Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 380: Định Mua Bán Ép Buộc À?

Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:53

Chu Thừa Lỗi nghĩ đến ruộng đất trong thôn đều bằng phẳng, rộng mênh m.ô.n.g, nên anh còn chọn thêm bánh l.ồ.ng ruộng nước, lưỡi cày và máy cày xới đất.

"Ái chà, máy kéo nhà mình ngồi sướng thật." Điền Thải Hoa ngồi trên chiếc máy kéo mới coóng, vặn vẹo m.ô.n.g, chốc chốc lại sờ bông hoa đỏ buộc trên tay vịn, chốc chốc lại vuốt ve ghế ngồi, cười đắc ý!

Có thể không đắc ý sao? Chiếc máy kéo đầu tiên của cả thôn (không tính của đội sản xuất)! Hơn nữa chiếc máy kéo này hơn 3000 tệ đấy! Sau này nhà bà ta không cần mua cũng có cái dùng.

Qua Tết, đến vụ cày bừa vụ xuân cuối cùng cũng không cần dắt trâu đi cày ruộng nữa! Cũng không cần tự mình vất vả cuốc đất. Cuốc cả ngày mới được hai sào, năm nào tay cũng phồng rộp. Đến lúc đó lái máy kéo đi, "bịch bịch bịch" vài vòng, một ngày là cày xong hết ruộng nhà mình. Cũng không cần xếp hàng đợi máy kéo của đội sản xuất. Hơn nữa lát nữa lái về thôn, bà ta chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm chú ý của cả thôn. Điền Thải Hoa nghĩ đến cảnh đó mà thấy oai phong lẫm liệt, cười không khép được miệng.

Bốn người đến ga tàu hỏa gửi cá cơm và cá khô trước, sau đó lái thẳng máy kéo và xe máy đến chợ hải sản. Chợ hải sản nằm ở vị trí hẻo lánh, xung quanh vắng vẻ hoang vu, khiến Điền Thải Hoa lạnh cả người. Chỗ này thực sự đáng mua sao?

Lý Chí Hoa nhìn ra vẻ hoang mang trong mắt Điền Thải Hoa, cười nói: "Đừng nhìn bây giờ xung quanh hoang vu, chỉ có một dự án đang xây, nhưng chị nhìn xem con đường quốc lộ này có phải thông thẳng vào nội thành không? Còn có một con đường quốc lộ nữa chuẩn bị xây dựng, đó là đường dẫn lên cao tốc, hơn nữa đất đai xung quanh đã được giải tỏa từ lâu, chuẩn bị xây... tóm lại chị cứ yên tâm, tương lai tuyệt đối sầm uất! Sau khi xây xong đây sẽ là chợ hải sản đầu tiên và cũng là lớn nhất thành phố chúng ta!"

Điền Thải Hoa nghĩ đến Giang Hạ đã mua tận mười cái sạp hàng, bà ta sợ cái gì? Đến người may mắn như Giang Hạ, đi biển câu cá còn nhặt được vàng, ngọc, trân châu, thì có thể mua sai sao?

Trong nháy mắt, Điền Thải Hoa nhìn vùng đất hoang vu này liền biến thành bến tàu tấp nập, chợ b.úa nhộn nhịp. Dòng người cuồn cuộn, tiền tài cuồn cuộn!

"Mua, mua ba cái sạp hàng. Tiểu Hạ, em bảo mua ba cái nào tốt? Em bảo cái nào chị mua cái đó!"

Giang Hạ hỏi Lý Chí Hoa xem còn lại những sạp nào. Rất nhiều sạp gần lối ra đã bán hết, chỉ còn lại phía trong. Giang Hạ bèn giúp Điền Thải Hoa chọn một cái gần lối ra phía Đông, hai cái gần lối ra phía Nam.

Chu Thừa Hâm hỏi Giang Hạ: "Hai lối ra phía Tây Bắc không tốt à?"

Điền Thải Hoa: "Tây Bắc có gì tốt? Hướng về Tây Bắc để ăn gió Tây Bắc (c.h.ế.t đói) à? Nghe Tiểu Hạ, mua ba cái này!"

Giang Hạ cười nói: "Phía Tây Bắc cũng không phải không tốt, chẳng qua em đoán khu bên đó sau này chắc sẽ quy hoạch bán đồ khô và rau củ. Em nghĩ nhà mình sống bằng nghề đ.á.n.h cá, buôn bán bên khu hải sản này tốt hơn."

Giang Hạ đương nhiên sẽ không nói theo sách thì sạp hàng ở hai lối ra Đông Nam mới là vượng nhất.

"Thế được, lấy ba cái Tiểu Hạ chọn."

Giang Hạ lại hỏi Lý Chí Hoa: "Ba sạp hàng này cũng không gần lối ra lắm, có thể bớt chút không anh?"

Lý Chí Hoa: "Sẽ bớt một chút, nhưng toàn bộ sạp hàng đều đã tăng giá, hiện tại sạp rẻ nhất bên trong cũng phải 3000 một cái. Nhưng tôi vẫn tính theo giá cũ cho mọi người, lấy 2800 một cái nhé."

Điền Thải Hoa: "Không thể rẻ hơn chút nữa à? Hai ngàn đi!"

Lý Chí Hoa: "Hai ngàn thật sự không được. 2800 là rẻ nhất rồi!"

Điền Thải Hoa: "Hai ngàn thôi, anh xem xung quanh hoang vu thế này, sau này thế nào toàn là anh nói! Anh bảo xây dựng các thứ cũng chưa biết bao giờ xong, tôi là đem cả gia tài ra đ.á.n.h cược đấy..."

Tiếp theo, Điền Thải Hoa cù cưa với Lý Chí Hoa cả nửa tiếng đồng hồ, nhưng không bớt thêm được đồng nào. Bình thường Điền Thải Hoa dựa vào cái mồm mép mặc cả lợi hại lắm! Mấy ông bán thịt lợn thấy bà ta là quay đầu xe đạp chạy mất dép. Mua nửa cân đòi tặng một cân, ai mà muốn bán cho bà ta! Không ngờ lần này gặp phải tảng đá cứng. Mài mỏi mồm cũng không mòn. Càng mài càng cứng!

Chu Thừa Lỗi: "Nếu tôi mua thêm một cửa hàng mặt tiền và một sạp hàng nữa, có thể giảm giá chút không?"

Lý Chí Hoa dở khóc dở cười: "Thật sự không thể, chỉ có thể tính theo giá cũ các cậu mua trước đó thôi. Thế này đã là rất rẻ rồi."

Giang Hạ kéo tay áo Chu Thừa Lỗi: "Sao lại mua thêm cửa hàng và sạp hàng nữa?" Tối qua không nghe anh nói gì cả.

Chu Thừa Lỗi: "Giang Đông nhờ anh mua giúp."

Hộ khẩu Giang Đông đã chuyển về trường, nhưng lần trước cậu ấy gửi đồ cho Giang Hạ có gửi kèm sổ hộ khẩu về, bảo là cha Giang cần dùng. Giang Đông lười gửi thẳng cho cha Giang, vì gửi mỗi cái sổ hộ khẩu mà không viết thư thì kỳ, nhưng viết thư cậu lại chẳng biết viết gì, nên gửi thẳng cho Giang Hạ nhờ cô khi nào về nhà thì đưa cho cha Giang. Vì vậy sổ hộ khẩu của Giang Đông hiện đang ở chỗ Chu Thừa Lỗi, mua cửa hàng cũng tiện. Đương nhiên Chu Thừa Lỗi trước đó cũng đã gửi sổ hộ khẩu của Giang Hạ cho Giang Đông để nhờ mua tứ hợp viện.

Giang Hạ nghe xong liền nói: "Sao em ấy không mua nhiều thêm mấy cái? Em ấy chẳng phải được chia lợi nhuận hội chợ sao?" Giang Đông được chia lợi nhuận, nhiều tiền lắm đấy!

Chu Thừa Lỗi: "Chắc là có việc khác cần dùng."

Giang Đông bảo tứ hợp viện là bất ngờ, là quà tặng Giang Hạ và các cháu, đợi Giang Hạ lên đại học mới nói cho cô biết. Cho nên cậu ấy không nói với Giang Hạ.

Điền Thải Hoa liếc nhìn Giang Hạ, hu hu, em trai nhà mẹ đẻ cũng giàu thế sao? Hội chợ kiếm tiền thế cơ à? Ghen tị quá!

Cuối cùng, Điền Thải Hoa mua ba cái sạp hàng. Bà ta nhìn Chu Thừa Lỗi chọn cửa hàng mặt tiền cho Giang Đông, hâm mộ không thôi. A, bà ta phải nỗ lực đi biển cùng Giang Hạ! Cửa hàng to thế kia, sớm muộn gì bà ta cũng sẽ có!

Mua xong sạp hàng, bốn người cùng đi ăn cơm, Điền Thải Hoa nói: "Đi, đi ăn tiệm, hôm nay chúng ta mua được sạp hàng, phải ăn mừng một chút. Tiểu Hạ, em muốn ăn gì? Chị mời em đi ăn tiệm."

Giang Hạ: "Em ăn uống tốt, ăn gì cũng được ạ."

Điền Thải Hoa: "Vậy chúng ta đến Phúc Mãn Lâu mới mở ăn đi! Vừa nãy chị thấy một quán Phúc Mãn Lâu, trước kia hình như chưa thấy."

Giang Hạ nhớ tới chuyện bán cá lần trước, nhưng cũng không từ chối.

"Vâng."

Thế là mấy người lại đến Phúc Mãn Lâu ăn cơm. Ông chủ Phúc Mãn Lâu không có ở đó, Điền Thải Hoa ít khi ăn cơm tiệm, bà ta bảo Giang Hạ gọi món.

Giang Hạ gọi một món gà hầm hạt dẻ, một món thịt xào ớt, "Em chỉ muốn ăn hai món này thôi, anh cả chị cả muốn ăn gì thì gọi đi ạ!"

Chu Thừa Hâm không có cá không vui, anh gọi một món cá chim kho tàu, một món tôm tít rang muối tiêu, còn định gọi thêm một đĩa cá con chiên, Giang Hạ nói: "Anh cả, bốn món đủ rồi, gọi nhiều quá ăn không hết đâu." Đồ ăn bây giờ, một phần rất đầy đặn.

Chu Thừa Hâm: "Thì ăn nhiều chút." Sau đó anh vẫn gọi thêm một đĩa cá con chiên, một đĩa rau xà lách tỏi, còn thêm một bát canh cá.

Điền Thải Hoa cười nói: "Sáu món, lục lục đại thuận, rực rỡ huy hoàng, đại phú đại quý!"

Lúc ăn được một nửa, ông chủ Phúc Mãn Lâu đi ra, liếc mắt cái là nhận ra Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi, vui vẻ đi tới: "Sao hai người đến đây ăn cơm mà không gọi tôi!"

Giang Hạ cười nói: "Nghe nói đồ ăn Phúc Mãn Lâu ngon, hải sản tươi, nên đến nếm thử ạ."

Ông chủ vui vẻ vẫy tay với nhân viên phục vụ: "Này, thêm một đĩa hải sâm cho bàn này! Lấy cho tôi một bộ bát đũa."

Điền Thải Hoa: "......"

Một đĩa hải sâm ít nhất cũng mấy chục tệ chứ? Có đến một trăm tệ không? Ông chủ, ông biết cách thêm món thật đấy! Đây là định ép mua ép bán à!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.