Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 678 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:24

Song, bốn người vừa mới có động tác, đột nhiên một bóng người đi ra khỏi Mê trận Hắc Sát, chậm rãi ngước khuôn mặt tái nhợt từ vành nón màu xám lên.

“Bốn vị đại nhân, đây là chuyện Dạ Vương bệ hạ dặn dò, khuyên các vị không nên ngăn trở.”

“Tiểu t.ử thúi Lộc Nhai!” Lôi Nộ vừa nhìn thấy hắn, lập tức giận dữ xông lên tóm áo Lộc Nhai, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất: “Ngươi nói! Vì sao lần nào cũng đối nghịch với ta?”

“Ta nghe lệnh Dạ Vương bệ hạ!” Lộc Nhai bất đắc dĩ nói,“Lôi Vương, có một số việc các ngươi không biết. Hoàng Bắc Nguyệt là  người mà Tư U Cảnh không xác định được, vì sao nhanh ch.óng diệt trừ, miễn nỗi lo về sau?”

“Bổn Vương không biết tiểu t.ử ngươi đầu độc gì bệ hạ, tuy nhiên, hôm nay bổn vương sẽ không để ngươi thực hiện được!”

Lôi Nộ nảy sinh ác độc bắt lấy Lộc Nhai, xoay người quát ba người phía sau:“Cứu người!”

Ba người Phong Vô Hành, Hỏa Tịch, Liệt Thổ không lập tức hành động, chỉ liếc nhìn nhau lộ vẻ chần chờ.

Lộc Nhai nhìn bọn họ phản ứng, hài lòng giương môi,“Lôi Vương, chúng ta đều là người của Tư U Cảnh, cân nhắc đầu tiên phải là Tư U Cảnh.”

“Vô liêm sỉ!” Lôi Nộ c.ắ.n răng thầm mắng một tiếng,“Từng người các ngươi…”

Thất vọng, đau thương, đủ loại tâm tình xông đến, Lôi Nộ không giận ngược lại cười “Được lắm người không xác định được! Năm đó trên lưng Cẩn điện hạ cũng đeo tội danh như vậy! Các ngươi, các ngươi vì lý do đó phản bội điện hạ, buồn cười!”

“Lôi Nộ!” Hỏa Tịch không nhịn được kích động, khuôn mặt đoan trang tao nhã chậm rãi xuất hiện vẻ đau lòng: “Chúng ta làm sao nguyện ý như vậy? Nhưng Lộc Nhai tiên đoán thành hiện thực, chúng ta sao có thể lại phạm sai lầm?”

“Ha ha ha ha…” Lôi Nộ ngửa đầu cuồng tiếu,“Tiên đoán thành thực? Chẳng lẽ không phải vì các ngươi bức bách điện hạ thực hiện tiên đoán này sao?”

Ba vị vương đều chấn động, mà Lôi Nộ sau khi cười xong đã không nói một lời xông vào trong Mê trận Hắc Sát.

Ba người Hỏa Tịch nhìn nhau, còn không có động tác đã nghe thấy một tiếng vang lớn trong Mê trận Hắc Sát.

Lộc Nhai lắp bắp kinh hãi, vội vàng quay đầu nhìn lại, trong lúc đó vài đạo bóng đen nhanh ch.óng tránh ra bốn phía. Mà giữa mê trận bốc lên lửa cháy thiêu mở một lỗ thủng. Lôi Nộ dìu Hoàng Bắc Nguyệt ra khỏi bên trong, lập tức bay v.út ra xa xa không dừng lại.

“Đuổi theo! Không thể để cô ta chạy!” Lộc Nhai hét lớn một tiếng, hạ lệnh với Dạ Ảnh.

Qua trong giây lát, hơn mười bóng đen vù vù vù b.ắ.n lên trời cao, giống như mũi tên rời khỏi dây cung!

“Sao lại thế này?” Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng khẽ quát một tiếng, giận không kiềm được.

“Dạ Vương hạ lệnh g.i.ế.c ngươi, ta lập tức đưa ngươi ra khỏi Tư U Cảnh!” Lôi Nộ thấp giọng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt,“Dạ Vương?”

Lôi Nộ gật đầu, Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy: “Trên đời này chỉ có ta mới trị độc được cho hắn, ta chưa hề nói láo, hắn là phụ thân Chi Chi, ta quả thật muốn giúp hắn!”

“Cái này nói rất dài……” Lôi Nộ có chút áy náy,“Nha đầu, thân là vua của Tư U Cảnh, có những lúc hắn không thể không hạ quyết định, ngay cả chúng ta cũng không thể trách hắn.”

“Quyết định vô liêm sỉ !” Hoàng Bắc Nguyệt gầm lên, trong l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhức, lần này thật sự là thiệt thòi lớn!

Trong Mê trận Hắc Sát, nàng tưởng Phong Vô Hành kiểm tra, bởi vậy chỉ dùng nguyên khí phong đơn giản ngăn cản, vì vậy trúng của Dạ Ảnh rất nhiều ám chiêu.

Người bình thường căn bản không ngờ quyết đấu chân chính lại tuyệt sát.

Cũng may nàng trời sinh nhạy cảm với sát khí, bởi vậy mấy lần ăn đòn liền toàn lực phản kích, tuy nhiên vẫn rơi vào cảnh thua thiệt!

Dạ Ảnh phối hợp c.h.ặ.t chẽ, xuất quỷ nhập thần, mà nàng không mang theo đám người Hồng Chúc bên người. Bị vây trong Mê trận Hắc Sát, nếu không phải khoảnh khắc cuối cùng Thiên Quỳ ra tay, nàng không dám tưởng tượng hậu quả sẽ thành bộ dáng gì nữa.

Phía sau Dạ Ảnh đuổi theo như quỷ mị, trong đêm đen như cá gặp nước, lặng yên không một tiếng động xuất hiện từ sương mù.

Leng keng…

Giữa sương mù đột nhiên một thanh kiếm c.h.é.m tới, Lôi Nộ giơ cánh tay ngăn cản, trong nháy mắt một trận hoa lửa kích phát trong màn đêm

“Bọn người này……” Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng hung hăng nói, một tay kết ấn, nguyên khí màu đen lượn vòng trong bùa ấn. Nàng đem bùa ấn chụp vào sương mù, ánh chớp màu đen từ bốn phương tám hướng liền kéo dài vào trong sương mù.

Sau một lát, trong sương mù truyền đến từng đợt tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy,“Ở trong Mê trận Hắc Sát nhất thời vô ý bị các ngươi đ.á.n.h được, các ngươi cho rằng ta dễ bắt nạt vậy sao?”

“Từng người bọn họ thực lực mặc dù không mạnh, nhưng bọn họ có phương pháp hợp tác chiến đấu rất k.h.ủ.n.g b.ố, không nên dây dưa với bọn họ thì hơn.” Lôi Nộ lo lắng nói.

Dạ Vương đã phái Dạ Ảnh, xem ra là chuyện khiến hắn rất lo lắng.

“Không đuổi bọn họ ở đây, bọn họ sẽ đuổi theo như cái đuôi!” Lúc ở trong Mê trận Hắc Sát ngắn ngủi so chiêu, nàng cũng hiểu rõ đại khái thực lực của Dạ Ảnh.

Nàng không muốn bị đuổi g.i.ế.c, cho nên chỉ có thể lựa chọn ở đây phân thắng bại với bọn họ.

Nghe tiếng kêu t.h.ả.m trong sương mù, trên tay Hoàng Bắc Nguyệt ngưng tụ  hắc khí nhè nhẹ, không ngừng quấn quanh ngón tay kết ấn nhanh ch.óng.

“Thiên la địa võng trận!” Trong sương mù có tiếng âm lãnh cấp tốc vang lên, hiển nhiên là chỉ huy Dạ Ảnh.

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe, đột nhiên biến mất, sau đó từ chỗ vang lên tiếng chỉ huy truyền đến tiếng hét t.h.ả.m.

Những Dạ Ảnh còn lại nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m này, không chút trì hoãn, trật tự chia làm hai nhóm, một nhóm thẳng hướng phía chân trời, một nhóm quỷ dị chui vào đất!

Hoàng Bắc Nguyệt kết ấn xong, hung hăng chụp xuống đất, màu đen chợt lóe, dưới đất liên tiếp vang lên tiếng hét t.h.ả.m.

Song, trên đỉnh đầu nguyên khí khổng lồ đột nhiên đè xuống, nàng ngẩng đầu nhìn, một tấm lưới nguyên khí bao phủ xuống đầu.

“Ngự hỏa: Nổ!” Nhanh ch.óng ném một tờ bùa ra ngoài, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức như chim én bay ra, phía sau liền dâng lên một đám mây hình nấm nho nhỏ, sau đó lửa cháy bốc lên trời.

Nhìn một màn này, Lôi Nộ dựng thẳng ngón tay cái với nàng. Dạ Ảnh là đội cận vệ bảo vệ Dạ Vương, cũng là đội chấp pháp ở Tư U Cảnh, thực lực khi bọn họ hợp tác không thể khinh thường.

Nhưng  nha đầu này lần đầu tiên đối chiến cùng bọn họ  lại có thể làm tổn thất lớn Dạ Ảnh trong thời gian ngắn như vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ, đã có bốn loại chú ấn, nàng hiện tại vận dụng Vạn Thú Vô Cương cùng bùa chú không giống như trước, sức mạnh cũng khác nhiều.

“Liệt Thổ không ở đây, ta giúp ngươi phá vỡ phòng thủ cửa thành để ngươi ra ngoài.” Lôi Nộ nói.

“Bọn Hồng Chúc chưa theo kịp!” Hoàng Bắc Nguyệt không nhịn được quay đầu lại, sương mù dày đặc, chẳng nhìn rõ cái gì.

Ban đêm ở Tư U Cảnh, nguyên khí d.a.o động rất yếu ớt, muốn cảm giác nguyên khí của đám Hồng Chúc cũng không dễ dàng, đại khái là cách quá xa.

Lôi Nộ nói:“Người Dạ Vương muốn đối phó là ngươi, tạm thời sẽ không động tới bọn họ, huống hồ có Dao Điện hạ ở đó, ngươi yên tâm ra ngoài, ta đi tiếp ứng bọn họ.”

Hoàng Bắc Nguyệt đứng trên tường thành, cảm kích nhìn hắn: “Lôi Nộ các hạ, đại ân không lời nào cảm tạ hết, bằng hữu như ngươi, ta Hoàng Bắc Nguyệt nhớ kỹ!”.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.