Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 12 Vô Cùng Nhục Nhã (3)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 05:03
An quốc công vẫy vẫy tay, một người thủ vệ đứng ở phía ngoài vội nâng một cái hộp gấm đi vào, mở ra đặt lên bàn. Trong hộp gấm có một khỏa ngọc bội, còn có một tờ hưu thư!
Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn thấy tờ hưu thư, ánh mắt trong phút chốc trở nên lạnh lùng. Nàng không quan tâm việc cùng Tiết Triệt giải trừ hôn ước, nhưng không có nghĩa nàng dễ dàng bỏ qua chuyện này như vậy!
An quốc công nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt tràn ngập khinh thường, cao cao tại thượng nói: “Chiếc khóa ngọc này là tín vật đính hôn của Tiết Triệt do Trưởng công chúa đích thân trao cho. Lão An quốc công cũng có cho Bắc Nguyệt quận chúa một miếng ngọc bội gia truyền, bây giờ hôn ước đã giải trừ, bản công trả lại khóa ngọc, Bắc Nguyệt quận chúa có phải hay không cũng nên trả lại mảnh ngọc bội cho ta”.
Một tên phế vật mười hai tuổi mà thôi, dù nàng là quận chúa thì như thế nào? Hiện tại còn ai dám đứng ra che chở cho nàng?
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi qua. Một thân bạch y thuần khiết, thân hình gầy yếu, khuôn mặt nhợt nhạt tiều tụy, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu. Đám nha hoàn xung quanh, ánh mắt nhìn nàng lộ ra vô vàn sắc thái, châm chọc có, lạnh nhạt có, thương hại cũng có.
Nàng dùng ngón trỏ cùng ngón cái cầm lấy tờ hưu thư, giơ lên trước mặt An quốc công: “Hưu thư?”
“Bắc Nguyệt quận chúa chẳng lẽ không biết chữ? Nếu vậy thì để Triệt nhi đọc cho ngươi nghe cũng được”.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, khóe môi chậm rãi nhếch lên: “Tiết Triệt có tư cách gì mà dám hưu bản quận chúa? An quốc công, ngươi đừng quên ta do Hoàng Thượng tự tay sắc phong, không giống như ngươi chỉ là quan nhị phẩm, mà con trai ngươi Tiết Triệt cũng chỉ là ngũ phẩm Đô Úy mà thôi. Hắn thấy ta lại không quỳ xuống hành lễ đã phạm trọng tội rồi, vẫn còn can đảm để hưu ta?”.
Lời vừa nói ra, toàn bộ tiền sảnh trở thành một mảnh tĩnh lặng, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Những người vừa nãy cười nhạo Hoàng Bắc Nguyệt, giờ khắc này đều trợn to mắt nhìn nàng.
Hôm nay Tam tiểu thư không lẽ là bị kích thích quá mức nên đầu óc hồ đồ rồi hay không? Nàng lại dám cùng An quốc công tranh cãi?
Thân phận quận chúa của nàng bây giờ đã là hữu danh vô thực, vậy mà nàng còn dám lấy ra hò hét sao? Nếu như An quốc công nổi giận thì nàng không chịu nổi đâu!
” Bắc nguyệt ! Ngươi nói bậy bạ cái gì đó, không được vô lễ với An quốc công, còn không mau cút xuống”.bTiêu Viễn Trình vỗ bàn đứng bật dậy, lửa giận đã xông hết lên đầu rồi.
Hắn đối nữ nhi này hoàn toàn không có cảm tình gì. Mẫu thân nàng là Huệ Văn Trưởng công chúa trước kia để hắn phải ở rể, nhận hết bao nhiêu khuất nhục. Vì vậy, hắn đối mẹ con các nàng đều hận thấu xương !
“Ta nói bậy? Ta nói tất cả đều là sự thực? ” giọng nói của thiếu nữ tràn ngập khí phách khiến mọi người đều á khẩu không trả lời lại được.
“Ngươi, ngươi để cho ta mất mặt như vậy còn chưa đủ sao?” Tiêu Viễn Trình tức đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân. Nếu như không phải vẫn còn cố kỵ Thái hậu cùng Hi Hòa công chúa ở sau lưng nàng thì hắn đã sớm một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t nha đầu không biết trời cao đất rộng này rồi !
Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy trái tim băng giá, phụ thân ruột thịt cũng đều như vậy thì nàng cần gì cho hắn mặt mũi nữa?
“Chính là ngươi tự làm mình mất mặt, không phải ta! Lúc trước người muốn kết hôn với mẫu thân ta chính là ngươi, hiện tại hi vọng An quốc công phủ hối hôn, tác hợp cho Tiết Triệt cùng Tiêu Vận cũng là ngươi, mắc mớ gì đến ta?”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm. Tam tiểu thư điên rồi, thật sự phát điên rồi!
Nhìn cặp mắt Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hờ hững, Tiêu Viễn Trình chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, ngón tay run rẩy chỉ về phía nàng “Ta hôm nay phải đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”
Đánh c.h.ế.t nàng? Hừ, nằm mơ đi?
Nàng vẫn đứng nguyên tại chỗ lạnh lùng nhìn Tiêu Viễn Trình, chờ hắn tới đ.á.n.h c.h.ế.t nàng.
Tiêu Viễn Trình đương nhiên là không dám tới. Nếu hắn có lá gan đ.á.n.h c.h.ế.t Hoàng Bắc Nguyệt thì hắn đã sớm ra tay từ 800 năm trước rồi !
Nha đầu tuy làm hắn tức ói m.á.u nhưng thân phận của nàng hắn lại không trêu chọc nổi!
Vụng trộm bày mưu đặt kế làm cho nàng không sống được một ngày thoải mái đã là sự trả thù lớn nhất mà hắn có thể làm rồi! Nếu như Hoàng Bắc Nguyệt thật sự c.h.ế.t đi, Hoàng Thượng nhất định sẽ không buông tha cho Tiêu gia.
Tiêu gia cho dù thế lực có lớn đến mức nào đi nữa thì vẫn phải dựa vào hoàng thất.
“Lão gia bớt giận, đừng để bị con nha đầu ti tiện này làm cho hao tổn thân thể!” Tuyết di nương liền vội vàng tiến lên đến vỗ vỗ lưng cho Tiêu Viễn Trình giúp hắn thuận khí, thấp giọng nói: “người của phủ An quốc công còn ở đây. Nha đầu này điên rồi, đợi đám người bọn họ đi rồi chúng ta sẽ từ từ trừng trị nó!”
Đúng vậy, bây giờ việc hôn sự với An quốc công phủ vẫn là quan trọng hơn.
Tiêu Viễn Trình thở hổn hển mấy cái, chậm rãi bình tĩnh lại, hung ác trợn mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt rồi xoay người nhìn An quốc công, cười: “Quốc công gia, nha đầu này không có giáo d.ụ.c, để cho ngươi chê cười rồi”.
An quốc công cùng Tiết Triệt vì mấy câu nói của Hoàng Bắc Nguyệt mà tức đến mức mặt mày xanh mét. Nha đầu này không coi ai ra gì, sau này hắn nhất định sẽ làm cho nàng trả giá thật lớn!
Nhưng việc này không thể công khai làm, hắn cũng có chút cố kỵ chỗ dựa phía sau của nàng, Thái hậu cùng Hoàng Thượng, không thể true chọc. Nếu không thể công khai thì hắn liền đ.â.m lén sau lưng nàng vậy.
“Không sao không sao, trẻ nhỏ thì nói chuyện không biết kiêng kị”. An quốc công giả dối cười vài tiếng: “Bắc Nguyệt quận chúa thân phận cao quý quả thật là chúng ta không trêu chọc nổi, nhưng hôm nay chúng ta đến để giải trừ hôn ước, lẽ nào quận chúa không đồng ý? Nhất định phải gả vào phủ An quốc công của chúng ta sao?”
“Gả vào? ” Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc nở nụ cười: “An quốc công thật hài hước, ngươi cho rằng con trai ngươi là bảo bối thiên tài sao? Ở trong mắt ta hắn chẳng là cái thá gì cả”.
“Vậy tại sao ngươi lại không chịu giao ngọc bội ra?”
An quốc công dù định lực lớn đến đâu cũng không thể chịu nổi nữa mà bạo phát. Trước mặt nhiều người như vậy hắn lại bị một tiểu nữ mười hai tuổi nhục mạ, hắn sao có thể chịu nổi chứ!
Hoàng Bắc Nguyệt cười hì hì: “Ngọc bội nào? Hình như ta đã đem ra tiệm cầm đồ từ lâu rồi! Căn cứ tập tục, nếu bên nào làm mất tín vật đính hôn thì cũng chẳng khác nào chủ động từ bỏ hôn ước. Cho nên phải là ta hưu Tiết Triệt mới đúng”. Vừa dứt lời nàng liền đem tờ hưu thư vỗ mạnh lên bàn!
Phần lực lượng cùng giọng nói kia đã làm mấy tên cao thủ trong phòng đồng loạt giật nảy một cái!
“ Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi được lắm!”. An quốc công sau một thoáng ngẩn người liền thở hổn hển, âm lãnh cười rộ lên.
“Không nghĩ tới Tiêu gia vẫn còn có nữ nhi phách lối như vậy, coi như bản công hôm nay được đại khai nhãn giới một phen”
“Quá khen” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt mỉm cười, trào phúng nói.
Phách lối? Hắn vẫn chưa chân chính thấy được sự hung hãn của nàng đâu? Nàng hung hãn là bởi vì nàng có tư cách hung hãn.
“Phò mã gia, sự việc đã định đoạt xong, bản công liền cáo từ”. An quốc công chắp tay với Tiêu Viễn Trình.
“Tiểu nữ vô tri, đắc tội rồi……. ” Tiêu Viễn Trình vội vàng tiễn An quốc công ra ngoài.
Tiết Triệt trước khi đi liền liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, hạ thấp giọngnói: “Bắc Nguyệt quận chúa, nỗi nhục ngày hôm nay ta sẽ nhớ kỹ”.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng, tốt lắm, ta sẽ để cho ngươi cả đời cũng không thể quên được!
Sau khi An quốc công bỏ đi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không thèm để ý bất cứ người nào liền mang theo Đông Lăng quay về Lưu Vân Các.
Trong tiền sảnh, Tiêu Vận vẻ mặt vô cùng khó coi, tức giận nói: “Nha đầu kia tự dưng nổi điên làm gì chứ? Giống như biến thành người khác vậy!”
Cầm di nương đang bước ra ngoài nghe vậy liền quay đầu lại, cười quyến rũ nói: “Vận nha đầu, ngươi đoạt vị hôn phu của người ta, người ta có thể không phát điên lên sao?”.
“Mắc mớ gì đến ta chứ? Muội ấy vừa vô dụng vừa ốm yếu, ai lại muốn kết hôn?” Tiêu Vận là do Tuyết di nương sinh ra, bởi vậy nên nàng rất ghét Cầm di nương, nghe thấy giọng của Cầm di liền bật ngay lại.
Cầm di nương hừ lạnh: “Được tiện nghi còn bày đặt ra vẻ!”
Tuyết di nương vỗ vỗ tay của Tiêu Vận, cười nói: “Vận nhi, sau này ngươi đính hôn cùng Thế t.ử An quốc công, tương lai là chính thất phu nhân của phủ An quốc công rồi”.
Nàng cố ý nhấn mạnh bốn chữ “chính thất phu nhân”, quả nhiên Cầm di nương ngay lập tức hai mắt tóe lửa, dậm chân ly khai.
Tiêu Vận kiêu ngạo mà nói: “Nàng cả đời cũng chỉ có thể làm di nương mà thôi ! ”
Tuyết di nương nói: “Vận nhi, ngươi cũng đừng bắt nạt tên ma bệnh kia nữa”.
Nàng chính là một tên rác rưởi, hơn nữa người cũng thấy đấy, nàng căn bản chính là cố ý chọc con khó chịu” Tiêu Vận nhớ tới những lời Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói đã tức giận lên.
Tuyết di nương nhíu nhíu mày: “Nó hôm nay đúng là có chút kỳ quái, chắc cũng vì bị kích thích quá lớn. Con còn không biết sao? Nó luôn mong có thể mau ch.óng gả tới phủ quốc công để bị bắt nạt sỉ nhục, mà hiện tại mộng đẹp tan vỡ, nó đương nhiên tức điên rồi”.
“Cũng đúng, phế vật kia cũng dám mơ mộng cao như vậy, thật nực cười”. Tiêu Vận đắc ý cười nói.
Tuyết di nương cười âm hiểm: “Bây giờ con từ từ dụ dỗ nó. Tháng sau Thái hậu trở về cung, nếu như có thể dụ được nó năn nỉ Thái hậu cho phụ thân con nâng ta lên làm chính thất, con sẽ trở thành tiểu thư dòng chính nha”.
Tiêu Vận ánh mắt sáng lên, tiểu thư dòng chính… Nàng nằm mộng cũng muốn trở thành tiểu thư dòng chính!
Nàng mặc dù được gọi là thiên tài, nhưng tại Linh Ương trong học viện, trước mặt đám tiểu thư dòng chính quý tộc chân chính, nàng vẫn có cảm giác tự ti. Dù sao nàng cũng chỉ là con thứ do di nương sinh ra.
Tuy rằng không ai công khai xem thường nàng, nhưng sau lưng, ai lại không cười nhạo nàng cơ chứ?
Thân phận con thứ làm cho nàng trở nên hèn mọn hơn so với người khác. Nếu như mẫu thân có thể lên làm chính thất phu nhân, nàng liền trở thành tiểu thư dòng chính, có thể gặp được Thái t.ử điện hạ…. Nghĩ đến đây,Tiêu Vận trong lòng nhộn nhạo, tim đập gấp gáp, hai mắt tỏa sáng.
“Con biết rồi, nương, con nhất định sẽ dỗ ngọt nó!” Tiêu Vận kiên định nói.
