Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 7 Tóc Đỏ Như Lửa (2)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:03

Nghe T.ử Diễm Hỏa Kì Lân nói như vậy, Hoàng Chiến Dã ngẩng đầu lên nhìn về phía thiếu nữ tóc đỏ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, dù không thấy rõ dung mạo nhưng thân hình cũng có thể nhìn ra nàng khoảng chừng mười một mười hai tuổi thôi. Còn nhỏ như vậy chẳng lẽ đã là cửu tinh Triệu hoán sư sao?

Phải biết rằng, trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, cửu tinh Triệu hoán sư số lượng cũng không nhiều. Một người mười hai tuổi đã là cửu tinh Triệu hoán sư chính là cấp bậc biến thái.

“Hừ!” Tâm tính cao ngạo của hắn giống hệt Triệu hoán thú của mình. Lãnh khốc thiếu niên trong lòng bất chợt xáo động. Tóc đỏ như lửa, thật ch.ói mắt.

Trầm Viêm quay đầu nói: “Điện hạ, Băng Linh thú xuất hiện, tin tức này nhất định phải mau ch.óng nói cho bệ hạ!”

Sau khi Hỏa linh thú T.ử Diễm Hỏa Kì Lân cùng Thái t.ử điện hạ ký kết bản mệnh khế ước thành công, một trong Ngũ Linh khác là Băng Linh thú cũng xuất hiện tại Nước Nam Dực! Đây là tin tức vô cùng tốt!

Ngày mai phải bẩm báo bệ hạ, vì Nước Nam Dực, vô luận như thế nào, dù táng gia bại sản cũng phải giữ lại vị thiếu nữ tóc đỏ.

Nàng là người cùng Băng Linh Huyễn Điểu kí kết khế ước!

Tâm tình Trầm Viêm nhảy nhót, nếu không phải là con Linh Điêu của hắn sợ hãi trốn trong không gian linh thú, hắn nhất định sẽ cưỡi Linh Điêu bay về cung ngay lập tức.

“Trầm tiên sinh, ngài kiến thức cao sâu, có thể nhìn ra được cấp bậc của người này không?” Chiến Dã nhàn nhạt hỏi.

Trầm Viêm cau mày suy tư, vấn đề này vừa rồi hắn cũng nghĩ đến, nhưng không có đáp án, bởi vì người tóc đỏ kia có cảm giác sâu như đại dương vậy, căn bản là không có cách nào nhìn thấu được thực lực.

Thực lực quả thật nhìn không thấu. Lục Tinh Triệu hoán sư đã có thể triệu hoán Thần thú sơ cấp, Băng Linh Huyễn Điểu là một trong Ngũ Linh, cùng T.ử Diễm Hỏa Kì Lân của Điện hạ đồng cấp, chỉ sợ thực lực người này cũng không thấp hơn cửu tinh”

Trầm Viêm suy đoán cẩn thận, không dám đề cao quá mức, nhưng nếu hắn biết Hoàng Bắc Nguyệt hiện tại không phải là nhất Tinh Triệu hoán sư, e rằng sẽ thổ huyết mà c.h.ế.t mất.

Nhất Tinh không thể cùng Ngũ Linh ký khế ước! Toàn bộ đại lục Tạp Nhĩ Tháp chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt biến thái mới có thể làm được.

Trong khi bọn họ nói chuyện, Băng Linh Huyễn Điểu đã đáp xuống mặt đất băng đầy khe nứt, nghiêng cánh để Hoàng Bắc Nguyệt đạp xuống.

Mũ choàng màu đen che khuất khuôn mặt, dưới vành mũ một vài sợi tóc đỏ rủ xuống. Khí chất lãnh khốc tao nhã mà thần bí đủ khiến người khác khuynh đảo.

Trông thấy Triệu hoán sư của Băng Linh thú, Trầm Viêm nổi lòng tôn kính. Không cần kiểm tra sát hạch, chỉ cần nhìn Băng Linh Huyễn Điểu phía sau thì dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết thực lực của người này tuyệt đối ở trên mình.

Triệu hoán sư đại nhân, xin hỏi ngài là lần đầu tiên đến Nước Nam Dực sao?” Trầm Viêm hỏi với giọng tôn kính.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, lần thứ nhất, cũng coi như là lần đầu tiên đi.

Xin hỏi Triệu hoán sư đại nhân, tên của ngài là…..”

Trầm Viêm vừa định hỏi, phía sau liền vang lên một tiếng hô to: “Hí Thiên đại nhân! Hí Thiên đại nhân!”

Lúc đầu, Hoàng Bắc Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, sau nhớ ra Hí Thiên là tên giả của mình, bèn chậm rãi quay đầu lại.

Tiêu Trọng Kỳ cùng đám lính đ.á.n.h thuê vội vã trong gió tuyết chạy tới, mỗi người đều mang vẻ mặt vẻ hưng phấn!

“Hí Thiên đại nhân, phi thường vinh hạnh khi có thể cùng ngài xây dựng lính đ.á.n.h thuê đoàn” - Tiêu Trọng Kỳ run lập cập nói. Bốn phía đều là hàn băng, thực sự quá lạnh, hơn nữa còn có Băng Linh Huyễn Điểu ở đây, nhiệt độ lại càng thấp.

Tuy vậy, gương mặt Tiêu Trọng Kỳ vẫn hưng phấn đến mức đỏ bừng lên, ánh mắt lấp lóe liên tục.

Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt gật gật đầu, nhìn Tiêu Trọng Kỳ trước mặt, trong lòng cười lạnh, nếu biết Triệu hoán sư hiện tại mà hắn phi thường tôn kính lại là muội muội phế vật thường bị khi dễ, không biết hắn sẽ có tâm trạng gì.

Một Triệu hoán sư nắm giữ Băng Linh Huyễn Điểu, dù nàng có kiêu ngạo cuồng vọng đến cỡ nào cũng có thể được tha thứ. Bởi vậy Tiêu Trọng Kỳ không hề bị sự lạnh nhạt của Hoàng Bắc Nguyệt làm cho xấu hổ trái lại lại càng hưng phấn.

Trầm Viêm sợ tên Đại thiếu gia của Tiêu gia này quá lỗ mãng sẽ đắc tội vị Triệu hoán sư thực lực siêu cường tên Hí Thiên này, vì thế vội nói: “Hí Thiên đại nhân, ngài tới Nước Nam Dực chính là khách quý của chúng ta. Nếu ngài không ngại, thỉnh lưu lại Nước Nam Dực một thời gian ngắn được không? bệ hạ của chúng ta vô cùng hoan nghênh ngài!”

“Thời gian tới ta sẽ ở lại Nước Nam Dực”.

Thực lực chưa khôi phục lại, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn rời đi nơi khác, dù sao tại phủ Trưởng công chúa cũng không thiếu việc chờ nàng làm.

Trầm Viêm ánh mắt sáng lên: “Thật tốt quá!” Nói xong quay đầu nhìn với ánh mắt kích động về Thái t.ử điện hạ luôn luôn trầm mặc ít nói.

Đối với người có thực lực cường đại, quốc gia nào cũng đều cố hết sức giữ lại, chiến loạn thường xuyên thì thực lực quả thật là tất cả !

Thêm một vị Triệu hoán sư nắm giữ Băng Linh Huyễn Điểu, sức chiến đấu của Nước Nam Dực sẽ tăng lên một cấp bậc!

“Tại hạ Hoàng Chiến Dã, đại biểu Nước Nam Dực hoan nghênh ngươi”.

Đối với Chiến Dã, có thể giữ lại một cao thủ thực lực không chênh lệch nhiều lắm với mình cũng vừa là khiêu khích, vừa là tin vui lớn.

Nước Nam Dực quá cần cường giả rồi

Hoàng Bắc Nguyệt có chút thiện cảm với vị Thái t.ử điện hạ này. Lúc nãy trong rừng băng, hắn sợ nàng không chịu nổi hàn khí đã mời nàng ngồi trên T.ử Diễm Hỏa Kì Lân.

Tuy rằng lần đầu quen biết nhưng vị Thái t.ử điện hạ cao cao tại thượng này vẫn chịu chiếu cố nàng - một người vô danh không có tiếng tăm gì, khiến nàng thật cảm động. Nàng luôn luôn ân oán rõ ràng, nhận ân nhỏ nhưng báo đáp lớn, bị hại thì báo thù gấp bội!.

“Tại hạ Hí Thiên, đa tạ thái t.ử điện hạ quan tâm”. Hoàng Bắc Nguyệt chắp tay khẳng khái nói.

Một người có thể là cường giả cửu tinh Triệu hoán sư, lại thẳng thắng nhận lời lưu lại mà không đòi hỏi gì khiến Chiến Dã có chút kinh ngạc.

Ngẩn người trong phút chốc hắn liền nghĩ ra, người thần bí thoạt nhìn lãnh khốc này, đại khái là đang cảm tạ hắn lúc nãy cho nàng cưỡi Hỏa Kì Lân.

Đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt nhưng người này lại ghi nhớ trong lòng. Tính cách có ân tất báo này làm hắn hài lòng.

“Hiện tại các hạ đã có chỗ dừng chân chưa?”

Ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp, nếu thực lực hai bên tương đương nhau thì người ta thường gọi “các hạ” thể hiện sự tôn kính.

“Ta vừa đến quý quốc không lâu, tạm thời chưa tìm được nơi trú ngụ”.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa mới dứt lời, Tiêu Trọng Kỳ nãy giờ đứng một bên liền mở miệng: “Nếu Hí Thiên đại nhân không chê, có thể ở lại nhà ta. Cha mẹ ta nhất định vô cùng hoan nghênh ngươi lưu lại”.

Có thể làm bạn với cao thủ thần bí tên là Hí Thiên này, phụ thân nhất định sẽ cao hứng vô cùng, đến lúc đó, tiểu nha đầu Tiêu Vận kia nhất định sẽ tức c.h.ế.t cho mà xem. Để xem nó còn dám hung hăng đối với mình nữa không!

Tâm tư của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt lại nhìn không rõ? Trong lòng thầm nghĩ tên tiểu t.ử này có cừu oán với ta, ta làm sao có thể giúp ngươi. Hôm nay không thu thập ngươi là tốt với ngươi lắm rồi!

Nàng không muốn bại lộ thân phận nên mới dùng tên giả là Hí Thiên, làm sao có thể ở lại phủ Trưởng công chúa được ?

“Đa tạ Tiêu đại thiếu gia, con người ta thích thanh tĩnh, không cần phiền đến ngươi”. Khẩu khí nhàn nhạt, cự tuyệt Tiêu Trọng Kỳ.

Tiêu Trọng Kỳ vẻ mặt thất vọng. Cao thủ đều thích thanh tĩnh. Nếu hắn cũng là Triệu hoán sư thì thật tốt. Nhìn Băng Linh Huyễn Điểu, Tiêu đại thiếu gia trong lòng không khỏi ghen tị!

Chiến Dã vốn định mời nàng ở lại biệt viện của mình, nhưng nghe được ý lạnh nhạt trong lời nói của nàng đối với mọi người nên cũng không đề cập đến nữa.

“Nếu như vậy, chúng ta làm sao để liên lạc với đại nhân?” - Trầm viêm hỏi, không thể mất liên hệ với vị đại nhân này. Đợi khi hồi cung sẽ bẩm báo bệ hạ thiết yến chiêu đãi vị đại nhân này, dùng quan to lộc hậu mời chào, chỉ cần vị đại nhân này muốn cái gì, bệ hạ sẽ nghĩ cách thỏa mãn nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút nói: “Ta sẽ thường xuyên đến Công Hội Lính đ.á.n.h thuê, có việc gì các ngươi phái người đến đó lưu lại tin tức, nhận được tin ta sẽ tìm các ngươi”.

Cao thủ thời đại này đều có tính tình kiêu ngạo, vị Hí Thiên đại nhân này đã chịu lưu lại phươn thức liên hệ, vậy là tốt lắm rồi!

Trầm Viêm ngay lập tức gật đầu: ” Đa tạ đại nhân. ”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn sắc trời không còn sớm, phải mua t.h.u.ố.c cho Đông Lăng trị thương, chẳng qua hiện tại nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, nàng biết đi tìm ai mà đòi tiền đây?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.