Ta Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Giới Giải Trí - Chương 173: Mì Chan Sốt
Cập nhật lúc: 14/03/2026 03:01
Đào Nhiên vừa đi vừa nhìn quanh trong khu phim trường. Bên trái cô là mấy cô gái mặc đồng phục học sinh thời Dân Quốc, bên phải một người đàn ông mặc trường bào đang vội vã bước đi, phía trước còn đậu một chiếc xe hơi kiểu cũ. Rõ ràng cô đã lạc vào bối cảnh quay của một đoàn phim nào đó, Đào Nhiên vội vàng tăng bước chân đi tiếp, sợ làm chậm việc quay của họ. Cuối cùng cũng ra khỏi khu đó, cô cúi đầu nhìn bản đồ dẫn đường trên điện thoại.
C.h.ế.t tiệt, sao càng đi càng xa vậy? Hình như cô đã đi ngược hướng rồi! Giá mà lúc nãy thuê luôn một chiếc xe ba bánh nhỏ thì tốt hơn, Đào Nhiên thở dài trong lòng rồi mở lại bản đồ để dẫn đường lần nữa. Cô nhìn thời gian trên điện thoại, đã hơn tám giờ rồi, không biết khi cô tìm được quán ăn sáng kia thì họ có đóng cửa mất rồi không.
Đây không phải lần đầu Đào Nhiên đến Bắc Thành, nhưng đúng là lần đầu cô tới khu phim trường này. Lần này từ Kinh Thành sang Bắc Thành là để giúp cha chạy việc. Hôm qua khi ăn ở một quán ăn, cô nghe thấy có người bàn tán rằng trong phim trường có một quán ăn sáng rất ngon, lập tức vểnh tai nghe. Nhưng lúc đó chỉ nghe được loáng thoáng một chữ, đến khi cặp đôi bàn bên sắp rời đi, Đào Nhiên mới cố vượt qua chứng sợ giao tiếp của mình để hỏi tên quán.
Lạc Gia Lâu. Một quán ăn sáng mà tên lại là Lạc Gia Lâu, Đào Nhiên đã lẩm nhẩm cái tên này trong đầu mấy lần. Nhưng càng nghĩ càng thấy quen, như thể đã từng nghe ở đâu đó rồi.
Chiếc máy ảnh đeo trước n.g.ự.c hơi siết cổ, cô cũng không biết mình đã đi bao lâu, nhưng nhìn bản đồ thì điểm đến ngày càng gần. Đi vòng vèo một hồi khiến người cô hơi toát mồ hôi, nhưng thấy trước cửa quán vẫn còn khá nhiều người xếp hàng, cô vội nhìn giờ.
Tám giờ năm mươi, gần chín giờ rồi, chắc mình vẫn còn ăn được chứ? Đào Nhiên lặng lẽ đứng vào cuối hàng, nghe những người phía trước trò chuyện.
“Cậu cũng xem livestream của Lộc Lộc rồi tới à? Mấy hôm trước đã có mấy nhóm tới rồi. Hôm nay tôi nghỉ bù thứ sáu nên dậy sớm qua đây, còn chẳng ngủ nướng được.”
“À, bạn tôi giới thiệu. Cô ấy là fan của Lộc Lộc, hôm sau xem livestream xong là tới ăn ngay, về nhà cứ khen mãi là ngon.”
Nghe họ nói chuyện, Đào Nhiên thầm suy nghĩ. Theo lời họ thì đến vì xem livestream của ai đó, chẳng lẽ quán này gần đây bỏ ra không ít tiền để quảng bá? Cô nhón chân nhìn lên trước đếm thử, mình là người thứ tám. Hàng người không quá dài, dù sao mấy quán nổi tiếng trên mạng thường thuê người xếp hàng cả mấy chục người, ở đây vẫn còn trong mức bình thường.
Nhưng vì lời nói của hai người phía trước, cô vẫn hơi nghi ngại. Nếu không ngon thì dậy sớm, lại còn đi nhầm đường, coi như phí cả buổi sáng. Cô lặng lẽ nghe họ tiếp tục nói chuyện.
“Tôi thấy mấy người từng tới nói hôm Lộc Lộc livestream quán bán bánh thịt long, sau đó có ngân ti quyển gì đó, mỗi ngày đều khác. Cậu có thấy hôm nay ăn sáng món gì chưa?”
“Chưa, tôi cũng đến xếp hàng luôn.”
Hai người cùng cười, tai Đào Nhiên khẽ dựng lên. Khoan đã, họ vừa nói gì? Hôm qua cô chỉ hỏi cặp đôi kia tên và địa điểm quán, hôm nay tìm được tới đây đã là giỏi rồi. Họ nói quán này mỗi ngày ăn sáng đều khác nhau sao? Làm màu vậy… Đào Nhiên đột nhiên có linh cảm không tốt.
Chẳng lẽ mình thật sự rơi vào bẫy của quán nổi tiếng trên mạng? Hàng người chậm rãi tiến lên. Lại có một nhóm khách bước ra khỏi cửa, Đào Nhiên nhích chân theo, lặng lẽ quan sát họ.
“Hơi no rồi, mà nói thật chứ bát mì chan sốt của bà chủ đúng là khác hẳn nhà khác, ngon thật.”
“Trước giờ tôi không nghĩ một bát mì cũng có thể khác nhau nhiều như vậy. Tôi cũng từng nấu sốt ở nhà, nhưng sáng nay ăn mì của bà chủ, đúng là một trời một vực.”
Hóa ra hôm nay ăn mì chan sốt. Nghe mấy người vừa ăn xong khen như vậy, Đào Nhiên cũng hơi yên tâm hơn.
