Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 8 Tóc Đỏ Như Lửa (3)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:03
Rõ buồn bực, thiếu tiền khó có thể làm khó anh hùng hảo hán. Lát nữa rời khỏi đám người này sẽ cùng Băng đi tìm d.ư.ợ.c liệu vậy.
Nghĩ vậy, Hoàng Bắc Nguyệt từ biệt đám người Chiến Dã, rồi xoay người đi về phía Băng Linh Huyễn Điểu.
“Hí Thiên các hạ” - Chiến Dã lãnh khốc mở miệng, lập tức lấy một lọ thủy tinh màu xanh biếc trong nạp giới ra nói: “Tay ngươi bị thương, băng bó một chút đi”.
Nói xong liền cưỡi T.ử Diễm Hỏa Kì Lân biến mất khỏi trong tầm mắt mọi người, chỉ lưu lại một trận nhiệt khí của Kì Lân.
Hoàng Bắc Nguyệt tiếp nhận lọ thủy tinh kia, hơi run run.
“Là Phỉ Thúy Ngọc Dịch!” - Tiêu Trọng Kỳ kinh ngạc thốt lên. Là Đại thiếu gia của Tiêu gia, hắn đã gặp không ít thánh d.ư.ợ.c chữa thương, nhưng Phỉ Thúy Ngọc Dịch này là một loại d.ư.ợ.c phẩm vô cùng trân quý, có tiền cũng không mua được.
Hắn chỉ mới nhìn một lần mà thôi. Không hổ là Thái t.ử điện hạ hào phóng, vừa ra tay đã là Lục phẩm linh d.ư.ợ.c!
“Lục phẩm linh d.ư.ợ.c, ở trên đại lục rất quý hiếm” - Trầm Viêm vẻ mặt hâm mộ, hắn là Lục Tinh Triệu hoán sư mà bệ hạ cũng chỉ ban thưởng cho hắn một bình nhỏ Phỉ Thúy Ngọc Dịch.
Thái t.ử điện hạ vừa gặp vị Hí Thiên đại nhân này đã đưa một lọ lớn. Lục phẩm đan d.ư.ợ.c không phải rau cải trắng ngoài chợ tiện tay là hốt được một nắm. Quả nhiên là điện hạ cũng muốn mượn sức Hí Thiên đại nhân!
Trầm Viêm thầm vui mừng nghĩ. Lúc trước hắn vẫn sợ Thái t.ử điện hạ tâm khí cao ngạo sẽ làm phật lòng vị đại nhân này, hiện tại không cần lo lắng nữa. Thái t.ử điện hạ ngày sau nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn!
Hoàng Bắc Nguyệt không biết Phỉ Thúy Ngọc Dịch trân quý bao nhiêu. Các bảo vật kiếp trước nàng thấy không ít, hơn nữa nàng không nghĩ tới vị Thái t.ử bề ngoài thoạt nhìn lãnh khốc kia lại chú ý tới tay nàng bị thương.
Thiếu niên kia cũng không giống vẻ bề ngoài nha, hắn giúp mình những hai lần! Có linh d.ư.ợ.c này, nàng sẽ không cần phải lo không có tiền mua t.h.u.ố.c chữa thương cho Đông Lăng.
“Thỉnh Trầm tiên sinh thay ta hướng Thái t.ử Chiến Dã nói lời cảm tạ”. Trước khi đi, Hoàng Bắc Nguyệt lễ phép hướng Trầm Viêm nói.
Vị này Lục Tinh Triệu hoán sư này lập tức kinh ngạc, vội vã đáp lễ lại. Cao thủ cường đại còn trẻ lại khiêm nhường như thế, trên đại lục này vô cùng ít gặp!
Băng Linh Huyễn Điểu mang nàng rời đi, tại một chỗ bí ẩn nàng liền đáp xuống. Sau khi dặn dò để hắn tự tìm chỗ ở, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi quay về phủ Trưởng công chúa.
Nàng hiện tại không thể ngưng tụ nguyên khí, bởi vậy không có không gian linh thú cho Băng Linh Huyễn Điểu nghỉ lại, chỉ có thể tạm thời ủy khuất hắn tự tìm địa phương nghỉ ngơi.
Nhớ lại nạp giới của Chiến Dã chứa đựng Phỉ Thúy Ngọc Dịch, Hoàng Bắc Nguyệt vạn phần hâm mộ. Nàng cũng muốn sỡ hữu một nạp giới vì trong đó tương đương với một không gian khác, có thể tùy ý gửi vật phẩm vào, hơn nữa trong nạp giới thời gian bất động, cho dù để thức ăn cũng không sợ hỏng.
Chỉ tiếc là giá cả của nạp giới ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp thực sự quá đắt, tài sản hiện tại của nàng chẳng mua nổi một phần nghìn của nó nữa.
Tiền, quả nhiên tiền vẫn là quan trọng nhất. Nàng phải nghĩ biện pháp kiếm chút tiền sử dụng mới được.
Ở hiện đại, tài sản của nàng nhiều vô kể, tiêu tiền như nước, đến thời cổ đại đột nhiên phải sống kiểu nghèo rớt mồng tơi thế này, không quen nổi.
Lặng lẽ tiến vào phủ Trưởng công chúa, c.h.ặ.t đứt liên hệ cùng Vạn Thú Vô Cương, hình dáng của nàng nhanh ch.óng biến trở lại thành Tam tiểu thư ốm yếu tiều tụy. Buổi sáng nàng ra ngoài, hiện tại đã là buổi trưa, thân thể Đông Lăng thương tổn nên lâm vào hôn mê.
Hoàng Bắc Nguyệt thoa t.h.u.ố.c lên Đông Lăng. Phỉ Thúy Ngọc Dịch quá thần kỳ, chất lỏng mát lạnh màu xanh lục vừa bôi lên vết thương liền nhanh ch.óng khép miệng lại.
Nàng ở thế kỷ 21 cũng chưa từng thấy sự việc thần kỳ như thế, quả nhiên trên đại lục này mọi nơi đều đầy những chuyện khó mà tin nổi!
Đơn giản xử lý vết thương trên lòng bàn tay, Hoàng Bắc Nguyệt liền tranh thủ nghiên cứu mảnh ngọc Vạn Thú Vô Cương. Từ khi cướp được món bảo bối này, nàng chưa nghiên cứu kỹ càng, rốt cuộc thứ này có uy lực như thế nào?.
Khi nàng vừa bắt đầu nghiên cứu, tiếng gõ cửa liền vang lên.Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, Lưu Vân Các rất ít người đến, ai lại đến đây lúc này?
“Tam tiểu thư, nô tỳ là Bội Hương”. Ngoài cửa truyền tới một giọng nói thận trọng.
Bội hương? Nhớ lại một chút, chính là là nha hoàn tối hôm qua nàng bắt gặp đang vụng trộm với gia đinh
Hoàng Bắc Nguyệt mở cửa thấy một nha hoàn xinh đẹp đang đứng với vẻ mặt cẩn thận, nở nụ cười lấy lòng.
“Tam tiểu thư, ta biết Đông Lăng bị thương nên đã lén vào nhà bếp lấy bữa trưa cho người”. Bội hương giơ chiếc rổ trong tay lên.
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nhìn thoáng qua chiếc rổ, nói: “Vào đi”
Bội Hương vui mừng khôn xiết, vội vàng mang theo chiếc rổ đi vào.
“Đây là món ăn mà đầu bếp làm riêng cho Cầm di nương, ta cố ý lấy một chút, Tam tiểu thư ngài xem có thích hay không”.
Bội Hương đem thức ăn bày ra bàn.
Ba món mặn một món canh, loại đãi ngộ này hơn hẳn trước kia, ngày trước có bánh bao cứng ngắc ăn cũng tốt lắm rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt cầm chiếc đũa, một cái tay chống cằm: “Ngươi trộm thức ăn không sợ Cầm di nương biết sao?”.
“Tam tiểu thư nói đùa, người mới là chủ nhân chân chính trong phủ này”.
Bội Hương vội vàng quỳ xuống, dập đầu đến mức cái trán trắng nõn đều ửng đỏ: “Nô tỳ trước đây bị yêu ma che mắt, đắc tội tiểu thư, thỉnh tiểu thư đại nhân đại lượng không chấp tiểu nhân”.
Hoàng Bắc Nguyệt gắp thức ăn, chậm rãi nhai nuốt, lần đầu tiên nếm thử món ăn thời cổ đại, tư vị cũng không tồi. Nàng không sợ Bội Hương hạ độc, cho mười lá gan ả cũng không dám.
“Bội Hương, nếu ta muốn so đo với ngươi thì bây giờ ngươi cũng không còn đứng ở đây đâu”.
“Vâng vâng vâng, đa tạ tiểu thư tha c.h.ế.t!” Bội Hương lại tiếp tục dập đầu.
“Ngươi đứng dậy đi”. Hoàng Bắc Nguyệt nâng tay, “Có vài chuyện ta muốn hỏi ngươi một chút”.
“Tam tiểu thư cứ hỏi, nô tỳ nhất định sẽ thành thật trả lời”. Bội Hương vội vàng tỏ vẻ trung thành.
Trải qua sự việc hôm qua, ả biết vị Tam tiểu thư này không còn nhu nhược vô năng như trước đây nữa. Sau này phủ Trưởng công chúa chắc chắn sẽ xảy ra biến hóa lớn!
Cầm di nương, Tuyết di nương chỉ là thị thiếp của lão gia, tương lai không đến phiên bọn họ làm chủ phủ Trưởng công chúa.
Lúc còn Trưởng công chúa, ngay cả lão gia đều không có quyền lợi gì. Hiện nay Huệ Văn Trưởng công chúa đã qua đời nhưng vẫn còn Hoàng Bắc Nguyệt có phong hào quận chúa, thân phận cao quý, huyết thống hoàng thất. Thậm chí quận Thanh Hà ở phía Nam, dân cư đông đúc, phồn hoa giàu có cũng là đất phong của Bắc Nguyệt quận chúa!
Mặc dù Trưởng công chúa đã mất, Thái hậu và Hi Hòa công chúa vẫn thương yêu Tam tiểu thư, thường nhân dịp lễ tết ghé thăm nàng, Hoàng Thượng cũng thường ban thưởng cho phủ Trưởng công chúa. Những thứ này không phải vì Tiêu gia mà là vì mặt mũi của Trưởng công chúa!
Trước đây nếu như không phải là Tam tiểu thư quá hèn nhát vô năng, Cầm di nương cùng Tuyết di nương nào dám lớn lối như vậy?
Hiện tại tiểu thư đã không còn nhu nhược, dĩ nhiên là sẽ đoạt lại mọi thứ vốn có của mình. Bội Hương đi theo Cầm di nương mỗi ngày đều bị đ.á.n.h bị mắng, vĩnh viễn không thể nổi danh, cả đời chỉ có thể làm một nha hoàn nho nhỏ.
Hừ! Không bằng giờ nàng sớm đi theo Tam tiểu thư, tương lai Tam tiểu thư trưởng quản phủ Trưởng công chúa, nàng sẽ là công thần. Đến lúc đó, nàng liền phong quang vô hạn, nếu như vậy cần gì phải làm một nha hoàn uất ức như vậy chứ!
Bội Hương mơ tưởng đến tiền đồ xán lạn đẹp đẽ sau này, Hoàng Bắc Nguyệt thấu hiểu lòng người sao có thể nhìn không ra được?
Nhưng nàng cũng không nói thẳng, chỉ hỏi: “Mấy năm qua, ai đang quản lý việc thu thuế của phủ Trưởng công chúa cùng đất phong của ta?”
Quả nhiên Tam tiểu thư đã bắt đầu hỏi đến việc thu thuế! Bội Hương vẻ mặt vui mừng, vội vàng đem những điều bản thân biết nói hết ra.
Trưởng công chúa Huệ Văn vô cùng được lòng dân, đất phong của người ở Mật Dương, dân chúng thuần phác, người người đều yêu kính Trưởng công chúa, vì vậy đều cần cù trồng trọt, hàng năm lượng thuế thu được rất lớn.
Mà Hoàng Bắc Nguyệt là vị quận chúa nắm giữ đất phong duy nhất ở Nước Nam Dực, quận Thanh Hà ở phía Nam, dân cư đông đúc, phồn hoa giàu có, từ xưa tới nay là vùng đất phì nhiêu.
Khi nàng ra đời, Hoàng Thượng tự mình hạ chỉ đem quận Thanh Hà phong tặng cho Bắc Nguyệt quận chúa. Khi đó mỗi người trong nước đều nói Bắc Nguyệt quận chúa là đứa trẻ giàu nhất Nước Nam Dực, cả Thái t.ử cũng không sánh nổi.
Sau khi Trưởng công chúa qua đời, thuế của Mật Dương cùng Thanh Hà đều thuộc về Hoàng Bắc Nguyệt, nàng phải rất giàu có mới đúng, vậy mà hiện tại tất cả gia sản cũng chỉ còn lại vài đồng tệ cùng thiết tệ!
