Quy Lộ Thành Tro - Chương 4: Bạch Liên Hoa Lộ Diện
Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:02
CHƯƠNG 4: "BẠCH LIÊN HOA" LỘ DIỆN
Hôn sự của ta và Tiêu Dực tạm thời bị gác lại do điềm báo "huyết quang", Thẩm phủ nhờ vậy cũng có được vài ngày bình yên ngắn ngủi. Nhưng ta biết rõ, những kẻ đứng ngồi không yên lúc này chính là Tiêu Dực và Thẩm Dao.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Dao đã khóc lóc t.h.ả.m thiết, chạy đến viện của ta. Ả mặc một bộ váy lụa trắng tinh khôi, trên người không mang trang sức, dáng vẻ điệu bộ yếu ớt, vừa bước qua cửa đã quỳ sụp xuống cạnh giường ta, nước mắt rơi lã chã:
“Tỷ tỷ! Số mạng của tỷ sao lại khổ thế này? Đại hôn vốn là ngày vui nhất đời người, vậy mà lũ thích khách thiên đao vạn quả kia lại hủy hoại tất cả. Nhìn thấy vết thương trên tay tỷ, lòng muội muội như d.a.o cắt!”
Nhìn gương mặt thanh thuần đầy vẻ xót xa kia, ta chỉ muốn cười lớn. Kiếp trước, chính gương mặt giả dối này đã khóc lóc cầu xin ta nhường vị trí hoàng hậu, rồi cũng chính ả tự tay đổ chén rượu độc vào miệng ta, cười nhạo ta là một con dốt nát dâng giang sơn cho kẻ khác.
“Muội muội đứng dậy đi, ta mạng lớn, chưa c.h.ế.t được.” Ta thản nhiên nói, nét mặt không chút biểu cảm.
Thẩm Dao khẽ sững sờ trước thái độ lạnh nhạt của ta, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ tự nhiên. Ả đứng dậy, tự tay rót một chén trà từ trên bàn, lén lút b.úng ngón tay một cái rất nhanh, rồi bưng chén trà tiến lại gần ta, dịu dàng nói:
“Tỷ tỷ, đây là trà hoa cúc muội tự tay ủ, có tác dụng an thần, bổ m.á.u. Tỷ nếm thử xem.”
Ta liếc nhìn chén trà, mũi khẽ động. Mùi hương rất nhẹ, nhưng ta liếc mắt một cái liền nhận ra đây là "Mạn Đà La tán" - loại độc d.ư.ợ.c mãn tính khiến người dùng thần trí hao tổn, dần dần trở nên điên khùng, ngu muội. Kiếp trước, ả cũng dùng cách này để khống chế mẹ ta, khiến bà u uất mà c.h.ế.t.
“Nha hoàn của muội đi đứng kiểu gì vậy? Sao vạt áo lại dính bẩn thế kia?” Ta đột ngột chỉ tay về phía sau lưng Thẩm Dao, lớn tiếng hỏi.
Thẩm Dao giật mình quay phắt người lại nhìn nha hoàn của mình. Chỉ trong cái chớp mắt đó, hai ngón tay ta khẽ lướt qua, hoán đổi chén trà của ả với chén trà vốn có sẵn trên bàn của ta.
“Ơ… có bẩn đâu ạ?” Thẩm Dao quay lại, vẻ mặt ngơ ngác.
“À, chắc ta nhìn nhầm. Khói lửa hôm đó làm mắt ta hơi mờ.” Ta thản nhiên bưng chén trà đã tráo lên, uống một ngụm nhỏ rồi nói, “Trà ngon lắm. Muội muội cũng uống một chén đi, sắc mặt muội trông cũng kém lắm.”
Thẩm Dao thấy ta đã uống, trong mắt xẹt qua một tia đắc ý tột cùng. Ả không nghi ngờ gì, liền bưng chén trà còn lại trên bàn lên uống cạn sạch.
Ả không ngờ rằng, ba ngày sau chính là yến tiệc cung đình mừng thọ Thái hậu. Và chén trà ả vừa uống, thực chất mới chính là chén trà có độc.
