Tám Năm Hiền Thuận - 1
Cập nhật lúc: 27/08/2026 02:01
Ta là vị thiếu phu nhân hiền đức được người người ở Tuyên Châu khen ngợi.
Phu quân rời nhà đi buôn tám năm, đến khi bước qua cửa lần nữa, trong lòng lại ôm một bé trai sáu tuổi.
Chàng nói phụ thân của đứa trẻ đã c.h.ế.t dọc đường, trước lúc lâm chung nhờ chàng chăm nom nó.
Đứa trẻ trước mặt thì gọi chàng là cha, quay lưng lại lại mắng ta là độc phụ.
Nó còn nhất quyết đòi Noãn Hương viện, nơi con gái ta đã ở suốt nhiều năm.
Ta mỉm cười đồng ý.
Ta tự tay giúp con gái chuyển hòm sách đi, còn đem những món bày biện quý giá nhất trong kho đưa vào phòng đứa trẻ ấy.
Một vị phu nhân thân quen sốt ruột hỏi ta: “Rõ ràng đó là con trai mà nam nhân nhà ngươi nuôi bên ngoài, đến cả con gái ruột bị ức h.i.ế.p mà ngươi cũng nhịn được sao?”
Ta còn thay phu quân biện bạch: “Chàng ở ngoài chịu khổ tám năm, sao ta có thể để chàng lại phải phiền lòng vì chuyện trong nhà.”
“Cho dù đứa trẻ này thật sự là cốt nhục của chàng, ta thân là chính thê, cũng nên bù đắp những gì còn thiếu cho nó.”
Những lời ấy rất nhanh đã truyền đến tai phu quân.
Đêm đó, lần đầu tiên sau tám năm, chàng bước vào chính phòng đã bị lạnh nhạt bấy lâu.
Chàng nắm tay ta nói: “Chuyện này quả thật là ta có lỗi với nàng, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.”
Nhưng đến ngày mở từ đường, chuẩn bị ghi tên nghĩa t.ử vào gia phả, tộc lão vẫn theo lệ cũ, bưng lên một bát nước trong.
Ta đã chờ màn nhỏ m.á.u nhận thân này tròn tám năm.
Khi bát nước được đặt trước hương án, Châu Nghiễn Xuyên vẫn còn đang cười.
Trước mặt mấy vị tộc thúc, chàng châm rách ngón trỏ rồi quay sang gọi An Nhi: “Đừng sợ, từ nay về sau con chính là đứa trẻ danh chính ngôn thuận của Châu gia.”
An Nhi đưa tay ra, ánh mắt lại liếc xéo về phía ta đầy khiêu khích.
Hai giọt m.á.u lần lượt rơi xuống, chìm riêng rẽ trong làn nước trong, qua rất lâu vẫn không hòa vào nhau.
Nụ cười trên môi Châu Nghiễn Xuyên cứng lại.
Chàng cúi người nhìn chằm chằm đáy bát, như thể chưa nhìn rõ, còn dụi mắt một lần: “Chờ thêm một lát.”
An Nhi kéo tay áo chàng: “Cha, sao vẫn chưa viết tên con?”
Thấy chàng không đáp, đứa trẻ lập tức trừng mắt nhìn ta: “Có phải độc phụ này đã giở trò trong nước không?”
Sắc mặt các trưởng bối đầy từ đường đồng loạt trầm xuống.
Ta cầm khăn nhẹ ấn khóe mắt, dù ấm ức nhưng cũng không tranh cãi với một đứa trẻ.
Cuối cùng Châu Nghiễn Xuyên cũng ngẩng đầu.
Ánh mắt chàng chuyển từ lão bộc bưng nước sang Tam thúc công ngồi phía trên, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên mặt.
“Nước này là ai chuẩn bị?”
Tam thúc công nện mạnh gậy xuống đất: “Nước múc từ giếng nhà ngươi, bát do ma ma trong phòng mẫu thân ngươi rửa, lại được bưng tới ngay trước mắt tất cả chúng ta.”
“Ngươi hỏi câu này, là đang nghi ngờ ai?”
Châu Nghiễn Xuyên bị hỏi đến cứng họng, ánh mắt chuyển sang ta, lạnh đến mức như muốn moi đáp án từ trên mặt ta ra.
Ta bước lên nửa bước, dịu giọng khuyên chàng: “Phu quân… An Nhi vốn là nghĩa t.ử do cố nhân của chàng để lại, hai người không cùng huyết mạch, m.á.u không hòa mới là lẽ thường.”
“Sao chàng lại hoảng đến vậy?”
Lồng n.g.ự.c chàng phập phồng dữ dội, như thể bị ta vô tình chọc trúng nơi chàng sợ người khác nhìn thấy nhất.
Ta lại nói: “Nửa năm qua ta đối xử với An Nhi thế nào, người trong phủ đều thấy rõ.”
“Ngay cả viện của Huệ Nhi ta còn nhường cho nó, sao lại nỡ làm khó nó?”
Sắc mặt Châu Nghiễn Xuyên lúc xanh lúc trắng, bỗng nghiêm giọng gọi tùy tùng Hứa Thuận tới: “Ngươi tự mình ra giếng sau múc nước, rồi lấy một chiếc bát chưa từng dùng qua.”
“Mau đi!”
Trong từ đường không còn ai lên tiếng.
Những trưởng bối trước đó còn khen chàng trọng tình trọng nghĩa, lúc này từng người đều dời mắt đi, trái lại còn nhìn ta đầy thương cảm.
Ta cúi đầu chỉnh góc khăn, giả vờ giống như họ, hoàn toàn chẳng biết gì.
Hứa Thuận rất nhanh đã mang nước mới và bát mới trở về, còn uống thử một ngụm ngay trước mặt mọi người.
Châu Nghiễn Xuyên giật lấy kim bạc, lúc đ.â.m vào tay mình dùng sức đến mức giọt m.á.u lập tức trào ra.
Sau đó chàng túm lấy An Nhi, đứa trẻ sợ hãi giấu tay ra sau lưng, nhưng vẫn bị chàng kéo mạnh ra.
“Cha, đau… con không muốn châm nữa!”
“Chỉ một chút thôi.”
Mũi kim hạ xuống, An Nhi khóc đến không kịp thở.
Ngày thường chỉ cần đứa trẻ nhíu mày một cái, Châu Nghiễn Xuyên cũng phải ôm vào lòng dỗ dành nửa ngày, vậy mà lúc này chàng chẳng buồn nhìn nó, chỉ chăm chăm vào hai giọt m.á.u đang chìm xuống đáy bát.
Vẫn không hòa vào nhau.
Hứa Thuận lập tức quỳ xuống: “Lão gia, nước này mà có nửa phần vấn đề, tiểu nhân lấy mạng ra đền!”
An Nhi thấy làm nũng vô ích, vừa khóc vừa gọi sinh mẫu: “Con muốn nương thân…”
Hai chữ ấy như đốm lửa rơi vào dầu, thiêu sạch chút lý trí cuối cùng của Châu Nghiễn Xuyên.
Chàng ném mạnh chiếc bát vỡ tan, chỉ vào đứa trẻ giận dữ mắng: “Mẹ ngươi luôn miệng nói ngươi là giống của ta, hóa ra lại để ta nuôi con cho kẻ khác suốt sáu năm!”
Tộc nhân đồng loạt xôn xao.
Châu Nghiễn Xuyên mặc kệ lời bàn tán đầy nhà, rút bội kiếm bên hông rồi bước thẳng về phía An Nhi.
“Ngươi muốn tìm mẹ ngươi, hôm nay ta sẽ đưa ngươi đi gặp nàng!”
Đứa trẻ sợ đến mềm nhũn trên đất.
Ngay khi mũi kiếm sắp hạ xuống, ta lao tới ôm c.h.ặ.t cánh tay Châu Nghiễn Xuyên, lòng bàn tay bị lưỡi kiếm rạch một đường chảy m.á.u cũng không buông.
Ta ngẩng mặt nhìn chàng: “Phu quân vừa gây dựng được danh tiếng bên ngoài, có biết bao kẻ đang chờ nắm thóp Châu gia.”
“Hôm nay các trưởng bối đều ở đây, nếu chàng g.i.ế.c một đứa trẻ tay không tấc sắt, trên danh nghĩa vẫn là nghĩa t.ử của mình, sau này còn ai dám làm ăn với chàng?”
“Nó lừa ta!”
