Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 106: Chuyển Nhà

Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:22

“Cái gì? Ngươi muốn dọn vào huyện thành sao?” Sau khi Lý Ngọc Đường nghe tin thì vô cùng kinh ngạc, thậm chí còn xen lẫn chút vui mừng.

Tô Liên Y khẽ gật đầu, nghĩ ngợi giây lát rồi ngước mắt nhìn hắn, giọng hạ thấp, cẩn trọng hơn hẳn: “Hôm nay công t.ử đến tận cửa bái phỏng Âu Dương lão gia, rốt cuộc là vì chuyện gì?”

Lý Ngọc Đường khẽ nhíu mày. Hắn vốn là người rất coi trọng sự riêng tư, ngay cả phụ thân là Lý Phúc An cũng chẳng có quyền can dự chuyện của hắn, xưa nay vẫn vậy. Nhưng đối diện với câu hỏi của Tô Liên Y, hắn do dự một chút rồi vẫn nói thật:“Ta muốn tách khỏi Lý gia, tự lập sản nghiệp, làm lại từ đầu. Nhưng phụ thân lại không đồng ý, nên ta định… cứng rắn làm theo ý mình.”

Tô Liên Y nghe mà kinh hãi: “Ngươi điên rồi sao? Gia nghiệp to lớn sẵn có không quản, lại tự mình đi làm ăn? Ngươi có biết nếu không có hậu thuẫn, tự gây dựng cơ nghiệp khó đến mức nào không?”

Lý Ngọc Đường mặc bộ bạch y khẽ nheo đôi mắt nhìn Tô Liên Y, ánh mắt xa xăm: “Tô cô nương, ngươi rất thông minh, nhưng những gì ngươi thấy… chỉ là bề ngoài của Lý gia. Có lẽ trong mắt ngươi, phụ thân ta là người ôn hòa, nhân hậu… nhưng ông ấy…”

Hắn khựng lại, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói ra mặt tối hẹp hòi và hiểm độc nhất của cha mình.

Tô Liên Y đã nhanh ch.óng hiểu ra. Chắc hẳn từ nhỏ đến lớn, Lý Ngọc Đường đã bị gia tộc ép buộc làm vô số chuyện hắn vốn không hề mong muốn. Thì ra… nhà nào cũng có nỗi khó nói.

“Ngươi còn nhớ ngày trước, khi mẫu thân ta dùng Hợp Hoan Tán chứ?” Lý Ngọc Đường khẽ thở dài.

Sắc mặt Tô Liên Y khẽ biến đổi, gật đầu: “Nhớ chứ.” Loại thủ đoạn hèn hạ và vô sỉ ấy, sao nàng có thể quên?

Lý Ngọc Đường cười khổ: “Từ một vết nhỏ cũng thấy được cả con báo, ngươi có thể tưởng tượng ra những chuyện khác rồi chứ?”

Tô Liên Y càng kinh ngạc: “Chẳng lẽ… trước kia họ cũng từng dùng những thủ đoạn thấp hèn như vậy với ngươi?”

Lý Ngọc Đường khẽ gật đầu: “Vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn… đó vốn là cách làm của người Lý gia. Trước khi quen biết ngươi, ta vẫn luôn cho rằng điều đó là đúng, bởi từ nhỏ phụ thân ta đã luôn làm như thế.”

Tô Liên Y lặng người, hồi lâu không nói nên lời, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn. Nàng thực sự không biết trước đây hắn đã phải sống trong hoàn cảnh thế nào. Một nơi gọi là “nhà”, lại trói buộc đủ thứ gông xiềng, nhồi nhét những tư tưởng méo mó như thế.

Lý Ngọc Đường nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm: “Tô cô nương không cần thương hại ta. Ta đã quen từ lâu rồi. Đây chỉ là một trong những lý do khiến ta muốn rời khỏi Lý gia. Còn một lý do khác… ta muốn bắt đầu lại, muốn tự mình tạo dựng một con đường quang minh chính đại, giống như… ngươi vậy.” Hắn cụp mắt xuống, che giấu sự ngượng ngùng trong đáy lòng.

Tô Liên Y gật đầu. Con người không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đ.á.n.h giá, huống chi là một thương nhân dày dạn kinh nghiệm. Việc nàng không nhìn thấu tính cách thật của Lý lão gia cũng là điều dễ hiểu. Nàng hiểu được lý do của Lý Ngọc Đường, nhưng lại chẳng biết nên tán đồng hay ngăn cản.

“Vậy công t.ử đến bái phỏng Âu Dương lão gia… là muốn nghe lời khuyên của ông ấy sao?” Nàng hỏi.

“Đúng vậy.” Lý Ngọc Đường gật đầu.

Tô Liên Y mỉm cười: “Yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta. Lúc nào rảnh ta sẽ giúp ngươi đi ‘cửa sau’, nói vài lời trước với Âu Dương lão gia.”

Lần đầu tiên, Lý Ngọc Đường thấy Tô Liên Y bông đùa như thế, khẽ nhìn nàng rồi bật cười:

“Tâm ý của Tô cô nương, ta xin ghi nhớ. Vừa rồi ngươi vào không bao lâu, Âu Dương lão gia đã sai người trả lời từng thiếp mời, định sẵn ngày gặp rồi.”

Tô Liên Y kinh ngạc: “Thật sao? Xem ra Âu Dương lão gia cũng không hẳn là người khó lay chuyển nhỉ.”

Lý Ngọc Đường khẽ nhìn nàng bằng đôi mắt dài hẹp, rồi cúi xuống, hàng mi dài che khuất sự kinh diễm lóe lên trong mắt. Hắn không đáp, chỉ nâng chén trà, thong thả nhấp một ngụm, giấu đi cảm khái trong lòng: “Tô cô nương, sao nàng lại đột nhiên muốn dọn vào huyện thành? Trước đây khổ cực đi lại, vậy mà nàng vẫn luôn kiên trì kia mà.”

Tô Liên Y liền nghiêm túc hẳn: “Đúng, chúng ta lúc này cũng xem như tri giao rồi, ngươi có chuyện không giấu ta, ta cũng chẳng giấu ngươi. Con trai của Âu Dương lão gia – Âu Dương Kiếm công t.ử – mang bệnh trong người. Họ chuyển đến huyện Nhạc Vọng chính là để ta tiện điều trị, nên ta cũng muốn dọn đến đây, để khỏi tốn thời gian đi lại.”

Hóa ra là thế. Lý Ngọc Đường trong lòng đã hiểu rõ, nhưng lại dấy lên một nỗi khó nói thành lời.

Hắn hơi lúng túng, hàng mi dài khẽ run lên: “Âu Dương công t.ử… hẳn là một thanh niên tài hoa chứ?” Lời vừa thốt ra, hắn đã lập tức hối hận, sao bản thân lại hỏi thừa đến vậy?

Tô Liên Y chẳng để ý đến vẻ lúng túng ấy, chỉ khẽ thở dài: “Âu Dương Khiêm công t.ử mắc chứng bệnh não, năm nay đã bốn mươi bảy tuổi, nhưng tâm trí chỉ như một đứa trẻ sơ sinh.”

Lý Ngọc Đường hoàn toàn không ngờ câu trả lời lại như thế, càng thêm bối rối, chỉ biết khẽ nói: “Xin lỗi.”

Tô Liên Y mỉm cười: “Ta kể cho ngươi nghe vài chuyện của Âu Dương gia nhé. Đáng ra chuyện riêng tư của người khác ta không nên truyền ra ngoài, nhưng lần này ta vẫn muốn nói cho ngươi biết, mong ngươi đừng bước vào vết xe đổ ấy… Hơn nữa, ta cũng tin tưởng ngươi.”

Lý Ngọc Đường gật đầu: “Cảm ơn sự tin tưởng của ngươi.”

Thế là Tô Liên Y đem chuyện của Âu Dương Thượng Mặc kể lại. Nghe xong, hắn trầm ngâm thật lâu rồi khẽ thở dài: “Ta hiểu ý ngươi. Quả thật đây là một bi kịch nhân sinh, bắt nguồn từ chính Âu Dương lão gia và những giáo điều đạo đức hà khắc kia. Dù Lý gia ta không đến nỗi có đứa con như thế, nhưng… yểu mệnh thì cũng chẳng ít.”

Đương nhiên, sẽ chẳng thể tồn tại một đứa trẻ ngốc nghếch như vậy. Nếu có, phụ thân hắn chắc chắn cũng không cho phép nó tồn tại.

Tô Liên Y nói đến đó là dừng, không nói thêm. Nàng kể những điều ấy chỉ vì Lý Ngọc Đường chưa lập gia thất, mong hắn rút ra bài học, đừng để bi kịch xảy ra với bản thân hay với người khác. Còn hắn có nghe hay không, nàng cũng chẳng thể quản được.

“Sau năm mới, ta vừa tròn hai mươi tuổi. Với tuổi của ta mà chưa thành thân thì hiếm lắm, ngươi có biết vì sao đến giờ ta vẫn chưa thành thân không?” Lý Ngọc Đường bỗng hỏi.

Tô Liên Y khó hiểu: “Vì sao?”

Lý Ngọc Đường khẽ cười: “Cũng gần giống như bi kịch ngươi vừa nói. Ta cực kỳ chán ghét và phản cảm với những gia tộc lớn ấy, có lẽ chính vì thế mà ta mới âm thầm phản kháng ở mọi phương diện chăng.”

Tô Liên Y bất giác bật cười: “Thôi, chúng ta đổi chuyện khác đi. Hai người gặp nhau mà cứ người thở dài, kẻ than vãn, thật chẳng hợp chút nào. Hơn nữa, đây cũng vừa qua năm mới, sao có thể u ám thế chứ? Nói chuyện nhà cửa đi, ở huyện Nhạc Vọng có nhà trống không?”

Lý Ngọc Đường đáp: “Ta có một căn, nếu ngươi không chê thì cứ đến ở đi.”

“Không phải chê, chỉ là ta muốn tự mình mua lấy một căn, ở vậy mới yên tâm.” Tô Liên Y nói. Nàng không muốn bản thân và Lý Ngọc Đường bị người ngoài bàn tán. Dù cả hai quang minh chính đại, nhưng nàng chỉ quản được suy nghĩ của mình, chứ đâu thể quản được miệng lưỡi thế gian.

Tránh điều tiếng vẫn tốt hơn: Vì chính nàng, vì Lý Ngọc Đường, và càng vì Vân Phi Tuân.

“Được thôi, vậy ngươi muốn một viện lớn cỡ nào?” Lý Ngọc Đường tôn trọng quyết định của nàng.

Tô Liên Y khẽ cau mày: “Phải rộng một chút, ít nhất bốn, năm tiểu viện. Sau này có nhiều người ghé ở, hơn nữa phải mua thêm hai nha hoàn nữa.”

Lý Ngọc Đường khẽ nhếch môi cười: “Ồ, đột nhiên thông suốt rồi sao? Còn tính mua cả nha hoàn nữa à?”

Tô Liên Y cười khổ: “Ta vốn không cần người hầu, nhưng bằng hữu ta phải chăm con suốt ngày đêm, cực nhọc quá, nên thôi mua hai nha hoàn cho tiện. Dù sao viện cũng rộng mà.”

“Được, ta nhớ rồi, sẽ sớm giúp ngươi tìm.” Lý Ngọc Đường gật đầu.

“Còn một chuyện nữa.” Tô Liên Y đột nhiên nhớ ra, trên mặt hiện chút tinh nghịch như đang mưu tính điều gì.

Lý Ngọc Đường hơi nhíu mày: “Chuyện gì nữa đây?” Sao tự dưng lại thấy… hơi bất an?

Tô Liên Y khẽ nghiêng người, hơi cúi đầu lại gần, khuôn mặt vốn dịu dàng bỗng giống như một con hồ ly nhỏ, mắt sáng lấp lánh: “Xưởng rượu Thắng Tửu của ngươi vẫn còn chứ? Dù sao để đó cũng vô dụng, bán rẻ cho ta được không?”

“…” Lý Ngọc Đường nhíu c.h.ặ.t mày, khuôn mặt trắng trẻo thoáng ửng hồng vì xấu hổ.

Ngày trước hắn đã dùng thủ đoạn chẳng hay ho gì để ép Tô Liên Y, kết quả không những không thắng mà còn thất bại t.h.ả.m hại. Quản sự và công nhân xưởng rượu đều bị nàng kéo về. Giờ thì nàng lại nhắm đến cả địa bàn ấy.

Cuối cùng, hắn khẽ bật cười: “Được.” Giiọng trong trẻo như gió.

Tô Liên Y mừng rỡ. Mảnh đất ấy nàng để mắt từ lâu rồi. Phải nói, Lý Ngọc Đường rất có mắt nhìn, thứ gì hắn chọn đều là chỗ tốt. Mảnh đất ấy nằm ở ngoại ô huyện Nhạc Vọng, lại gần nhiều các thành lớn khác, giao thông cực kỳ thuận tiện. Từ đó có thể dễ dàng đi tới nhiều con đường quan trọng.

Cứ như tìm được tâm điểm hoàn hảo trên bản đồ vậy.

Hơn nữa, sau khi xưởng rượu đóng cửa, nàng từng lén đến xem qua. Xưởng xây cực kỳ khang trang, bố cục hợp lý. Chỉ thoáng nhìn, nàng đã mê mẩn, muốn kiên trì thuyết phục bằng được để chuyển xưởng mỹ phẩm Thần Tiên Phương đến đó.

“Thật sao? Thật sự bán rẻ cho ta chứ?” Tô Liên Y vui mừng ra mặt.

Lý Ngọc Đường nhận ra, hắn rất thích nhìn thấy Tô Liên Y vui vẻ như vậy. Thường ngày nàng luôn giữ vẻ điềm tĩnh, như có một bức tường trong suốt cách biệt với người ngoài. Nhưng giờ, hắn cảm thấy… khoảng cách giữa hai người đã gần hơn nhiều.

Hắn gật đầu: “Thật, cho ngươi cũng được.”

Tô Liên Y vỗ mạnh một cái lên vai Lý Ngọc Đường, phát hiện hắn nhìn bề ngoài có vẻ gầy gò nhưng thực ra cơ bắp lại rất rắn chắc: “Huynh đệ tốt, tặng thì không cần, bao nhiêu tiền cứ tính đúng giá, trên cơ sở đó bớt cho ta một chút là được. Chuyện này giao cho ngươi nhé, thời gian gấp, ta đi trước đây.”

Nàng đứng dậy, không muốn lại phải đi đường ban đêm nữa.

Lý Ngọc Đường vội kêu: “Khoan đã, ngươi nói bớt một chút, thế nào gọi là bớt một chút?”

Tô Liên Y đã đến cửa, quay đầu mỉm cười: “Chỉ là rẻ hơn một chút thôi, không nói nữa, lần này ta thật sự phải đi rồi.” Nói xong, nàng liền quay người bước nhanh đi.

Trong nhã thất của trà quán, chỉ còn một mình Lý Ngọc Đường ngẩn người nhìn theo bóng dáng Tô Liên Y rời đi, trong lòng ngổn ngang cảm xúc nhưng chẳng biết phải sắp xếp thế nào.

Chẳng bao lâu, Mặc Nông bước vào, khẽ thưa: “Thiếu gia, Tô cô nương đã lên xe ngựa về rồi.”

Lý Ngọc Đường khẽ thở dài: “Ừ, ta biết rồi. Chúng ta cũng về thôi.”

Mặc Nông thanh toán tiền, chủ tớ hai người rời khỏi trà quán, lên xe ngựa trở về biệt viện của Lý gia.

Tô Liên Y đ.á.n.h xe ngựa trở về nhà, Sơ Huỳnh thấy hôm nay nàng về sớm thì vô cùng vui vẻ.

Tô Liên Y sưởi ấm người xong liền bế Hy Đồng qua, giảm bớt gánh nặng cho Sơ Huỳnh, mỉm cười hỏi: “Tự mình nuôi con có phải rất mệt không?”

Chỉ thấy dưới đôi mắt to tròn của Sơ Huỳnh là quầng thâm xanh nhạt, đã mất đi vẻ linh động thường ngày, đủ thấy mấy hôm nay nàng ngủ chẳng ra sao. Đứa bé cứ cách một canh giờ lại tỉnh dậy một lần, hoặc đòi b.ú, hoặc bẩn tã. Mà Sơ Huỳnh lại sợ ảnh hưởng giấc ngủ của Tô Liên Y, không dám để Hy Đồng khóc lâu, cứ vừa nghe tiếng khóc cất lên là lập tức bế vào lòng dỗ dành.

Nhắc đến con, Sơ Huỳnh bỗng trở nên chín chắn hẳn, nở nụ cười dịu dàng đầy mẫu t.ử: “Tuy vất vả thật, nhưng ta cam tâm tình nguyện. Vì nó, c.h.ế.t cũng đáng.”

Tô Liên Y khẽ lắc đầu: “Con cháu có phúc của con cháu, chăm lo cho Hy Đồng là tốt, nhưng cũng phải chăm lo cho chính mình nữa. Ngươi là một người độc lập, đừng chỉ sống vì đàn ông, cũng đừng chỉ sống vì con.”

Nàng thật sự xót xa cho những người phụ nữ ở thời đại này, gần như chỉ là phụ thuộc của gia đình.

Nếu là một năm trước, Sơ Huỳnh hẳn chẳng thể hiểu nổi những lời ấy. Nhưng từ khi thân thiết với Tô Liên Y, hai người đã chia sẻ với nhau rất nhiều, Tô Liên Y dùng cách nói dễ hiểu để giảng giải những tư tưởng hiện đại. Tuy không thể so được với người của thời nay, nhưng Sơ Huỳnh đã tiến bộ hơn rất nhiều so với nữ t.ử ở nước Loan này.

“Biết rồi, ta sẽ tự cân nhắc.” Sơ Huỳnh mỉm cười đáp.

Tô Liên Y hài lòng gật đầu, bế Hy Đồng đi dạo khắp phòng: “Đúng là càng ngày càng nặng rồi.”

Sơ Huỳnh cười khẽ, quay vào phòng lấy ra một chiếc áo choàng: “Áo choàng đã làm xong rồi, ngươi thử xem có vừa không?”

Tô Liên Y quay đầu nhìn, lập tức kinh ngạc thán phục.

Một chiếc áo choàng đơn giản mà Sơ Huỳnh lại làm ra đẹp đến ngỡ ngàng. Vải là lụa trắng, vốn chẳng có gì đặc biệt, nhưng từ eo đổ xuống lại thêu từng cánh lông vũ.

Từ trắng sang màu ngà, rồi từ màu ngà chuyển sang hồng phấn, cuối cùng đến đỏ rực ở viền dưới.

Tựa như từng chiếc lông vũ rơi xuống, được nhuộm sắc rực rỡ, vừa tinh tế thanh nhã lại không quá phô trương. Sơ Huỳnh dường như đã nắm bắt đúng sự cân bằng trong tính cách của Tô Liên Y để làm ra bộ áo này.

Bên trong áo choàng lót lông thỏ mềm, đặc biệt là viền áo được làm tháo rời để dễ giặt. Với tiểu thư quan lại quyền quý, vốn chẳng cần đến kiểu tháo rời này vì họ ít khi vấy bẩn.

Nhưng Tô Liên Y phải ngày ngày đ.á.n.h xe ngựa qua lại, bụi đường bám đầy, nên Sơ Huỳnh đã dựa theo thói quen của nàng mà thiết kế như vậy. Không thể không nói, Sơ Huỳnh đúng là người cực kỳ tinh tế.

Tô Liên Y cảm động vô cùng, nhưng cũng không kìm được trách móc: “Nuôi con đã đủ mệt rồi, ta lại quá bận chẳng giúp gì được cho ngươi, sao còn tự tìm việc cầu kỳ thế này làm gì?”

Trước đó nàng biết Sơ Huỳnh làm áo choàng, nhưng không ngờ nàng còn thêu cả hoa văn. Việc thêu rất hại mắt, chẳng trách vừa rồi trông mắt Sơ Huỳnh hơi đờ đẫn, như thể đã hai ngày chưa ngủ.

Sơ Huỳnh mỉm cười dịu dàng: “Thật ra làm một chiếc áo choàng không mệt đâu, chỉ là hơi vội một chút, vì sợ ngươi đi đường lạnh bị nhiễm gió thôi.”

Tô Liên Y bế Hy Đồng ngồi xuống bên bàn: “Sơ Huỳnh, ngươi còn nhớ ta từng nói với ngươi về Âu Dương lão gia không? Và cả con trai ông ấy, Âu Dương Khiêm?”

“Nhớ chứ, sao vậy?” Sơ Huỳnh hỏi.

“Họ đã chuyển đến huyện Nhạc Vọng rồi. Có lẽ ý của lão gia là muốn ta giúp Âu Dương Khiêm trị liệu hồi phục nhiều hơn.” Tô Liên Y vừa nói vừa trêu đùa Hy Đồng.

Sơ Huỳnh hơi sững lại, đặt áo choàng xuống rồi ngồi cạnh Tô Liên Y: “Vậy phải làm sao? Ngươi đã đủ vất vả rồi: tiệm rượu, xưởng rượu, xưởng mỹ phẩm, lại còn chăm sóc mẹ con ta nữa. Liên Y, ngươi đâu phải làm bằng sắt, thế này sao chịu nổi? Hay là thế này nhé, ngươi cứ ở hẳn trong huyện thành, Hy Đồng để ta tự chăm cũng được.”

Tô Liên Y khẽ lắc đầu cười: “Ngươi và ta nghĩ giống nhau rồi. Quả thật đi lại quá mệt, nhất là mùa đông, nếu xe ngựa xảy ra sự cố giữa đường thì biết làm sao đây? Hôm nay ta đã nhờ Lý công t.ử tìm giúp nhà rồi, chỉ cần có tin là lập tức dọn đi. Đương nhiên, ngươi và Hy Đồng cũng phải đi cùng.” Nàng sao có thể bỏ mặc mẹ con Sơ Huỳnh được chứ?

“Còn mang cả ta theo sao?” Sơ Huỳnh đỏ vành mắt: “Tại sao lại đưa ta đi? Ta chỉ khiến ngươi thêm phiền thôi.”

Tô Liên Y bật cười: “Hôm nay ngươi làm sao thế, sao lại đa sầu đa cảm vậy? Mang ngươi theo thì có gì phiền? Đợi nhà xong ta sẽ mua thêm mấy nha hoàn, giúp ngươi chăm sóc Hy Đồng. Hơn nữa, nếu ngươi rụng vài sợi tóc thôi, Phi Tuân tìm ta tính sổ thì sao đây?”

“Tiểu thúc nào nỡ chứ!” Sơ Huỳnh đỏ mặt trách yêu, trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường.

Hy Đồng đói, được đưa cho Sơ Huỳnh b.ú, còn Tô Liên Y thì vào bếp nấu cơm. Ăn tối xong, Hy Đồng ngủ say, hai người mới ngồi trong sảnh, khẽ khàng chuyện trò, tiếng cười rộn rã khắp gian nhà.

Hiệu suất làm việc của Lý Ngọc Đường quả thật rất cao. Chiều hôm trước nhận được yêu cầu của Tô Liên Y, ngay tối hôm đó đã tìm được một căn nhà ưng ý. Chủ nhân căn nhà vốn là một gia đình giàu có từ phương Đông đến lánh nạn, nay nghe nói quê hương đã yên ổn liền bán nhà, đưa cả nhà quay về.

Ngôi nhà khá mới, vì trước đó vẫn có người ở nên gần như không phải dọn dẹp gì nhiều.

Sáng sớm, Tô Liên Y đến quán rượu, Mặc Nông đã chờ sẵn để đưa nàng đến căn nhà ấy, còn có cả Lý Ngọc Đường đi cùng.

Ngôi nhà không nằm ở khu chợ sầm uất nhưng cũng không hẻo lánh, đặc biệt là cách biệt viện của Âu Dương gia cũng không xa, Tô Liên Y lập tức quyết định mua. Sau đó đến nha môn làm thủ tục ghi danh, hai bên ký giấy tờ mua bán, giao tiền, giao khế ước, coi như việc mua bán hoàn tất.

Mua nhà xong, nàng lại vội vàng tìm bà mối, chọn được hai nha hoàn có vẻ thật thà hiền lành, thêm hai tiểu đồng trông cửa, rồi trở về nhà. Đến lúc này trời đã gần trưa. Lý Ngọc Đường muốn mời nàng một bữa cơm, nhưng nàng từ chối vì phải về đón Sơ Huỳnh để sớm dọn vào thành, bớt đi một ngày cực nhọc.

Lý Ngọc Đường muốn giúp một tay nhưng bị Tô Liên Y khéo léo từ chối, đành chịu thua.

Chia tay Lý Ngọc Đường, Tô Liên Y đến xưởng rượu và xưởng mỹ phẩm tìm vài người khỏe mạnh, siêng năng hỗ trợ việc chuyển nhà. Ở nhà, Sơ Huỳnh không ngờ hôm sau đã phải chuyển đi, vô cùng ngạc nhiên, lập tức thu xếp đồ đạc.

Tô Liên Y dặn dò, ngoài những thứ bắt buộc phải mang theo thì càng ít đồ càng tốt, đến huyện thành sẽ mua lại, hoặc dần dần chuyển từng chút, tránh quá vất vả.

Còn ai là người xui xẻo bị Tô Liên Y bắt chuyển nhà mỗi ngày? Dĩ nhiên là đệ đệ Tô Bạch, nhưng đó là chuyện về sau.

Để tiện việc dọn nhà, nàng đặc biệt từ xưởng rượu điều một chiếc xe ngựa lớn chuyên chở hàng hóa. Chiếc xe rộng đến mức một lần có thể chở hết đồ cần dùng gấp. Hai chiếc xe, một chở người, một chở hàng, uy nghi tiến về ngôi nhà mới trong huyện thành.

Khi mọi người sắp xếp xong xuôi, Tô Bạch chạy vào báo với Tô Liên Y: Lý Ngọc Đường lại đến, còn mang theo một tấm biển lớn.

Tô Liên Y ngạc nhiên, đặt công việc đang làm xuống, bước ra ngoài xem. Quả nhiên, trước cổng có hai chiếc xe ngựa, một chiếc là xe thường ngày của Lý Ngọc Đường, còn chiếc kia là xe chở hàng, trên chất một tấm biển lớn phủ vải đỏ.

“Lý công t.ử, đây là…?” Tô Liên Y có chút khó hiểu.

Lý Ngọc Đường mỉm cười, vì đứng ngoài trời nên khoác chiếc áo choàng trắng như tuyết, vẫn giữ nguyên phong thái điềm đạm vốn có. Hắn đưa tay khẽ chỉ tấm biển trên cổng: “Nhà đã đổi chủ, đương nhiên biển hiệu cũng phải thay.”

Tô Liên Y ngẩng đầu nhìn, lúc này mới nhớ ra, ở thời cổ, biển hiệu cũng giống như số nhà thời hiện đại. Trên cổng vẫn treo biển mang họ của chủ cũ. Nàng chân thành nói: “Ngươi thật chu đáo, hết lần này đến lần khác giúp ta, ta thật không biết phải cảm ơn thế nào cho đủ.”

Lý Ngọc Đường mỉm cười lắc đầu: “Không cần, đây vốn là việc ta nên làm.”

Tô Liên Y chạy lại, khẽ vén tấm lụa đỏ lên, liếc trộm dòng chữ bên dưới. Chỉ thấy nền đen chữ vàng, hai chữ lớn “Tô Phủ”, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, khí thế hiên ngang khiến nàng thích vô cùng.

Với tính cách sành sỏi của Lý Ngọc Đường, thợ làm biển này nếu đứng thứ hai thì e rằng toàn huyện Nhạc Vọng chẳng ai dám nhận thứ nhất. Tấm biển này quả thực rất tuyệt. Nàng đứng dậy cười lớn: “Lý công t.ử, đúng là bằng hữu, đúng là nghĩa khí! Ân tình này ta không nói nhiều lời cảm ơn nữa, sau này nếu ngươi cần, ta chắc chắn sẽ hết sức mình giúp, yên tâm!”

Lý Ngọc Đường hơi ngạc nhiên. Thì ra ngoài vẻ dịu dàng thanh nhã, Tô Liên Y còn có một mặt hào sảng như vậy. Trong lòng hắn không khỏi cảm khái, được thấy một khía cạnh khác biệt của nàng, tất cả những việc hắn làm đều xứng đáng.

Chẳng cần chọn ngày lành tháng tốt, nhóm phu khuân vác lập tức dựng thang, tháo tấm biển cũ xuống rồi treo tấm biển mới còn phủ lụa đỏ lên.

Tô Liên Y cười nói: “Gỡ tấm lụa đỏ xuống đi, không cần chờ chọn ngày lành, hôm nay chính là ngày lành.”

Lý Ngọc Đường hơi cau mày không đồng ý: “Sao có thể thế được? Dù là dọn nhà hay mở cửa hàng, thậm chí chỉ di chuyển một chiếc giường cũng phải xem ngày, chọn hướng phong thủy mới đúng phép.” Đó là quy tắc, nhất là người buôn bán thì càng tin vào phong thủy.

Tô Liên Y bật cười: “Được rồi, nghe lời ngươi vậy.”

Lý Ngọc Đường vốn nghĩ với tính cách bướng bỉnh của Tô Liên Y, hẳn phải tốn bao công sức tranh luận mới được, nhưng không ngờ nàng lập tức đồng ý. Điều đó khiến hắn bất ngờ, đồng thời trong lòng lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ, cảm giác được người khác chiều chuộng, khó mà nói thành lời.

Tô Liên Y cười đùa: “Vậy việc chọn ngày giao cho ngươi nhé, Lý Đại thiên sư?”

Lý Ngọc Đường cũng không kìm được mà tiếp lời, xưa nay hiếm thấy hắn cũng pha trò: “Đa tạ Tô Liên Y coi trọng, tại hạ đây bao năm nghiên cứu Dịch Kinh, rốt cuộc cũng có dịp phát huy rồi.”

Tô Liên Y bật cười: “Vậy thì phiền Lý đại thiên sư đây nhất định phải chọn ra ngày tốt nhé, để cuộc sống sau này ăn mà không béo, kiếm tiền không lỗ, ngủ mà không mộng mị, được chứ?”

Lý Ngọc Đường cuối cùng cũng bật cười thành tiếng: “Bình thường chưa từng thấy, thì ra Tô cô nương cũng biết nói đùa sao?” Trong lòng hắn ngày càng đổi khác cái nhìn về nàng. Hóa ra trước đây hắn chỉ thấy vẻ ngoài điềm tĩnh của nàng mà thôi.

Hôm nay tâm trạng Tô Liên Y rất tốt. Nhìn khoảng sân rộng lớn của mình, nàng nghĩ sau này có thể đưa Tô Phong và Tô Bạch cùng đến ở, cả nhà đoàn tụ, chẳng phải mỹ mãn lắm sao? Bởi vậy, nàng cũng dần buông bỏ cảnh giác trong lòng: “Lý công t.ử nói vậy là sai rồi. Người làm ăn kiêng nhất hai chữ nghèo và bần, vừa nãy còn nói chọn ngày lành tháng tốt, giờ sao lại mang chữ bần ra cửa miệng? Không thể nói nghèo, phải nói giàu mới đúng.”

Ngọc Đường không ngờ Tô Liên Y lại chơi chữ: “Thế vừa rồi lời Tô cô nương nói… không phải bần miệng mà là phú miệng sao?”

Tô Liên Y giả bộ trầm ngâm rồi cười sâu xa: “Đương nhiên rồi.”

Lý Ngọc Đường bật cười. Dù không cười to như người khác, chỉ khẽ mím môi cười, nhưng theo tiêu chuẩn của hắn, đó đã chẳng khác gì một tràng cười lớn.

Đám gia nhân Lý gia đi theo cũng kinh ngạc suýt rơi cằm.

Đây có phải nhị công t.ử của bọn họ không? Sao có thể nhẹ nhàng, vui vẻ như vậy? Nhị công t.ử vốn là người không nhiễm khói lửa nhân gian cơ mà?

Đừng nói người ngoài, ngay cả Mặc Nông cũng âm thầm kinh ngạc. Đây là lần đầu hắn thấy thiếu gia của mình gần gũi như vậy. Dù trước mặt lão gia, phu nhân, thiếu gia cũng luôn giữ khoảng cách khách sáo. Có lẽ, Tô cô nương quả thực có vị trí đặc biệt trong lòng thiếu gia.

Trêu chọc xong, Tô Liên Y thu lại nụ cười, nghiêm túc hơn đôi chút, nhưng ánh mắt lại thân thiện hơn thường ngày: “Hôm nay không giữ ngươi lại nữa, mới chuyển nhà nên lắm chuyện lặt vặt. Lần khác ta sẽ mời cơm để cảm ơn, ngươi không được phép từ chối đấy nhé.”

Lý Ngọc Đường tất nhiên không nỡ từ chối, khẽ gật đầu cười: “Ngươi nhắc tới chuyện ăn cơm, ta mới nhớ ra một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

“Ngươi còn nhớ bạn từ thuở nhỏ của ta, Tiêu Đam không?”

Tô Liên Y gật đầu mỉm cười: “Tiêu gia à? Đương nhiên nhớ chứ.”

Sao có thể quên được? Nếu không phải Tiêu gia chủ bày đủ trò, thì gã ngốc Vân Phi Tuân nhà mình sao phải khổ công bày ra cái màn “Cú đêm đưa thơ”, làm nàng sợ hết hồn hết vía?

“Lần trước phương t.h.u.ố.c thần tiên đã được Tiên Cơ rất yêu thích, Tiêu Đam vô cùng cảm kích ngươi, liên tục muốn gặp mặt trực tiếp để cảm ơn.” Lý Ngọc Đường nói.

Tô Liên Y cười gật đầu:

“Chuyện này dễ thôi, ngày tháng do ngươi chọn, cứ vậy định nhé. Ngươi mời một lần, ta mời một lần. Nếu không có ý kiến gì nữa, ta quay vào tiếp tục dọn dẹp đây.”

Lý Ngọc Đường tất nhiên không có ý kiến, cáo từ rồi bước lên xe ngựa. Xe ngựa chậm rãi rời khỏi Tô phủ mới tinh, dần khuất bóng.

Hôm nay là một ngày mệt nhọc, nhưng tâm trạng của Tô Liên Y lại cực tốt. Không chỉ Lý Ngọc Đường tặng biển hiệu, mà Âu Dương lão gia cũng gửi tặng hai con sư t.ử đá trấn môn. Hai con sư t.ử này vô cùng oai phong, nhe nanh trợn mắt đầy uy thế, khiến Tô Liên Y thích không thôi.

Đến khi căn nhà được sắp xếp đâu vào đấy, Tô Liên Y mới ngồi xuống, toàn thân đau nhức như rã rời. Sơ Huỳnh liền đưa tới chén trà thơm.

“Vất vả rồi, hôm nay ta chẳng giúp được gì, để ngươi phải cực nhọc một mình.” Sơ Huỳnh áy náy nói.

Tô Liên Y nhấp một ngụm trà: “Sao lại nói là ta một mình vất vả? Không kể bà con hàng xóm và công nhân xưởng rượu đến giúp, ngay cả hai nha hoàn và hai tiểu đồng mới mua về cũng đã làm rất nhiều việc… À mà đúng rồi, bốn người đó đâu rồi?” Nàng đảo mắt tìm quanh.

Sơ Huỳnh mỉm cười, bế Hy Đồng: “Vừa rồi ta cho họ nghỉ rồi, để ta gọi họ đến.” Nói rồi, nàng ta ra ngoài gọi bốn người trở vào.

Hai nam hai nữ, tuổi đều còn trẻ. Nam chừng mười bảy, mười tám; nữ chừng mười lăm, mười sáu.

Trong lòng Tô Liên Y chợt dâng một cảm khái. Nếu ở hiện đại, tuổi này hẳn còn đang ngồi ghế nhà trường, được cha mẹ bao bọc. Vậy mà ở đây, bọn họ lại bị mua bán như hàng hóa, bị sai bảo chẳng khác nào nô lệ.

Bốn người đứng trước mặt Tô Liên Y, rõ ràng đã làm việc cả ngày mệt nhọc, nhưng vẫn căng thẳng, lo lắng không yên.

Tô Liên Y không nỡ, giọng cũng trở nên dịu dàng hơn: “Các ngươi đừng căng thẳng. Chỉ cần làm việc chăm chỉ, sau này Tô Liên Y ta sẽ không bạc đãi các ngươi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 106: Chương 106: Chuyển Nhà | MonkeyD