Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 163

Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:34

Hứa Minh Nguyệt nghĩ đến một số tem phiếu có giá trị sưu tầm ở kiếp trước. Tuy cô chưa từng sưu tầm và cũng không am hiểu về mảng này, nhưng kiểu gì cũng có nghe qua. Điểm cơ bản nhất chính là hiếm và tinh mỹ.

Sau khi nộp hết tiền và phiếu, Mạnh Phúc Sinh cũng lược thuật lại quá khứ của mình.

Đại loại là trong những năm chiến tranh theo cha mẹ đi du học nước ngoài, học thành tài trở về báo quốc, sau đó cưới con gái của gia đình thế giao làm vợ.

Nói đến đây anh khựng lại một chút, rồi kể tiếp. Mãi cho đến năm 58, ở cấp quốc gia xảy ra mâu thuẫn với nước Gấu Chiến, mâu thuẫn này lên đến đỉnh điểm vào năm 60. Và anh vì thế mà trở thành một con tốt thí nhỏ dưới nền chính trị, bị người ta tố giác và nộp lên những bức thư liên lạc nhiều năm giữa anh và các chuyên gia nước Gấu.

Trong phút chốc, người thân bạn bè đều quay lưng.

Giống như Hứa Minh Nguyệt, anh cũng bị ly hôn. Trong lúc anh ngày đêm bị phê bình và tự phê bình thì đã bị đăng báo ly hôn.

Bản thân anh cũng đã trải qua suốt nửa năm bị phê bình và tự phê bình. Nói lời này cho hay vậy thôi chứ thực chất chính là đấu tố, chỉ là cuộc đấu tranh thời điểm này chưa điên cuồng như mười năm sau đó thôi. Nhưng kể từ sau khi đấu địa chủ, đ.á.n.h cường hào thì cuộc đấu tranh này chưa bao giờ dừng lại, chỉ là lần này từ địa chủ cường hào chuyển sang anh mà thôi, sau này sẽ còn nhiều người hơn nữa.

Giọng anh bình thản như đang kể về một người không liên quan, kể về những chuyện đã qua. Rõ ràng anh không muốn nhắc lại nhiều. Hứa Minh Nguyệt chỉ gật đầu chứ không hỏi thêm.

Theo Hứa Minh Nguyệt thấy thì việc anh bị ảnh hưởng bởi chính trị thời điểm này mà bị điều chuyển xuống cơ sở sớm trái lại lại là chuyện tốt. Ít nhất vẫn còn công việc có lương, nào có biết vài năm sau những người bị điều chuyển xuống cơ sở đó mới thực sự là sống không bằng c.h.ế.t. Bao nhiêu người căn bản không vượt qua nổi mười năm đó mà đều bỏ mạng cả.

Hứa Minh Nguyệt gật đầu: "Vậy còn cha mẹ anh? Hiện giờ thế nào rồi?"

Hứa Minh Nguyệt nghĩ bụng với kinh nghiệm du học nước ngoài như vậy liệu có ảnh hưởng đến người thân của anh không. Mạnh Phúc Sinh nói ra cô mới biết cha mẹ và người thân của anh đa phần đều ở nước ngoài, chỉ có anh và mấy người bạn thân thời đó là m.á.u nóng bốc lên đầu muốn trở về báo hiếu tổ quốc.

Hứa Minh Nguyệt: ...

Có mối quan hệ nước ngoài như vậy hèn chi bão tố nổi lên là anh bị quét trúng đầu tiên.

Hứa Minh Nguyệt hoàn toàn có thể tưởng tượng được ở cái tuổi tràn đầy nhiệt huyết và ý chí hào hùng, cái chờ đợi anh không phải là đem những gì đã học bao năm cống hiến cho đất nước mà lại gặp phải đòn giáng chí mạng tối tăm nhất cuộc đời. Đó là sự tuyệt vọng thế nào chứ? Đó là ngọn lửa sục sôi nhất trong lòng đột nhiên bị dập tắt trong vực thẳm băng giá không thấy đáy.

Cũng chẳng trách khi mới đến đại đội Lâm Hà anh lại mang vẻ mặt tâm như tro tàn, vạn niệm câu hôi như vậy.

Hứa Minh Nguyệt cũng không an ủi anh. Có nhiều chuyện bản thân chưa từng trải qua thì không thể nào thấu cảm được, dù cho cô đã từng xem qua bao nhiêu ghi chép về sự đẫm m.á.u và tăm tối của thời đại này, xem qua bao nhiêu ghi chép về những mảnh đời bi t.h.ả.m. Tuy nhiên ghi chép suy cho cùng cũng chỉ là ghi chép. Cô – một người sinh ra trong thời đại mới, lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, nỗi khổ lớn nhất thuở nhỏ chính là lúc gặt lúa cấy mạ bị con đ*a c.ắ.n lôi không ra mà hoảng sợ. Quãng đời sau đó đều là thuận buồm xuôi gió. Thời đại cô lớn lên chính là thời đại tốt đẹp nhất từ trước đến nay.

Thực ra cô cũng không mấy quan tâm đến hoàn cảnh gia đình gốc của anh, bởi vì với tình trạng và bối cảnh nước ngoài hiện tại của anh thì mười mấy năm tới ước chừng anh đều bị kẹt lại ở ngôi làng nhỏ này mà không đi đâu được. Người thân và tất cả các mối quan hệ phức tạp của anh đều không liên quan đến cô. Cô không cần tìm hiểu người thân của anh, không cần chung sống với người thân của anh.

Còn chuyện của mười mấy năm sau thì ai mà biết được chứ? Biết đâu lúc đó cô đã nhìn chán anh rồi, hoặc anh lại có ý định khác thì sao?

Cứ sống tốt cho hiện tại đã.

Chuyện của hai người sau khi đã công khai rõ ràng thì nhanh ch.óng tổ chức một mâm tiệc tại đại đội bộ. Cô mời cả nhà họ Hứa, vợ Chủ nhiệm Hứa, Hứa Hồng Hoa, mẹ già của Bí thư đại đội và tân Bí thư đại đội Giang Kiến Quân, hôn phu của Hứa Phượng Liên là Giang Kiến Quốc, kế toán và một số cán bộ đại đội khác. Ăn một bữa tiệc tại đại đội bộ xong, tin tức Chủ nhiệm Hứa rước anh "Xư t.ử" (một cách gọi người ngoại tỉnh của dân địa phương) – kỹ thuật viên Mạnh ở đại đội bộ – về làm rể cửa đã lan khắp đại đội Lâm Hà.

Tại sao lại nói kỹ thuật viên Mạnh là rể cửa?

Bởi vì ký túc xá của Mạnh Phúc Sinh ở đại đội bộ là do đại đội bộ sắp xếp cho anh ở tạm. Anh và Hứa Minh Nguyệt vừa "kết hôn" xong là xách cái rương cũ mang theo lúc đến và vài bộ quần áo dọn lên núi hoang ở chung với Hứa Minh Nguyệt luôn.

Đàn ông mà dọn đến nhà phụ nữ ở thì không phải là rể cửa thì là gì?

Người ngoài bàn tán nhiều nhất về mối quan hệ này chính là tại sao Hứa Minh Nguyệt đường đường chính chính không tìm người địa phương mà lại đi tìm một anh "Xư t.ử" ngoại tỉnh.

"Thật chẳng biết Chủ nhiệm Hứa nghĩ gì nữa. Anh ta là một anh 'Xư t.ử' đến từ Bắc Kinh, ngày nào đó chạy mất cũng chẳng biết được, cái làng nhỏ này của chúng ta giữ chân nổi sao?" Đó là suy nghĩ của đa số mọi người.

Trong suy nghĩ của họ thì phụ nữ kết hôn là vì muốn ổn định với người đàn ông đó đến già. Một người ngoại tỉnh có thể bị điều đi bất cứ lúc nào thì đúng là một yếu tố không ổn định trong cuộc sống. Thà tìm một ông góa vợ địa phương còn hơn tìm một người ngoại tỉnh xa xôi như vậy chứ.

Ít nhất ông góa vợ địa phương thì lúc nào cũng ở địa phương, kiểu gì cũng không chạy mất được!

"Kỹ thuật viên Mạnh ngoài cái danh cán bộ ra thì anh ta còn cái gì nữa chứ? Gầy đến mức gió thổi là bay, lại còn thọt một chân thì làm được trò trống gì? Chủ nhiệm Hứa sau này chỉ có khổ thôi!"

Nhiều hơn nữa là những người mang lòng oán hận vì không được ăn miếng "thịt béo" Hứa Minh Nguyệt này. Vốn dĩ thân phận cán bộ cấp 25 của Hứa Minh Nguyệt là sự tồn tại mà nhiều người trong số họ không thể với tới được, khổ nỗi cô lại là một người phụ nữ bị chồng bỏ mang theo con nhỏ quay về, chuyện này khiến nhiều người lập tức có hy vọng có thể với tới được cô.

Đặc biệt là cô ly hôn ba năm trời mà không lấy chồng, bao nhiêu người đã tính toán ra năm mới là sẽ đến nhà họ Hứa dạm ngõ đấy thôi.

Giấc mộng đẹp của họ còn chưa tỉnh thì Hứa Minh Nguyệt đã lại lấy chồng rồi, còn lấy một anh thọt ngoại tỉnh nữa chứ!

Chuyện này giống như miếng thịt béo trong bát mình vậy, còn chưa kịp ăn đã bị người ngoài cướp mất rồi. Chuyện này bảo sao họ không phẫn nộ cho được?

Thế là họ bèn trút giận một phen!

Họ không dám bép xép trước mặt Hứa Minh Nguyệt thì định đi tìm Mạnh Phúc Sinh.

Kết quả là Mạnh Phúc Sinh đã lên núi hoang rồi. Anh cũng giống như Hứa Minh Nguyệt, cả ngày ru rú trên núi hoang không chịu ra ngoài.

Những lời mỉa mai đầy bụng và cơn giận dữ bất lực của họ đúng thật là chỉ có thể bất lực một hồi rồi lại tiu nghỉu lủi thủi đi về.

Hứa Minh Nguyệt kết hôn, người vui mừng nhất không ai khác chính là A Cẩm và nhà họ Hứa.

Bà nội cuối cùng cũng đã hoàn thành được một tâm nguyện lớn lao trong lòng, con gái lớn cũng đã có chốn dung thân. Việc tiếp theo bà chỉ cần hoàn thành hôn sự cho con trai út nữa là nhiệm vụ cả đời của bà đã hoàn thành rồi. Theo lời bà nội nói thì: "Tôi có c.h.ế.t cũng có thể nhắm mắt đi gặp cha các con rồi."

Tiếp đó là Hứa Phượng Đài, Hứa Phượng Liên và mọi người. Trong mắt họ, chị cả kết hôn rồi là đã có chốn về, có gia đình, có hạnh phúc rồi, họ cũng không cần phải lo lắng cho chị nhiều nữa.

Mặc dù trước đó có vẻ Hứa Minh Nguyệt cũng chẳng để họ phải lo lắng điều gì, nhưng người thời này chính là nghĩ như vậy: Chị chưa kết hôn là bọn em đều lo lắng cho chị, lo lắng cho hôn sự của chị.

A Cẩm cũng đặc biệt vui mừng. Vào đúng cái ngày Hứa Minh Nguyệt và Mạnh Phúc Sinh tổ chức một mâm tiệc tại đại đội bộ, A Cẩm đã hỏi Hứa Minh Nguyệt với vẻ không thể tin nổi: "Mẹ ơi! Con thực sự có ba rồi sao ạ? Mẹ thực sự đã 'cưới' một người ba về cho con rồi sao ạ? Vậy sau này con cũng có ba rồi đúng không ạ?"

Hứa Minh Nguyệt lại bảo: "Con muốn gọi là ba cũng được, muốn gọi là chú cũng được, muốn gọi là thầy Mạnh cũng được, con thích gọi là gì thì gọi!"

A Cẩm dang rộng hai cánh tay lao vào lòng Mạnh Phúc Sinh, hét lớn một tiếng: "Ba ơi!"

Được Mạnh Phúc Sinh cười rạng rỡ, thành thục nhấc bổng con bé lên đặt ngồi trên vai.

A Cẩm ôm lấy đầu anh, phấn khích hét lớn với Hứa Minh Nguyệt: "Mẹ ơi, con có ba rồi!"

Tay trái con bé dắt tay Mạnh Phúc Sinh, tay phải dắt tay Hứa Minh Nguyệt đi vào trong làng. Gặp bất cứ ai con bé cũng vui mừng giới thiệu với họ: "Tam Nha, Tam Nha! Cậu nhìn xem, đây là ba tớ này!"

Thỉnh thoảng mặt đất lầy lội, Hứa Minh Nguyệt định bế con bé vào lòng nhưng bế chẳng được bao lâu là Mạnh Phúc Sinh đã đón lấy và bảo: "Để anh đi, em nghỉ ngơi một lát!"

A Cẩm thích nhất là được ngồi trên vai Mạnh Phúc Sinh. Có lẽ là từ nhỏ khi chơi cùng các bạn, bạn nào cũng được ba công kênh trên vai chơi trò đuổi bắt, chuyện này như đã gieo vào lòng con bé một nỗi chấp niệm. Con bé cũng muốn có một người ba, cũng công kênh con bé như vậy để chơi đùa cùng các bạn.

Thế là con bé ngồi trên vai Mạnh Phúc Sinh, cất tiếng gọi lớn: "Thiết Trụ! Nhìn này! Đây là ba tớ đấy!"

"Hoa Nha, đây là ba tớ này!"

"Lăng Giác, mau lại xem này, đây là ba tớ đấy!"

Trẻ con thì còn đỡ, chúng chỉ tò mò và ngưỡng mộ nhìn con bé được Mạnh Phúc Sinh công kênh trên vai mà nói: "Ba cậu cao quá đi!"

Chúng ngưỡng mộ A Cẩm vì được ba mình công kênh, được ngồi trên vai ba, được ba mẹ cưng chiều hết mực như vậy.

Đa phần trẻ con cũng giống như A Cẩm, vẫn chưa hiểu được sự khác biệt giữa ba ruột và ba dượng. Nhưng những người lớn được A Cẩm phấn khích giới thiệu thì lại ngượng muốn c.h.ế.t.

Người lương thiện thì còn đỡ, chỉ cười ngượng ngùng không nói gì. Có những kẻ cố tình mang ác ý thì lại cố ý nói với A Cẩm: "Có ba dượng là có mẹ kế đấy, đợi mẹ cháu sinh em trai là không cần cháu nữa đâu!"

Hứa Minh Nguyệt nghe vậy liền cười híp mắt nói: "Nói có kinh nghiệm thế, chắc là anh/chị bị cha mẹ bỏ rơi rồi chứ gì? Thật đáng thương." Cô dắt tay A Cẩm: "A Cẩm của chúng ta thì khác, con bé là bảo bối trong lòng của mẹ, mẹ yêu con nhất trên đời luôn!"

A Cẩm vốn đang hơi buồn vì lời nói của kẻ kia lập tức lại cười tươi rói: "Con cũng yêu mẹ nhất!" Khựng lại một chút, cảm thấy nói vậy sẽ làm ba buồn lòng, thế là con bé lại rất biết cách cân bằng mà nói thêm: "Cả ba nữa ạ!"

Hứa Minh Nguyệt trong lòng thấy chua xót biết bao!

Kiếp trước tám năm, kiếp này ba năm, mẹ con mình ở bên nhau suốt mười hai năm trời, con mới quen Mạnh Phúc Sinh được bao nhiêu ngày chứ? Mà đã có thể sánh ngang với mẹ rồi sao?

Chương 121

Hứa Minh Nguyệt trong lòng biết mình không nên ghen tị, nhưng nhìn thấy A Cẩm thân thiết với Mạnh Phúc Sinh như vậy, toàn tâm toàn ý vui mừng vì mình có ba, Hứa Minh Nguyệt vừa thấy ghen tị lại vừa thấy xót xa, cuối cùng tất cả đều hóa thành niềm vui thuần túy.

A Cẩm cảm thấy vui thì cô cũng vui.

Trong những năm chung sống với A Cẩm, thực ra cô hiểu rằng trên con đường trưởng thành của trẻ nhỏ rất cần một người bề trên là nam giới để giáo d.ụ.c và dẫn dắt. Vai trò người bề trên nam giới này vốn dĩ Hứa Phượng Đài – người bác cả – có thể đảm nhận được, ngặt nỗi Hứa Phượng Đài lại ít nói, lại chỉ biết cưng chiều hết mực nên thực tế không đóng vai trò dẫn dắt cho sự trưởng thành của A Cẩm được. Nhưng vai trò này thực tế Mạnh Phúc Sinh đã làm được, chỉ là trước đây anh thiếu mất một cái danh phận thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.