Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 65: Là Nàng Ấy
Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:10
Vì biết Đại Hổ không muốn rời thôn, Tô Liên Y bèn nhân lúc tiệm rượu ở huyện thành đã đóng cửa, gọi Tô Hạo về, bắt Tô Bạch ngủ lại trong tiệm để trông coi.
Trong sân nhà Tô Liên Y, đèn đuốc sáng trưng. Vẫn là chiếc bàn dưới gốc cây quen thuộc, bốn người ngồi quây quần: Tô Liên Y, Sơ Huỳnh, Đại Hổ và Tô Hạo.
Trên bàn đặt ba chiếc bát, bên trong rót đầy rượu, ánh sáng đèn dầu phản chiếu khiến bề mặt sóng sánh như ánh ngọc. Loại rượu ấy, chính là Thắng t.ửu.
Sơ Huỳnh chu môi, nũng nịu nói: “Liên Y, ta cũng muốn nếm thử một chút, chỉ một ngụm thôi, được không?”
“Không được.” Tô Liên Y lạnh giọng, kiên quyết: “Ngươi đang mang thai, rượu có cồn không tốt cho t.h.a.i nhi. Đừng nài nữa, ta nhất quyết không để ngươi uống.”
Tại sao Tô Liên Y – một người đến từ hiện đại – lại uống rượu giỏi đến vậy? Lẽ nào t.ửu lượng của nàng đặc biệt cao? Dĩ nhiên là không. Muốn hiểu điều này, phải nói đến kỹ thuật nấu rượu thời xưa.
Rượu cổ truyền chủ yếu là rượu lên men, nồng độ tối đa khoảng mười lăm độ, mà loại đạt đến ngưỡng đó lại hiếm, phần lớn chỉ tầm mười độ. Rượu thường đục, nhưng hương vị thơm nồng, ngọt dịu, lại giàu dinh dưỡng hơn hẳn rượu chưng cất.
Còn những loại rượu hiện đại độ cồn lên đến năm mươi, sáu mươi độ kia thì đều là rượu chưng cất, khác biệt hoàn toàn. Rượu chưng cất dùng nguyên lý hơi nước gặp lạnh ngưng tụ để tách riêng cồn. Tuy có chút dư hương từ nguyên liệu, nhưng so với rượu lên men nguyên bản thì chẳng khác nào uống cồn nguyên chất: hăng, gắt, mất đi vị ngon vốn có.
Bởi vậy, rượu lên men cổ truyền, điều quý nhất chính là hương vị.
Đại Hổ không giống Tô Hạo, vừa ngửi thấy mùi rượu đã không tiếc lời khen ngợi. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ nghiêm túc cứng nhắc như thường lệ. Hắn nâng bát rượu lên, uống một ngụm, nhưng không vội nuốt xuống mà để rượu lặng lại trong khoang miệng, chậm rãi cảm nhận hương vị.
Ba người còn lại im phăng phắc, mắt không rời Đại Hổ, chờ hắn đưa ra lời đ.á.n.h giá. Còn Đại Hổ thì cụp mắt, thong thả nuốt ngụm rượu đầu tiên, rồi lại uống ngụm thứ hai. Lần này, hắn không giữ lâu mà nuốt thẳng xuống. Đến ngụm thứ ba, hắn uống xong liền đặt bát xuống.
“Rượu ngon.” Đại Hổ nói, giọng dứt khoát: “Loại rượu này thuộc hàng thượng phẩm, ngay cả rượu tiến cống trong cung cũng chưa chắc hơn được.”
Nghe vậy, Sơ Huỳnh càng thêm thèm thuồng. Nhân lúc Tô Liên Y đang nhìn Đại Hổ, nàng lén đưa ngón tay cái chấm nhanh vào bát rượu của Tô Liên Y, rồi đưa lên miệng nếm thử. Vị rượu lan tỏa nơi đầu lưỡi, khiến đôi mắt nàng nheo lại như trăng non, gật gù liên tục, hoàn toàn đồng tình với lời của Đại Hổ.
Tô Liên Y giật thót trong lòng, vội nhìn chằm chằm vào mắt Đại Hổ vô cùng lo lắng, rượu tiến cống? Ngươi là tên nhà quê thì biết gì về rượu tiến cống chứ? Nói thế chẳng phải rõ ràng đang khiến Tô Hạo và Sơ Huỳnh nghi ngờ thân phận ngươi sao? Làm mật thám thì làm cho ra dáng đi, đừng có lúc nào cũng lộ liễu như vậy!
Đại Hổ dường như chợt hiểu ra ánh mắt của Tô Liên Y, khẽ nhún vai một cái, cũng trả lại cho nàng một ánh nhìn: Là ngươi bảo ta nếm thử, ta chỉ nói thật mà thôi.
Tô Liên Y vội nhìn sang Tô Hạo. May thay, đầu óc ca ca nàng vẫn đơn giản như xưa, hoàn toàn không nhận ra sơ hở trong lời nói của Đại Hổ. Hắn chỉ gật đầu: “Phải đó, nguyên liệu của loại rượu này được hấp chín hai lần, men rượu cũng là từ gạo trắng tinh chọn lọc. Nhiệt độ trong hầm ủ lại được kiểm soát rất tốt, không quá cao khiến men c.h.ế.t, cũng không quá thấp làm rượu mất lực.”
Nói xong, vẻ phiền muộn lại hiện rõ trên mặt hắn.
Sơ Huỳnh lại tiếp tục gật đầu tán đồng, mặt mày sáng rỡ như đã hiểu ra tất cả.
Đại Hổ nhướng cao đôi mày rậm: “Rượu Tô gia muốn đấu thì chỉ có hai con đường. Một là cải thiện nguyên liệu, nhưng như vậy chi phí sẽ đội lên rất nhiều; hai là giữ nguyên như cũ, mà thế thì chẳng còn tí sức cạnh tranh nào.” Hắn dứt khoát kết luận.
“Hay là… chúng ta hạ giá?” Tô Hạo dè dặt đề nghị.
“Huynh hạ, thì bên kia cũng sẽ hạ theo. Với hắn, vài nghìn lượng bạc chẳng là gì cả. Nhưng với chúng ta, chỉ vài nghìn đó cũng đủ đè c.h.ế.t cả tiệm rượu Tô gia rồi.” Tô Liên Y bình tĩnh phân tích.
“Vậy thì phải làm sao? Chẳng lẽ tiệm rượu Tô gia lại diệt vong trong tay ta? Sau này xuống suối vàng, ta biết làm sao đối diện với tổ tiên, với gia gia, với nương đây?” Tô Hạo đau khổ ôm đầu, hai tay cào mái tóc rối tung.
Tô Liên Y nắm lấy tay ca ca, ngăn hành động tự dằn vặt ấy lại: “Ca, đừng lo. Ta đã có cách rồi. Dạo này ta sẽ ra ngoài khảo sát, sau đó sẽ bắt tay vào làm.”
Đại Hổ nhìn Tô Liên Y bằng ánh mắt kinh ngạc. Đến nước này rồi, đã không còn đường lùi nữa, Thắng t.ửu rõ ràng là muốn diệt tận gốc Tô gia, vậy mà nàng ta vẫn nói có cách? Là thật sao?
Tô Hạo cũng sững sờ ngẩng đầu lên, trong mắt đầy hoài nghi và ngạc nhiên: “Thật sao? Liên Y… ngươi… ngươi thật sự có cách à?”
Tô Liên Y mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, giọng nói như nước mùa xuân: “Ca, ta đã bao giờ lừa ngươi chưa?”
Tô Hạo nắm c.h.ặ.t t.a.y muội muội mình, xúc động nói: “Muội… là ta vô dụng, chuyện gì cũng phải nhờ đến ngươi… Liên Y, cực cho ngươi rồi.”
Tô Liên Y khẽ lắc đầu: “Mỗi người có sở trường riêng, ca không vô dụng. Ca là người làm việc chắc chắn, cẩn thận, chân thành. Điểm mạnh ấy, ta luôn rất khâm phục.”
Sơ Huỳnh không kiên nhẫn được với màn tình cảm thắm thiết của hai huynh muội, trong lòng sốt ruột, liền túm lấy vạt áo của Tô Liên Y, giục: “Liên Y, mau nói cho ta biết ngươi có cách gì đi mà? Liên Y thật là lợi hại, chuyện gì cũng không làm khó được ngươi, ta thích Liên Y nhất luôn đó!”
“Cái này à…” Đôi mắt sáng của Tô Liên Y đảo một vòng, khẽ cười: “Bí mật không thể tiết lộ, tiết lộ rồi thì sẽ mất thiêng.”
“Cho ta biết đi mà…” Sơ Huỳnh làm nũng không buông.
Đại Hổ khẽ bật cười không tiếng, thầm nghĩ: Tô Liên Y tám phần là chẳng có biện pháp gì hữu ích, lúc này chắc chỉ nói vậy để an ủi Tô Hạo và Sơ Huỳnh thôi. Nhưng nghĩ lại, dù sao Tô Liên Y cũng chỉ là một nữ nhi, chuyện lớn nhỏ đều phải để nàng gánh vác, thật sự cũng làm khó nàng quá rồi.
Vậy thì, rốt cuộc Tô Liên Y có cách gì không?
Tất nhiên là có.
Tô Liên Y chưa từng là người nói suông vô căn cứ. Chẳng qua hiện tại không thể tiết lộ được. Sau lần đi hồ Tiên Thủy lần trước, nàng đã rút ra một bài học quý giá. Nếu có chuyện hệ trọng cần ra ngoài lo liệu, nhất định phải giấu Sơ Huỳnh, bằng không nàng ta nhất định sẽ đòi theo cho bằng được. Cô nàng này càng lúc càng bướng bỉnh, mà nàng lại chẳng nỡ trách mắng. Dù sao Sơ Huỳnh đang mang thai, nàng không muốn khiến tâm tình nàng ta không vui.
Thấy dỗ dành thế nào cũng không moi được bí mật từ Tô Liên Y, Sơ Huỳnh đành chịu thua, không làm khó nữa.
…
Tiếp theo là thời gian của Tô Hạo và Đại Hổ. Hai người đem rượu Thắng và rượu Tô gia ra so sánh, nếm thử hết lần này đến lần khác, suy nghĩ, rồi nghiên cứu cách cải tiến phương pháp.
Tô Liên Y vốn không hiểu về nghệ thuật nấu rượu, lại cũng bắt đầu thấy mệt mỏi, bèn rút lui khỏi bàn, mặc cho Sơ Huỳnh phản đối, ép nàng ấy về nhà nghỉ ngơi. Phụ nữ có t.h.a.i nhất định phải đảm bảo giấc ngủ.
Khi Tô Liên Y tiễn Sơ Huỳnh quay về, trở lại nhà, nàng thấy Tô Hạo và Đại Hổ vẫn đang tranh luận sôi nổi, hoàn toàn quên cả thời gian.
Tô Liên Y khẽ mỉm cười, không lên tiếng quấy rầy, mà lặng lẽ bước vào trong phòng, bắt đầu dọn dẹp gian phòng của mình. Dọn xong rồi, vẫn thấy nhàn rỗi, nàng liền qua giúp Đại Hổ dọn phòng của hắn.
Phòng của Đại Hổ vẫn ngăn nắp như lần đầu nàng thấy, sạch sẽ đến mức không giống phòng của nam nhân. Từ quần áo cho đến những vật dụng lặt vặt, thứ gì cũng được xếp ngay ngắn, phân loại rõ ràng. Mà cách sắp xếp ấy, từ khi căn phòng mới hoàn thiện đến giờ đã hơn một tháng, vậy mà không hề thay đổi vị trí lấy một lần.
Cách một người sống phản ánh rõ tính cách của người ấy. Chỉ nhìn từ điểm này, đủ thấy Đại Hổ là người cực kỳ kỷ luật, sống có nguyên tắc, lại rất tự chủ.
Tô Liên Y đi một vòng quanh phòng mà không biết nên bắt đầu dọn từ đâu, cuối cùng đành lặng lẽ đi ra.
Lúc ấy, Tô Hạo đang tranh luận rôm rả với Đại Hổ, chợt quay đầu lại thấy Tô Liên Y từ trong phòng đi ra, liền ngượng ngùng nói: “A, thật ngại quá… Vì nói chuyện với Đại Hổ quá hợp, nên ta quên mất giờ giấc, làm ngươi nghỉ ngơi không yên rồi.”
Đây là lần đầu tiên Tô Hạo có dịp trò chuyện sâu với người muội phu (em rể) này. Trước kia chỉ tiếp xúc qua loa, Tô Hạo chỉ thấy Đại Hổ là người thật thà, chăm chỉ, nhưng nay nói chuyện mới biết người này có kiến thức uyên bác, tầm nhìn rộng. Dù ngoại hình có hơi thô kệch, nhưng diện mạo đàn ông thì có là gì? Không thể không thừa nhận, muội muội nhà mình đúng là nhặt được báu vật.
Nhưng nghĩ lại, cũng không hẳn là như vậy. Đại Hổ tuy tốt, nhưng muội muội mình cũng đâu phải người tầm thường? Hai người này, đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.
“Ca, không cần đâu, còn sớm mà. Bình thường ta và Đại Hổ cũng chẳng nghỉ sớm thế này. Ngươi về thôn một chuyến không dễ, cứ trò chuyện thêm chút nữa đi.” Tô Liên Y vội lên tiếng giữ lại.
Mặt Đại Hổ lập tức đỏ ửng. Ý của Tô Hạo rõ ràng là "hai người nghỉ ngơi", mà nghỉ ngơi thì… dĩ nhiên là cùng giường chung gối. Tô Liên Y thì chẳng hề phản bác, còn tỏ ra rất tự nhiên, vậy mà hắn thì lại… lại…
Đúng lúc ấy, cổng sân bị ai đó đá mạnh mở tung ra, vô cùng thô lỗ.
Mọi người đều giật mình ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Giang thị.
Từ sau khi Tô Hạo chuyển xưởng rượu đến địa điểm mới, vì quá bận nên chẳng mấy khi về nhà ở thôn Tô gia. Sau lại ngày ngày phải trông coi tiệm rượu trên huyện, càng không thể, mà nói đúng hơn là không muốn về. Được sống những ngày yên tĩnh, thanh bình, Tô Hạo đã chẳng còn muốn quay lại đối mặt với người đàn bà chanh chua như Giang thị nữa.
Còn Giang thị thì ngày nào cũng mong ngóng chồng về nhà, ngấm ngầm tức giận nhưng vẫn chẳng đợi được. Cơn giận dồn nén ngày một lớn, đến hôm nay nghe nói Tô Hạo đã về thôn.
Thế mà về thôn lại không về nhà? Thật là quá quắt! Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Giang thị lập tức xông thẳng đến nhà Tô Liên Y, định bắt bằng được Tô Hạo về.
“Tô Hạo! Ngươi còn coi cái nhà này ra gì không hả? Từ lúc dọn lên huyện là không thèm vác mặt về, khó khăn lắm mới mò về một chuyến, lại lén lút chui rúc cái chỗ tối tăm này, ngươi là muốn c.h.ế.t sao?” Mắng xối xả vào mặt Tô Hạo, mồm không quên tiện thể lôi cả nhà Tô Liên Y ra mà c.h.ử.i sạch một lượt.
Tô Liên Y sững người trong giây lát, sau đó tức đến bật cười. Trên đời sao lại có loại người không biết liêm sỉ đến thế? Thì ra bình thường đại ca nàng bị mụ đàn bà này chèn ép đến vậy? Thật là quá đáng!
Nhưng rồi nàng lại nghĩ, người ngoài có tức thay cũng đâu làm được gì, bởi chính huynh ấy xưa nay chưa từng phản kháng, có lẽ đã quen sống kiểu như vậy rồi. Mỗi nhà mỗi cảnh, người ngoài nếu không thật sự bất đắc dĩ, tốt nhất đừng xen vào.
Nghĩ vậy, Tô Liên Y liền đứng sang một bên, im lặng quan sát.
Đại Hổ liếc nhìn Giang thị, ánh mắt lạnh lẽo khiến bà ta vô thức lùi lại một bước. Giang thị định mở miệng mắng tiếp, nhưng vừa nhìn thấy dáng người cao lớn, rắn rỏi của Đại Hổ vượt hẳn một cái đầu và thô hơn Tô Hạo cả vòng, liền không dám lên tiếng.
“Còn ngươi, Tô Hạo, giả câm mãi được sao? Ngày thường thì im như thóc, đ.á.n.h mười roi cũng không nhả một câu. Người biết thì bảo ngươi ít nói, người không biết còn tưởng ngươi câm ấy chứ!” Giang thị chống nạnh, mắng Tô Hạo mà như ngấm ngầm châm chọc Đại Hổ.
Sao Đại Hổ lại không hiểu ý? Nhưng là nam nhi, hắn không thể chấp nhặt với đàn bà. Chỉ đành nghiến răng siết c.h.ặ.t nắm tay, mặt mũi giật giật mà chẳng nói được câu nào.
“Đại Hổ, mai thay cái cổng sân nhà ta đi, chọn cái chắc chắn một chút.” Tô Liên Y mở lời nhẹ nhàng như đang nói chuyện sinh hoạt vợ chồng. Nhưng bỗng giọng chuyển lạnh, ngập tràn châm chọc: “Kẻo cứ để mấy thứ mèo ch.ó gì cũng chui vào được, làm bẩn cả cái sân.”
“Ngươi là ai mà dám nói vậy?” Giang thị tức đến phát điên.
“Ai nhận thì là người đó.” Tô Liên Y vẫn giữ giọng điềm tĩnh, khẽ nghiêng đầu: “Nghe thấy chưa, Đại Hổ? Dù là ch.ó dại không c.ắ.n người, nhưng cứ đứng đó sủa hoài cũng đủ làm người ta phát ghê rồi.”
Ngay cả người ít cười như Đại Hổ, giờ cũng suýt không nhịn được mà phì cười. Ban ngày Tô Liên Y có thể quyết đoán định đoạt đại cục của xưởng rượu Tô gia, ban đêm lại dám cùng Giang thị đấu khẩu một cách sắc sảo, chẳng khác gì đ.á.n.h võ mồm với kẻ đầu đường xó chợ. Không thể không phục, nàng thật là toàn tài. “Ừ, ta biết rồi.” Nàng ra mặt vì hắn, hắn sao có thể không đứng về phía nàng?
“Ngươi… ngươi…” Giang thị nghẹn họng, gào lên: “Tô Liên Y, ta là đại tẩu của ngươi đấy!”
Tô Liên Y nhướng mày: “Ngươi mà cũng xứng? Chẳng có chút giáo dưỡng, mở miệng ra đã c.h.ử.i phu quân ngay trước mặt người ngoài, ngươi còn biết giữ thể diện cho đàn ông không? Trong mắt ngươi, ca ta là cái gì? Ngươi gả vào Tô gia, rốt cuộc đã làm được cái gì ra hồn chưa? Ngày ngày bám lấy cái ả Lưu thị lêu lổng ngoài đường, mà người ta còn phải tránh xa ngươi như tránh tà. Ngươi không tự soi lại bản thân à? Ngươi làm đại tẩu, ta vốn không nên nói, nhưng Giang thị, ngươi quá đáng quá rồi.”
“Ngươi… ngươi…” Giang thị không ngờ bị chỉ mặt mắng thẳng như vậy.
“Ngươi thật sự nghĩ Tô gia dễ bị bắt nạt à? Ngươi tưởng ca ta không còn ngươi thì không lấy được thê t.ử khác sao? Với tiền tài và địa vị Tô gia hiện giờ, ca ta mà lên tiếng muốn nạp thiếp, thì trong vòng mấy chục dặm quanh đây, thiếu gì cô nương xinh đẹp muốn theo? Giang thị, không thể phủ nhận, ngươi may mắn vì cưới được ca ta. Nhưng số mệnh tốt mấy cũng không chịu nổi ngươi phá hoại. Làm nhiều điều bất nghĩa, sớm muộn cũng tự hại thân mình!”
Thấy không cãi lại được Tô Liên Y, Giang thị liền trở giọng định khơi ra nỗi đau của nàng. “Tô Liên Y, ngươi là con tiện nhân không biết xấu hổ! Ngươi quên vụ năm xưa quyến rũ Nhị thiếu gia Lý gia rồi à…”
“Đủ rồi!” Tô Hạo cuối cùng cũng nổi giận. Cho dù là người hiền lành đến mấy cũng phải có giới hạn. Không phải hắn sợ Giang thị, mà là vì từng nghĩ: Người phụ nữ đã lấy mình, thì mình phải yêu thương, phải nhẫn nhịn. Dù có bướng bỉnh, có đ.á.n.h c.h.ử.i, hắn cũng nhịn được. Nhưng hắn không thể nhịn khi bà ta dám sỉ nhục người nhà mình!
Đứa muội muội Tô Liên Y này, giờ đã biết nghĩ, đã trưởng thành. Còn chuyện năm xưa… đúng là vết thương lòng. Hắn chưa từng nhắc lại, chỉ vì không muốn khoét vào nỗi đau của nàng. Vậy mà người đàn bà này lại mở miệng ra là lăng mạ.
“Giang Ngọc Phân… Ngươi… Cút!” Lần đầu tiên Tô Hạo chỉ mặt gọi thẳng tên bà ta, lắp bắp nhưng khi thốt ra chữ “cút”, lại thấy sảng khoái vô cùng, như thể đã đè nén trong lòng từ rất lâu rồi.
“Ngươi! Tô Hạo, ngươi còn muốn cái nhà này không?” Giang thị đập đùi ngồi bệt xuống đất, định khóc ăn vạ.
Tô Hạo thở dài: “Không quý trọng cái nhà này, từ đầu đến cuối đều là ngươi.”
Giang thị nghe vậy thì trong lòng chột dạ, định xuống nước năn nỉ. Nhưng vừa ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt bình thản của Tô Liên Y đang nhìn mình, lại cảm thấy mất mặt, trong lòng dâng lên một cơn tức nghẹn, tiếng khóc chưa kịp bật ra đã bị nuốt ngược trở lại.
“Hừ! Tô Hạo, ngươi nghĩ không có ngươi thì ta sống không nổi chắc? Cứ chờ xem!” Nói rồi quay người bỏ đi, lúc ra khỏi cửa còn cố ý đá mạnh cánh cổng nhà Tô Liên Y một cú.
Tô Hạo khổ sở ngồi sụp xuống, ôm đầu, không dám ngẩng lên nhìn muội muội và muội phu. Đúng là xấu mặt với người nhà!
Tô Liên Y chớp chớp mắt, quay sang nhìn Đại Hổ, dùng ánh mắt hỏi: Giờ phải làm sao?
Đại Hổ lắc đầu nhẹ, ánh mắt vô tội: Ta cũng không biết…
Tô Liên Y đành bước tới, ngồi đối diện với huynh mình: “Ca, nghe ta nói được không?”
Tô Hạo ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe khiến Tô Liên Y không khỏi thấy xót xa.
“Phu thê là duyên phận, không thể cưỡng cầu. Thật ra ta đã sớm không chịu nổi cách Giang thị đối xử với ca, nhưng vẫn luôn im lặng. Vì ta nghĩ, chuyện trong nhà người khác, người ngoài không nên can thiệp. Nhưng giờ, với tư cách làm muội muội, ta không thể nhắm mắt làm ngơ nữa. Ca à, ta thương ngươi, thì ngươi cũng phải biết thương lấy chính mình chứ…”
Giọng Tô Liên Y trầm lắng, chân thành.
“Đúng vậy. Ca à, ngươi rất có trách nhiệm, nhưng tình hình bây giờ ngươi cũng thấy rồi đó. Giang thị thì cao cao tại thượng, lại cho rằng huynh không xứng với bà ta, vậy chi bằng mình dứt khoát buông tay, cũng coi như mở đường cho hạnh phúc của bà ta. Việc này là ngươi thành toàn cho bà ta, chứ đâu phải hại bà ta, đúng không?” Thực ra trong lòng Tô Liên Y không hề nghĩ như thế, nàng rất muốn mắng c.h.ử.i Giang thị một trận ra trò. Nhưng nàng hiểu rõ tính cách của ca ca mình, vô cùng có trách nhiệm.
Nếu lúc này nàng mạnh miệng c.h.ử.i Giang thị, chắc chắn Tô Hạo sẽ lại mềm lòng thương hại bà ta, rồi lại tiếp tục dẫm lên vết xe đổ. Nhưng ngược lại, nếu từ từ dẫn dắt, thì huynh ấy cũng sẽ dần buông bỏ.
Tô Liên Y cũng chẳng biết từ khi nào, bản thân đã trở thành người chỉ nhìn kết quả, không màng quá trình.
Quả nhiên, qua lời khuyên nhủ nhẹ nhàng và chân thành của Tô Liên Y, khúc mắc trong lòng Tô Hạo cũng dần được gỡ bỏ.
Trước kia, hắn sợ sau khi bị bỏ, Giang thị sẽ không có đường lui, việc tàn nhẫn ấy hắn không nỡ làm. Nhưng bây giờ nghe Tô Liên Y nói, hắn mới nhận ra, có lẽ làm vậy cũng là việc tốt. Bà ta không theo hắn, sau này biết đâu sẽ tìm được nhà tốt hơn, người mình yêu hơn thì sao.
Tô Hạo sớm đã không còn yêu Giang thị chỉ còn lại trách nhiệm mà thôi.
“Ta biết rồi, cảm ơn ngươi, Liên Y. Cho ta chút thời gian để suy nghĩ, được không?” Tô Hạo nói.
“Được, ca, ngươi có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi.” Tô Liên Y mỉm cười đứng dậy, vô thức ngáp một cái. Chuyện vừa rồi kéo dài đến tận nửa đêm.
“À thì…” Tô Hạo có chút ngượng ngùng: “Liên Y, Đại Hổ, hôm nay… ta có thể tá túc ở nhà hai người một đêm được không?”
Tô Liên Y thoáng sững người, suýt chút nữa thì nói nhà nàng không có phòng trống, bảo huynh đến nhà cha mà ngủ ké. Nhưng nếu nói vậy, chẳng phải lộ ra chuyện nàng và Đại Hổ ngủ riêng phòng sao?
Tô Liên Y vội quay sang nhìn Đại Hổ, Đại Hổ cũng quay sang nhìn nàng, ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai cùng nghĩ tới điều đó.
Tô Hạo vốn là người thành thật chất phác, đơn thuần, không giỏi nhìn sắc mặt người khác. Nếu đổi là người khác, thấy ánh mắt ngượng ngùng của hai người lúc này, hẳn sẽ đoán được vài phần. Đáng tiếc, người này lại là Tô Hạo, người chẳng có chút mắt nhìn nào. “Chẳng lẽ… không tiện sao?” Tô Hạo hỏi thêm.
Tô Liên Y suýt thì khóc, sớm biết thế thì nên để Giang thị dắt huynh đi luôn cho rồi. Nàng chỉ đành cười gượng: “Tiện, tiện mà…” Cười không nổi.
Đại Hổ nhịn không được khẽ ho khan một tiếng, quay lưng về phía Tô Hạo mà lườm Liên Y: Sao ngươi có thể thế chứ? Rồi đêm nay ngủ thế nào đây?
Tô Liên Y giả vờ không thấy ánh mắt Đại Hổ, dẫn Tô Hạo vào nhà.
“Ca, đây là phòng khách nhà ta, đêm nay ngươi ngủ ở đây nhé.” Nàng chỉ vào phòng của Đại Hổ: “Trong đó có vài bộ quần áo của Đại Hổ, ngươi cũng thấy rồi đó, nhà ta phòng ít, đồ đạc trong phòng… của bọn muội ấy… à thì… hơi chật, nên tạm để nhờ trong phòng khách.”
Tô Hạo vội vàng gật đầu: “Không sao, không sao đâu, ta chỉ nghỉ một đêm. Sáng sớm ngày mai ta phải lên huyện rồi.”
Đại Hổ liếc xéo Tô Liên Y một cái: Đại ca ngươi thì ngươi giữ lại, sao không để huynh ấy ngủ phòng ngươi luôn đi?
Tô Liên Y vừa mới còn đang cười với Tô Hạo, quay lưng lại liền trừng mắt với Đại Hổ, làm mặt quỷ. Đó là khuê phòng của ta! Con gái có phòng riêng, sao có thể để đàn ông vào ngủ? Cho dù là ca ca ruột cũng không được!
Đại Hổ thấy vẻ mặt ấy, suýt nữa thì bật cười, cuối cùng vẫn cố nhịn. Hắn lấy mấy bộ quần áo sạch và khăn trên dây phơi xuống, chuẩn bị đi tắm.
“Đại Hổ, ngươi đi đâu thế?” Tuy bình thường Tô Hạo phản ứng chậm, nhưng mắt thì vẫn tinh.
Đại Hổ khựng lại: “Đi tắm.” Hắn vẫn như thường lệ, tắm ở hồ Tiên Thủy, mưa gió chẳng nề hà.
Tô Hạo đâu biết chuyện đó, mắt sáng lên: “Tốt quá rồi! Hai huynh đệ mình cùng tắm nhé, tiện thể kỳ lưng luôn!”
“…” Đại Hổ.
“…” Tô Liên Y.
Đại Hổ vừa định phản đối, đã bị Tô Liên Y kéo lại: “Biết rồi, ca à, có cần đun nước nóng không?” Rồi ghé sát tai Đại Hổ thì thầm: “Tối nay ngươi nhịn đi, ở nhà tắm, mai huynh ấy đi rồi, ngươi muốn sao cũng được.”
“Ồ, không cần đâu, bọn ta là đàn ông mà, tắm nước lạnh là được.” Tô Hạo ngây ngô đến mức chẳng nhận ra điều gì bất thường cả.
Đại Hổ nhíu mày, liếc Tô Liên Y một cái thật sâu, nhưng nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu, gương mặt xinh đẹp ngày thường vốn bình thản giờ lại như đang nũng nịu, lòng hắn mềm ra. “…Ừ.” Lần đầu tiên trong đời hắn phá lệ.
Mùa hè rất nóng, không có điều hòa, không có quạt máy, mà lại phải mặc bao lớp quần áo. Nếu tối không tắm, Tô Liên Y không ngủ được.
Nước đã đun xong, Đại Hổ giúp nàng xách vào trong phòng. Tô Liên Y thì tắm trong nhà, còn hai người đàn ông thì ra sân xối nước lạnh.
Đúng lúc Đại Hổ xách thùng rỗng đi ra, bất ngờ nổi hứng trêu chọc, ngoái đầu lại nói với Tô Liên Y một câu: “Đừng có thừa dịp mà nhìn trộm đấy nhé.” Nói xong lập tức quay đi luôn.
Câu nói làm Tô Liên Y tức muốn c.h.ế.t, vừa thẹn vừa giận: “Ai thèm nhìn ngươi chứ!?” Nhưng không dám quát to, chỉ có thể giậm chân đầy ấm ức.
Đàn ông tắm nhanh hơn phụ nữ rất nhiều, chẳng mấy chốc hai người đã xối xong, thay đồ sạch sẽ, ngồi dưới gốc cây bên bàn đá nhâm nhi rượu bàn chuyện.
Tô Liên Y cũng đã tắm xong. Bồn tắm của nàng là loại đặt làm riêng, phía dưới có một lỗ nhỏ. Khi dùng để đựng nước thì lấy nút gỗ bịt lại, sau khi tắm thì chỉ cần rút nút ra, nước sẽ theo đường dẫn ẩn dưới sàn chảy ra ngoài nhà, vốn là thiết kế khi sửa sang căn phòng.
Mở cửa ra, nửa đêm gió mát dễ chịu, Tô Liên Y kéo chiếc ghế nhỏ ngồi ngoài cửa phòng hóng mát, dùng khăn từ từ lau mái tóc dài còn vương nước, tai nghe hai người đang tranh luận sôi nổi, lòng thì thảnh thơi sau một ngày bận rộn, cảm giác an nhàn giữa thời buổi đầy nguy hiểm.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy Đại Hổ nói nhiều đến vậy, cũng là lần đầu thấy Tô Hạo mặt đỏ tía tai vì tranh cãi, khiến nàng không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Tô Hạo nghe thấy tiếng cười của Tô Liên Y, lập tức nhớ ra muội muội đã tắm xong, nên đi nghỉ rồi. Quay đầu lại, nói lớn: “Liên Y tắm xong rồi hả? Mau vào ngủ đi, hôm nay ngươi cũng mệt rồi.”
Tô Liên Y lập tức thấy lúng túng: “Ừm... vâng... ha ha... ca cũng ngủ sớm nhé...” Vì sao lại thấy xấu hổ? Bởi vì lát nữa nàng và Đại Hổ lại phải chen nhau trong căn phòng nhỏ kia, một nam một nữ... cảm giác thật không ổn.
Tô Hạo đứng bật dậy, bỗng nổi hứng trêu muội phu: “Đại Hổ, đi thôi nào, chẳng lẽ muốn để muội ta chờ đến sốt ruột? Là đàn ông không thể như vậy được đâu nha.” Nói xong còn cười đầy ẩn ý.
“…” Đại Hổ.
“…” Tô Liên Y.
Không còn cách nào, Đại Hổ đi theo Tô Hạo, cả người cứng đờ. Nhưng tiếc là cái đầu đơn giản của Tô Hạo làm sao mà nhận ra nổi điều gì?
“Vào đi chứ?” Tô Hạo thúc giục.
“Ừ.” Đại Hổ cứng nhắc bước vào phòng của Tô Liên Y.
Tô Hạo vẫn rất ra dáng đại ca, còn cẩn thận giúp hai người họ đóng cửa lại, rồi mới quay về "phòng khách" bên cạnh để nghỉ ngơi.
Trong phòng, hai người đứng đối mặt nhau, vô cùng ngượng ngùng, bầu không khí thì cứng ngắc một cách kỳ lạ.
"Vậy... sắp xếp thế nào?" Đại Hổ hỏi.
"Ta ngủ giường, ngươi ngủ dưới đất." Tô Liên Y đáp.
Đại Hổ gật đầu: "Còn chăn thì sao?"
Tô Liên Y đi đến tủ bên cạnh để lấy chăn, vừa với tay thì nghe thấy một tiếng cạch vang giòn, quay đầu lại thì thấy Đại Hổ đang cài then cửa. Nàng hoảng hốt, tay run làm chăn rơi xuống đất soạt một cái.
“Ngươi... ngươi... định làm gì?” Dù trong lòng sợ hãi, nhưng Tô Liên Y vẫn gắng giữ bình tĩnh, mắt nhìn chằm chằm Đại Hổ, còn khóe mắt thì lia nhanh khắp phòng, tìm thứ có thể dùng làm v.ũ k.h.í tự vệ.
Cả bầu không khí bị Tô Liên Y làm cho trở nên vừa kỳ quái vừa căng thẳng.
Mặt Đại Hổ đỏ bừng: “Dĩ nhiên là cài then cửa. Nhỡ đâu giữa đêm ca ca ngươi đi nhầm phòng, thấy chúng ta... ngủ riêng, thì biết làm sao?”
“... Ờ.” Tô Liên Y lúng túng nhặt chăn dưới đất, ném lên giường, rồi lấy ra hai mảnh vải bọc hành lý thật to: “Ngươi, ra đứng cạnh cửa, không được nhúc nhích.” Vẫn giữ cảnh giác cao độ.
Giữa đêm khuya, một nam một nữ ở chung phòng, ai biết được liệu sẽ xảy ra chuyện gì... Nàng là người học y, hiểu rất rõ sự khác biệt giữa androgen và hormone nữ. Trong những tình huống đặc biệt, thứ mà phụ nữ có thể kiểm soát, đàn ông chưa chắc kiểm soát nổi.
Nhìn thân hình lực lưỡng của Đại Hổ, cơ bắp cuồn cuộn dù mặc áo mỏng vẫn rõ ràng từng đường nét, Tô Liên Y bất giác nuốt nước bọt. Nếu Đại Hổ thật sự không kiềm chế nổi... thì nàng... e là lành ít dữ nhiều!
Từ góc độ sinh học mà nói, hành vi của sinh vật thường bị ảnh hưởng bởi hormone giới tính. Hai tác nhân chính kích thích mạnh hormone ấy chính là thị giác và khứu giác, như loài công, hay hươu chẳng hạn.
Vì vậy, để ngăn chặn tuyệt đối những chuyện “không hài hòa, không phù hợp thiếu nhi”. Tô Liên Y quyết định phải diệt từ gốc mọi tác nhân gây kích thích.
Đại Hổ bất lực, lùi về đứng cạnh cửa.
“Quay mặt vào tường.” Tô Liên Y lại nói.
Đại Hổ khó hiểu: “Ngươi định thay đồ à?” Không phải thay rồi sao?
“Đừng hỏi nhiều, quay đi!” Tô Liên Y nghiêm giọng.
Đại Hổ đành phải quay người lại, lộ ra tấm lưng rộng dài, đầy nam tính.
“Bịt mũi lại.” Tô Liên Y nói tiếp.
Đại Hổ vừa muốn nổi cáu, nhưng nghĩ lại thôi, đành đưa tay bóp mũi, thở bằng miệng.
Lúc này Tô Liên Y mới yên tâm, đến chỗ trống trong phòng, trải hai tấm vải to xuống nền gạch sạch sẽ, rồi cẩn thận xếp chăn gối, đệm, chăn mỏng đầy đủ.
“Xong rồi, ngươi có thể lại đó nằm. Nhưng nhớ kỹ, chỉ được nằm trong phạm vi đó, không được bước đến gần ta dù chỉ nửa bước.”
“Ừ, biết rồi.” Đại Hổ lười cãi lại, hắn hiểu nàng sợ điều gì. Thật ra, theo nguyên tắc của hắn, hắn không bao giờ ép buộc ai cả.
Chăn đệm dưới đất được xếp ngay ngắn, trông cũng khá thoải mái. Dù hai căn phòng y hệt nhau từ thiết kế đến bài trí, nhưng lại mang đến cảm giác rất khác nhau.
Tô Liên Y vừa canh chừng Đại Hổ, vừa leo lên giường kéo chăn đắp kín.
Thấy nàng như vậy, Đại Hổ thật sự dở khóc dở cười: Nếu hắn thật sự muốn làm gì đó, liệu nàng có ngăn được không?
Ý nghĩ này ban đầu chỉ loé lên, nhưng một khi đã xuất hiện thì như lửa cháy đồng khô, không thể dập nổi.
Đại Hổ cảm thấy bản thân đang khác lạ, vội vàng thổi tắt nến rồi chui vào chăn.
Trong bóng tối, tiếng thở của hai người đều trở nên nặng nề và hồi hộp.
Trong đầu Đại Hổ liên tục hiện lên cảnh tượng hôm đó ở hồ Tiên Thuỷ, tiếng nước róc rách, hắn biết nàng đang tắm, lại thêm những lời nửa kín nửa hở của Sơ Huỳnh... khiến hắn không ngừng tưởng tượng lung tung.
Tô Liên Y cũng rất căng thẳng, hơi thở đàn ông nồng đậm bao quanh đầu mũi nàng, tiếng thở của hắn văng vẳng bên tai. Nghĩ đến cơ bắp rắn chắc của hắn, cộng với bóng tối giơ tay không thấy năm ngón thế này, nếu như hắn... hắn... hắn...
Hai người cứ nghĩ tới đối phương như vậy, chẳng ai lên tiếng. Trong sự bất an tràn ngập, một đêm trôi qua.
…
Sáng hôm sau, Tô Hạo tinh thần phơi phới bước ra khỏi phòng, trong lòng cảm thán: muội muội mình thật đảm đang, căn nhà được bài trí vô cùng ấm cúng, chưa bao giờ hắn được ngủ ngon trong một phòng khách thế này. Thậm chí không muốn nhớ lại căn phòng mục nát ở nhà mình.
Đại Hổ và Tô Liên Y cũng bước ra khỏi phòng, cả hai di chuyển chậm chạp, dưới mắt đều có quầng thâm to đùng như gấu trúc.
“Liên Y, Đại Hổ, tối qua hai người không ngủ ngon à?” Tô Hạo kinh ngạc hỏi.
“Không, ngủ ngon lắm.” Tô Liên Y cười khổ. Không ngủ suốt một đêm chưa phải điều đáng sợ nhất, mà cả đêm còn phải căng như dây đàn để đề phòng một gã đàn ông vạm vỡ, mới thật sự là cực hình.
Đại Hổ thì chẳng buồn đáp, đi thẳng ra bàn đá ngoài sân, rót cho mình một chén trà đặc, ngửa cổ uống cạn, rồi lại rót thêm chén nữa, uống hết.
Tối qua, hắn cũng mệt mỏi vô cùng. Không hiểu sao, nửa đêm lại thật sự có một cảm giác... muốn...
Cảm giác ấy quá mãnh liệt, quá xấu hổ, khiến hắn tự khinh bỉ chính mình. Thì ra sự đề phòng của Tô Liên Y là đúng, thì ra hắn căn bản không phải là quân t.ử. Suốt cả đêm, hắn tự trách móc bản thân không ngừng.
Tô Liên Y mệt mỏi lê vào bếp, lần đầu tiên trong đời cảm thấy chán nản khi phải nấu ăn. Nhưng cuối cùng vẫn cố gắng nấu xong bữa sáng. Sau khi ba người ăn uống xong, Lão Mã đ.á.n.h xe lừa đến đón huynh muội Tô gia.
Thấy hai người đã đi, Đại Hổ lập tức chạy về phòng mình, định ngủ bù một giấc, nhưng không hiểu sao, mùi hương nhàn nhạt trên người Tô Liên Y vẫn cứ quẩn quanh bên ch.óp mũi, mãi không tan.
…
Tô Liên Y ngủ say như c.h.ế.t trên xe lừa, khiến Tô Hạo vô cùng khó hiểu. Dường như đã rất lâu rồi hắn không thấy muội muội mình ngủ say sưa như vậy. Bình thường, Tô Liên Y lúc nào cũng trông bình tĩnh, trầm ổn, thậm chí còn thiếu đi sự hoạt bát của một cô nương trẻ.
Một canh giờ sau, xe lừa đến tiệm rượu Tô gia trong huyện thành. Tô Hạo thấy Tô Liên Y ngủ ngon quá, không nỡ đ.á.n.h thức, nhưng cuối cùng vẫn đành phải khẽ đẩy nàng tỉnh dậy: “Liên Y, đến nơi rồi.”
Tô Liên Y hé mắt nhìn ra một cái, cơn buồn ngủ vẫn như tấm chăn dày phủ trùm lên người nàng.
“Ừ, biết rồi.” Nàng cố gắng gượng dậy. Vừa mới một giây trước vẫn còn mơ màng buồn ngủ, giây tiếp theo đã nhanh ch.óng khôi phục lại dáng vẻ như thường ngày, tuy nhiên tất cả đều là gắng gượng mà ra.
“Chào buổi sáng.” Tô Liên Y tươi tắn chào tiểu nhị trong cửa hàng.
“Chào buổi sáng Tô tỷ!” Tiểu nhị vội vàng đáp lời, đôi mắt không rời khỏi Tô Liên Y, nhìn theo nàng bước lên lầu hai. Trong lòng không khỏi cảm thán: Tiểu thư Tô gia quả là một mỹ nhân, đoan trang tao nhã như thế, không biết phu quân nàng là người tài giỏi cỡ nào?
Lầu hai là phòng nghỉ. Tô Bạch đang ngủ say như c.h.ế.t sau bình phong.
Thấy vậy, lông mày Tô Liên Y khẽ nhíu lại, nàng đưa tay nắm lấy đai lưng của Tô Bạch, kéo một cái thật mạnh khiến hắn rớt thẳng từ trên giường xuống đất, đồng thời mở cửa sổ ra cho thoáng khí.
Tô Bạch đang ngủ ngon lành thì bị lôi khỏi giường, trong lòng có chút cáu kỉnh. Nhưng vừa mở mắt ra thấy là nhị tỷ nhà mình, bao nhiêu bực bội lại nuốt trở vào:
“...Tỷ... chào buổi sáng.”
“Còn sáng gì nữa? Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi, ngươi biết không?” Nói rồi, nàng còn tiện tay giật cả tấm chăn trên giường ném thẳng vào mặt hắn.
Tô Bạch thấy nhị tỷ đang nổi giận, vội vàng ngồi bật dậy: “Tỷ, ta sai rồi! Sau này sẽ không ngủ nướng nữa!” Trong lòng không khỏi thắc mắc: Hôm nay tỷ ấy bị làm sao thế? Kéo hắn xuống giường còn chưa đủ, còn lôi cả chăn ném vào mặt hắn làm gì chứ?
Chỉ thấy Tô Liên Y đi đến bên tủ, lấy ra một tấm ga giường mới, cúi người xuống, cẩn thận trải ga lên giường một cách ngay ngắn, phẳng phiu.
Tô Bạch ngơ ngác hỏi: “Tỷ, ngươi làm gì vậy...?” Hắn cúi đầu nhìn tấm ga trong tay mình: “Tỷ, tấm ga này cũng đâu có dơ, sao phải thay?”
Tô Liên Y lườm hắn một cái: “Vì ngươi đã nằm lên rồi! Được rồi, ngươi cũng tỉnh rồi, xuống lầu đi.”
“Ồ.” Tô Bạch miễn cưỡng bò dậy, khoác lại áo ngoài: “Tỷ, ta xuống đây... còn ngươi ở lại làm gì?”
Sau khi trải xong tấm ga mới, Tô Liên Y không chút khách sáo nằm xuống giường: “Ngủ. Ngủ bù. Đừng làm phiền ta, không thì ngươi c.h.ế.t chắc.”
Tô Bạch muốn khóc mà không khóc nổi. Tỷ hắn đúng là quá bất công! Vừa mới lôi hắn dậy, mắng một trận vì dám ngủ nướng, vậy mà giờ lại ngang nhiên nằm xuống ngủ tiếp. Huhu, hắn muốn đi tìm người phân xử, nhưng chẳng biết tìm ai bây giờ…
…
Khi Tô Liên Y tỉnh lại lần nữa thì trời đã quá trưa.
Ngủ một mạch suốt cả buổi sáng, rốt cuộc cũng xua tan được sự mệt mỏi vì căng thẳng đêm qua. Nàng vươn vai một cái thật dài, sau đó chải tóc đơn giản, chỉnh trang dung mạo. Chỉ trong chốc lát, Tô Liên Y - người con gái thanh nhã, gọn gàng, lại toát ra phong thái lanh lợi, quyết đoán - đã quay trở lại.
Nàng đi đến bên cửa sổ, đứng tựa vào khung, phóng tầm mắt nhìn ra xa. Đối diện là t.ửu điếm Thắng Tửu, đúng như nàng đã dự đoán: hai hàng lan can đã được dựng lên, còn Tiểu Nhị thì đang hô hào chỉ dẫn, khách từ một đầu vào, từ một đầu ra, đâu vào đấy, hết sức trật tự.
Tô Liên Y lại cúi xuống nhìn cánh cổng t.ửu điếm nhà mình, vắng hoe như chùa Bà Đanh. Thi thoảng có vài người lẻ tẻ ghé vào cũng chỉ để hỏi han về rượu t.h.u.ố.c, sau đó lại quay đầu xếp hàng mua Thắng t.ửu.
Phải nhanh ch.óng thực hiện kế hoạch! Đây là trận chiến sinh t.ử, hoặc là mình sống, hoặc là hắn c.h.ế.t!
Nàng bước xuống lầu. “Ca, Tô Bạch đâu rồi?” Ánh mắt lướt quanh tìm kiếm bóng dáng đệ đệ.
Tô Hạo đang cau mày ủ rũ, vừa ngẩng đầu nhìn thấy muội muội, liền cố gắng nặn ra một nụ cười: “Tô Bạch bị cha gọi về rồi, bên đó thiếu người.”
Chuyện ở t.ửu điếm trong huyện thành, Tô Phong vẫn chưa hay biết. Tô Liên Y đã căn dặn, tất cả mọi người đều không được hé nửa lời, vì sợ ảnh hưởng đến tinh thần đang dần tích cực của phụ thân.
Tô Liên Y thoáng nhíu mày lo lắng. Nàng sắp phải đến huyện Thanh Châu, vốn định mang theo Tô Bạch, nhưng nay đành gác lại. Không còn cách nào khác, chỉ có thể một mình ra trận. Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng không hẳn là xấu: Độc hành, càng dễ xoay chuyển, linh hoạt hơn.
Đúng lúc đó, Tiểu Nhị được thuê đến bỗng cất lời than vãn: “Ôi, từ sau khi Thắng t.ửu điếm dựng lan can, rượu bán càng nhanh, t.ửu điếm nhà mình ngày càng ế ẩm rồi.” Gương mặt chán nản.
Tô Liên Y khẽ cười: “Rượu họ cũng chỉ có từng ấy, bán sớm hay muộn chẳng khác gì nhau. Càng sớm bán xong, chúng ta càng có cơ hội bán phần còn lại, chẳng phải sao?”
Tiểu Nhị vẫn không phục, lầm bầm: “Nhưng thế cũng không phải kế lâu dài, mình chẳng lẽ cứ mãi ăn đồ thừa người ta sao?”
“Cách bán là việc của ông chủ. Còn ngươi, chỉ cần làm tròn bổn phận. Lương một xu cũng không thiếu của ngươi.” Tô Liên Y nghiêm giọng. Làm chủ, phải có uy.
“Dạ.” Tiểu Nhị không dám lắm lời nữa.
Tuy ngoài mặt quát ngược, nhưng trong lòng Tô Liên Y biết Tiểu Nhị nói chẳng sai. Nàng quay sang dặn Tô Hạo: “Ca, mấy ngày tới ta ra ngoài, không đến đây đâu. Tửu điếm, nhờ ca trông coi.”
Tô Hạo chau mày khó hiểu: “Liên Y, ngươi đi đâu vậy?”
Nàng tiến sát lại gần, hạ thấp giọng: “Chúng ta không thể cứ ngồi chờ c.h.ế.t được. Không lâu nữa, xưởng rượu nhà ta sẽ trở mình thôi, ca cứ chờ xem. Ta sẽ khiến hắn thua đến tan tác!” Dứt lời, nàng không nói thêm gì nữa, xoay người bước lên lầu.
Chỉ chốc lát sau, khi Tô Liên Y lại từ trên lầu bước xuống, bóng dáng thiếu nữ đoan trang ban nãy đã hoàn toàn biến mất.
Nàng mặc một thân nam trang gọn gàng bằng gấm xanh nhạt, dáng người cao dong dỏng càng thêm nổi bật. Ngoài chiếc áo dài lam sắc là một lớp áo khoác lụa mỏng màu be, rộng rãi khoác hờ bên ngoài. Kiểu ăn mặc đang thịnh hành nhất trong giới công t.ử phong lưu, vừa toát vẻ nhàn tản, lại thêm phần thanh nhã. Nhưng mục đích nàng khoác vậy là để che đi bộ n.g.ự.c khẽ nhô lên.
Dưới lớp áo, Tô Liên Y dùng vải quấn c.h.ặ.t eo, không phải để bóp nhỏ mà là làm cho phần eo… to hơn, rồi thắt thêm đai lưng bên ngoài. Thoáng nhìn không khác gì một thiếu niên thực thụ.
Tóc nàng không b.úi cao hẳn, mà học theo kiểu mấy gã công t.ử thích chơi bời, một nửa tóc xõa dài buông xuống vai. Tuy đã chọn loại y phục cổ cao để che đi việc không có yết hầu, nhưng cổ phụ nữ vốn mảnh hơn đàn ông, nên nàng dùng mái tóc buông phủ để khéo léo che khuất phần ấy.
Trong tay xách một túi vải, nàng chuẩn bị lên đường.
Tiểu Nhị nhìn mà sững sờ, tưởng đâu có nam nhân lạ từ trên lầu bước xuống. Mãi đến khi nhìn kỹ lại, mới nhận ra, là tiểu thư Tô gia.
Thì ra không chỉ thay y phục, Tô Liên Y còn bôi sẫm da mặt, kẻ đậm lông mày, càng làm tăng vẻ mạnh mẽ.
Từ biệt Tô Hạo xong, nàng đến trạm dịch thuê một cỗ xe ngựa, thẳng đường tiến về huyện Thanh Châu.
…
Huyện Nhạc Vọng và Thanh Châu vốn là hai huyện lớn bậc nhất nước Loan, nằm kề sát nhau. Dù chỉ là huyện, nhưng về kinh tế và diện tích, thậm chí vượt xa nhiều thành trì. Ảnh hưởng của hai nơi này cũng vô cùng to lớn.
Quan đạo (đường chính) bằng phẳng, đi ba canh giờ đã đến Thanh Châu.
Tô Liên Y xuống xe, đi dạo trên con phố sầm uất nhất. Một cỗ xe ngựa lướt nhanh qua nàng, vô cùng xa hoa, gần như phô trương.
Tô Liên Y chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, vẫn chậm rãi quan sát các cửa hiệu hai bên đường.
“Thiếu gia, ngài nhìn cái gì vậy? Chẳng lẽ gặp được mỹ nhân?” Người hầu Diệp Hoan tò mò hỏi khi thấy thiếu gia của mình vén rèm, ngoái đầu lại nhìn mãi không thôi.
“Mỹ cái đầu ngươi ấy!” Diệp Từ lườm một cái, không thấy người đâu nữa, liền quay đầu lại, vung quạt đập ngay lên đầu Diệp Hoan.
Diệp Từ và Diệp Hoan là chủ tớ. Diệp Hoan là con trai trưởng quản sự của Diệp gia, từ nhỏ đã hầu hạ tam thiếu gia Diệp Từ, lớn lên cùng nhau, quan hệ chẳng khác huynh đệ. Vậy nên nói năng có phần lỗ mãng, chẳng kiêng dè gì.
Diệp Từ không đáp lời nữa, chỉ gõ nhẹ cây quạt lên tay.
Vừa rồi chàng thanh niên ấy thật quen mắt, tại sao lại không thể nhớ ra đã gặp ở đâu? Với trí nhớ “nhìn qua là nhớ” của hắn, chuyện này thật lạ… A, kỳ thực chẳng ai biết, hắn là kiểu “chỉ nhớ cái mình muốn nhớ”. Nên bảo là quen mà không nhớ, đúng là bất thường!
Bỗng nhiên, Diệp Từ bật thốt lên: “Là… nàng ấy!?”
