này sẽ không ai dám bắt nạt chúng ta nữa. Ta đã lớn, cũng đã mạnh mẽ hơn, biết rõ phải làm sao để tự bảo vệ mình”.

“Tiểu thư……. ” Đông Lăng trong mắt lấp lánh lệ quang, cuối cùng quỳ xuống ôm lấy Hoàng Bắc Nguyệt khóc lớn.

Nàng có đang nằm mơ hay không? Trong mộng tiểu thư nói như vậy rất nhiều lần, nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy, tiểu thư vẫn mãi yếu đuối như thế!

Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, vỗ vỗ bờ vai của nàng nói: “Được rồi, khóc cái gì? Nhìn xem, vết thương trên người ngươi đã lành hẳn rồi kìa”

Đông Lăng ngẩn ra. Lúc này nàng mới phát hiện trên người mình không đau như trước đó!

Rõ ràng bị thương nặng như vậy, Cầm di nương quất từng roi đều không lưu tình, làm sao không để lại dấu vết chứ?

Nàng kéo tay áo lên xem thử thì phát hiện vết thương không chỉ lành hẳn mà cả làn da đều trở nên bóng loáng non mềm giống như da của em bé vậy!

Đông Lăng kích động đến mức mặt đỏ cả lên: “Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”.

“Ta bây giờ đã là Triệu hoán sư”. Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào gối, chậm rãi nói.

Đông Lăng triệt để trợn mắt há miệng, Triệu hoán sư?

Nằm mơ, nhất định là đang nằm mơ! Tiểu thư ngay cả nguyên khí cũng không ngưng tụ được thì làm sao trở thành Triệu hoán sư chứ?

Hoàng Bắc Nguyệt biết trong lòng nàng đầy nghi hoặc, nhưng nếu nói cho Đông Lăng biết nàng hoàn toàn không cần sử dụng nguyên khí vẫn có thể khiến Băng Linh Huyễn Điểu thần phục, nha đầu khẳng định sẽ không tin.

“Trước đây còn nhỏ nên ta không nắm giữ tốt yếu quyết, hôm qua lúc trời tối đã từ từ có chút cảm giác nên ta đã học xong Triệu Hoán Quyết”

Đông Lăng nhìn nàng chăm chăm rồi đột nhiên nhảy dựng lên: “Thật tốt quá tiểu thư! Chỉ cần ngươi trở thành một Triệu hoán sư, cho dù chỉ là Nhất Tinh thì cũng chẳng ai dám bắt nạt ngươi nữa!”

Triệu hoán sư trên đại lục này là chức nghiệp thần thánh, vô số người đều ao ước có thể trở thành Triệu hoán sư, nhưng vì yêu cầu về huyết thống cùng thiên phú quá nghiêm khắc nên chỉ đành ngậm ngùi tiếc nuối.

Chỉ cần có được thiên phú của Triệu hoán sư thì đi đến đâu cũng được người người tôn kính.

Hơn nữa tiểu thư mới mười hai tuổi đã trở thành Triệu hoán sư. Chỉ cần tu luyện tốt, nhất định sẽ trở thành người cao quý, khiến cho đám người kia phải trố mắt mà nhìn!

Nhất Tinh ư……

Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày. Nàng là cùng Băng Linh Huyễn Điểu ký kết khế ước, bởi vậy thực lực dù thế nào cũng phải tương đương với Thái t.ử chiến dã. Không thể chỉ là Nhất Tinh được, quá yếu. Nhưng nhìn Đông Lăng cao hứng như thế nàng cũng không muốn giải thích gì thêm.

“Đông Lăng, thực lực của ta bây giờ rất yếu. Vì vậy để tránh những phiền toái không cần thiết thì việc này trước tiên không nên lộ ra. Đợi Thái hậu cùng Hi Hòa công chúa trở lại hãy nói, được không?”.

“No tì hiểu rồi, thưa tiểu thư”. Đông Lăng vội vàng đáp ứng.

Hiện tại tiểu thư quả thực không giống trước kia. Suy xét sự tình vô cùng thấu đáo, hơn nữa còn có chủ kiến riêng, so với trước kia mềm yếu vô tri, gặp phải chuyện gì cũng chỉ biết khóc thực là một trời một vực.

Tiểu thư đã lớn rồi. Nếu như Trưởng công chúa vẫn còn sống mà thấy được cảnh này nhất định sẽ vô cùng cao hứng.

Nửa ngày kế tiếp, Hoàng Bắc Nguyệt không ra ngoài nữa mà ngồi ở trong phòng nghiên cứu Vạn Thú Vô Cương.

Nàng thử dùng tinh thần lực chậm rãi xâm nhập vào bên trong nhưng lần nào cũng gặp phải lực cản, giống như có một bức tường chắc chắn đứng ở đó vậy. Dù nàng có cố gắng như thế nào cũng không thể phá vỡ được nó.

Nàng cảm giác trong hắc ngọc thoáng ẩn thoáng hiện một cỗ lực lượng vô cùng mạnh mẽ. Nàng có chút kinh hãi, nếu như đem nguồn lực lượng này phóng ra bên ngoài không biết sẽ tạo thành lực phá hoại ghê gớm đến mức nào.

Nàng mơ hồ có chút kỳ vọng. Bản thân nàng mặc dù không thể điều tra rõ tình hình hắc ngọc, nhưng vẫn có thể bắt được liên lạc cùng hắc ngọc, giống như hôm nay thông qua lực lượng của hắc ngọc để hàng phục Băng Linh Huyễn Điểu. Hơn nữa nó còn làm cho màu tóc cùng dung mạo của nàng phát sinh biến hóa. Nếu như nàng có thể ngưng tụ nguyên khí không chừng có thể hiểu khối rõ hơn về khối Vạn Thú Vô Cương này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 9: Chương 9 Tóc Đỏ Như Lửa (4) | MonkeyD