Ta Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Giới Giải Trí - Chương 172: Bánh Màn Thầu Sợi Vàng, Bánh Màn Thầu Sợi Bạc
Cập nhật lúc: 14/03/2026 03:01
Đặc biệt là những nhà hàng lâu đời ở Bắc Thành, muốn ăn đủ một bàn món nổi tiếng thì phải có sáu bảy người mới gọi hết được. Nhóm nhỏ của họ có hơn mười người nhưng hiếm khi tụ tập đủ.
Nhất là hôm nay lại là ngày làm việc, có thể rủ được bảy người dậy sớm đi ăn đã là không dễ. Trong lúc này, nhóm chat của họ vẫn liên tục có người nhắn hỏi tình hình.
Trong nhóm “Ăn uống vui chơi ở Bắc Thành”, mới hơn sáu giờ sáng đã có tin nhắn.
Tiểu Nhiễm: “Tới hết chưa? Ăn chưa? Ngon thì cuối tuần tôi qua.”
Hạ Phong: “Chưa lên món đâu, gấp gì thế. Tiểu Nhiễm dậy sớm vậy?”
Thất Thất: “Gặp bà chủ mà Lộc Lộc nói rồi, trong quán thật sự chỉ có một mình bà chủ thôi, siêu xinh lại rất có khí chất. Đang chờ bữa sáng.”
Dâu Tây: “Bảy người tụi mình tổng hơn một trăm tệ, mỗi người khoảng mười lăm tệ, không đắt. Lúc bà chủ mở cửa thấy bọn mình còn hơi ngạc nhiên, dễ thương ghê.”
Năm phút trôi qua rất nhanh, kim ti quyển và ngân ti quyển nóng hổi đã ra lò.
“Khách mới, mời lấy món.” Lạc Anh gắp bánh vào xửng tre, mỗi bàn hai xửng, tổng cộng mười bốn chiếc.
Bây giờ các quán ăn sáng gọi số rồi tự lấy món là chuyện bình thường. Nghe Lạc Anh gọi, mấy người ngồi ngoài cùng lập tức đứng dậy.
Hai xửng tre màu vàng nhạt đặt lên bàn, hơi nóng cùng mùi bột thơm bốc lên.
“Trời ơi thơm quá… Nhưng sao nhìn giống bánh màn thầu trắng vậy? Cái nào là kim ti quyển, cái nào là ngân ti quyển?” Cô gái buộc tóc b.úi tròn ngơ ngác hỏi.
Nghe tên kim và ngân, cô cứ tưởng một cái màu vàng một cái màu bạc. Hạ Phong quan sát một lúc rồi nói:
“Nhìn kìa, dưới hai cái bánh có lót lá, chắc mỗi lá là một phần.”
Mọi người nhìn kỹ thì đúng vậy. Trong xửng tre, mỗi hai chiếc bánh đặt trên một chiếc lá. Cháo của bảy người đã múc xong, bây giờ ai cũng lấy phần của mình đặt vào đĩa.
“Ơ, nãy ai chụp ảnh chưa?” cô gái tóc b.úi vỗ trán hỏi.
“Tôi chụp rồi.”
“Thơm thật. Nhưng sao gọi là kim ti quyển nhỉ?” một chàng trai gầy đeo kính lẩm bẩm.
Có người đã gửi ảnh vào nhóm chat và nhóm fan của Lộc Lộc. Hạ Phong ngửi mùi bột thơm, nhẹ nhàng bẻ chiếc bánh trong tay.
Ngay lập tức anh hiểu vì sao gọi là kim ti quyển.
Chiếc bánh dài như gối nhỏ bị bẻ đôi, bên trong lộ ra những sợi bột vàng óng. Từng sợi mảnh được cuộn bên trong, trông như những sợi vàng rực rỡ.
“Ồ, ra là vậy! Tôi cũng bẻ thử xem.”
Có Hạ Phong làm trước, những người khác cũng bắt đầu bẻ bánh. Hạ Phong chăm chú nhìn chiếc kim ti quyển của mình. Những sợi bột vàng trông hơi bóng dầu, mùi thơm bốc lên nghi ngút.
Anh lái xe hơn một tiếng tới đây, còn lâu hơn cả đi tàu điện ngầm. Sáng sớm chưa ăn gì, giờ đã không nhịn nổi nữa.
Cắn một miếng, lớp bánh trắng bên ngoài mềm xốp, cầm trên tay rất mềm, mang vị ngọt nhẹ. Cắn thêm một miếng phần có sợi vàng bên trong, những sợi bột ấy không hề nhão mà mềm và dai.
Hạ Phong ăn một miếng đã nhận ra bột được trộn với bí đỏ, có vị ngọt đặc trưng của bí. Khi nhai lại rất dai, mềm nhưng vẫn có độ đàn hồi.
Đó là mùi thơm thuần túy của bột mì, của bí đỏ và chút đường trắng hòa quyện hoàn hảo. Ăn vài miếng, vị ngọt lan trên đầu lưỡi nhưng hoàn toàn không ngấy.
Trong lúc Hạ Phong ăn kim ti quyển, người bên cạnh đang bẻ ngân ti quyển. Vỏ bánh mịn màng không một nếp nhăn. Bẻ ra, những sợi bạc tỏa ra hương thơm nhẹ.
Từng sợi trắng như thân hoa, rõ ràng và tinh tế khiến người ta không khỏi ngạc nhiên.
Ăn một miếng, vỏ bánh mềm, sợi bột nhẹ nhàng, vị ngọt vừa phải. Mọi người vừa ăn vừa không ngừng cảm thán.
“Ngon quá, lần đầu tôi ăn món này đấy.”
“Kim ti quyển có vị bí đỏ ngọt nhẹ, còn ngân ti quyển nhìn như bánh màn thầu nhưng nhân sợi bên trong quá tuyệt.”
“Cháo cũng ngon, mùi gạo thơm lắm, dưa muối cũng ngon. Hôm nay đúng là tới đúng chỗ rồi.”
Mọi người vừa nói vừa tranh nhau gắp dưa muối trong đĩa. Hạ Phong một tay uống cháo, tay kia gõ điện thoại.
Hạ Phong: “Chỉ hận phát hiện quán này quá muộn. Lộc Lộc chắc chắn không nhận tiền quảng cáo, cực kỳ tuyệt, tôi chấm điểm tuyệt đối.”
Dâu Tây: “Tôi cũng chấm điểm tuyệt đối. Mọi thứ đều là nguyên liệu thật, tay nghề tốt. Có thể cảm nhận được sự chân thành của chủ quán.”
Thất Thất: “Chắc chắn 10 điểm. Lúc đầu thấy bữa sáng không có thịt hơi thất vọng, nhưng kim ngân ti quyển quá tuyệt. Mai tôi còn muốn tới nữa.”
Tiểu Nhiễm: “Thật ngon vậy sao? Cuối tuần tôi đi thử.”
Nhóm chat liên tục nhắn tin. Trong nhóm fan của Lộc Lộc cũng bắt đầu sôi nổi, ai cũng nói cuối tuần sẽ tới.
Lúc này, trong bếp Lạc Anh đang kéo sợi bột, động tác kéo dài thành sợi rồi chia phần. Sau sáu giờ rưỡi, trong quán bắt đầu có thêm khách, đa số là khách quen.
Đến mười giờ sáng, khi quán đóng cửa, Lạc Anh ước tính lượng khách hôm nay tuy nhiều hơn bình thường nhưng không quá nhiều. Chỉ cần chuẩn bị thêm chút nguyên liệu là đủ.
Sau khi đóng cửa, cô ra chợ mua nguyên liệu cho bữa tối và mua thêm nguyên liệu làm tương bò cay gửi cho Thẩm ảnh đế. Cô định làm nhiều một chút, đạo diễn Hạ và gia đình ở xa, nếu có tương bò chắc cũng rất vui.
Làm tương bò, chuẩn bị suất ăn tối, viết thực đơn trên giấy thư, còn phải quay video ẩm thực cho tài khoản “Dân dĩ thực vi thiên”… Lạc Anh nghĩ qua một lượt công việc.
Cô bỗng phát hiện, trước đây cuộc sống của mình rất nhàn nhã. Sao dạo gần đây bỗng nhiên bận rộn hẳn lên?
Trong lúc Lạc Anh bận rộn, cô hoàn toàn không biết rằng tin “ở phim trường Bắc Thành có một quán ăn sáng siêu ngon tên Lạc Gia Lâu” đã bắt đầu lan rộng trong giới yêu ẩm thực.
Và một làn sóng thực khách sành ăn đang chuẩn bị kéo tới.
